Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, trước đây con rất tinh tấn hành thiền, nhưng từ khi gặp được thầy, thâm nhập nguyên lý tu tập của thầy thì con lại không muốn ngồi thiền hay lễ lạy nữa. Con trở về sống tự nhiên và rất vui. Con luôn sống trong cái biết trong sáng, ở đâu con cũng nhận thấy nó lặng lẽ chiếu soi, chỉ dạy mọi điều cho con trong mọi oai nghi. Nhưng trong con vẫn phân vân, sao mình lại không lễ lạy pháp? Con bị kẹt ở chỗ nào? Xin thầy chỉ dạy cho con, con tri ân thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, khi tâm tán loạn tuệ tri tâm tán loạn thì tâm tán loạn sẽ lặng yên hoặc ngồi định tâm thì tâm tán loạn cũng sẽ lặng yên. Như vậy dùng thiền định hoặc thiền tuệ cũng đều đối trị được. Theo con hiểu tâm định là tâm không tán loạn, nếu dùng thiền tuệ mình vừa có định lại vừa phát triển được tuệ thì thiền định có cần thiết nữa đâu ạ? nhưng sao thực tế tu học vẫn tu thiền định ạ? Con cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thưa Thầy. Con cũng phải loay hoay một thời gian với nhiều kinh sách rồi sau đó mới có cơ duyên tiếp cận sách của Thầy. Hai năm nay con đọc đi đọc lại sách Thầy viết, thật là cô đọng, súc tích, dễ đọc, dễ học và dễ hành. Mỗi ngày đọc con lại tìm ra một điều mới mẻ. Nguyện cầu Tam bảo trợ duyên cho nhiều người biết được pháp mà Thầy hướng dẫn, chỉ bày. Hiện con đang làm việc cho một công ty nước ngoài. Buổi sáng con thức dậy từ lúc 4 giờ, làm các việc cần thiết rồi tranh thủ tập yoga cho cơ thể được linh hoạt sau đó đến sở làm. Trước khi bắt đầu công việc, con thường ngồi thiền khoảng 15 phút cho tâm được an tịnh sau đó chú tâm làm việc cho đến chiều. Buổi tối về nhà sau khi ăn uống nghỉ ngơi con thường đọc sách rồi đi ngủ. Trong cuộc sống con luôn tuân thủ theo mấy câu thơ của Thầy “Nói, làm thường thận trọng. Luôn trọn vẹn trú tâm. Lắng nghe quan sát rõ. Đến, đi pháp lặng thầm”. Con không bao giờ đàn đúm bạn bè nhưng được bạn bè và người nước ngoài rất tôn trọng tin tưởng. Mọi chướng ngại trong cuộc sống đối với con lúc nào cũng nhẹ tênh. Mọi việc bất như ý đến con cứ quan sát, nhìn sâu và thuận theo diễn tiến của nó thế là nó tan mất. Con dài dòng như vậy là muốn hỏi Thầy con hành như vậy đã đúng chưa và cần phải điều chỉnh gì không. Vì con đọc nhiều sách thấy đường tu phải trải qua nhiều trắc trở gian lao, phải có nghi để giải, phải có đau khổ để học ra bài học. Nếu con hỏi có gì ngớ ngẩn mong Thầy từ bi bỏ qua. Con luôn nguyện cho mọi chúng sanh có cơ duyên được Thầy dẫn dắt. Kính Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Sư! Đây là lần thứ ba con trình pháp với Sư qua trang web này. Con rất hoan hỷ và thấy mình có phúc lớn gặp được một vị thầy chỉ dạy, tuy là con không được trực tiếp gần thầy nhưng như thế này là quá phúc phần cho con. Thầy cho phép con được gọi là Thầy, người Thầy tâm linh cho con. Con xin chân thành tri ân pháp đã đưa đến cho con người thầy tôn kính. Kính thưa thầy! Con thường có một suy tư, nó cứ chảy trong suy nghĩ con mãi trong lúc làm việc hay lúc nghỉ ngơi và thậm chí trong lúc ngồi thiền nó cũng xuất hiện, con xin trình bày mong thầy chỉ dạy cho con. Con thường thấy mọi việc thuận nghịch đưa đến với mình đều có cái hay của nó giống như thầy hay dùng từ “tương sinh”, trong thuận có nghịch và trong nghịch có thuận. Có thể trong cái nghịch đến với con ban đầu con cảm thấy buồn phiền, thất vọng và phiền não nhưng khi nhìn lại sự việc thì con lại thấy chính nghịch cảnh ấy giúp con có thêm sự chuyên tâm hơn như tiếp sức cho con vậy. Và những cảm nhận buồn phiền, thất vọng, phiền não ấy là “bản ngã”, nó đến rồi đi và rồi lại đến như một khách trọ. Người ta thường nói những nghịch cảnh đến là tội, những thuận cảnh đến là phước nhưng con nghĩ thuận nghịch gì cũng tốt vì nhận chân được nguyên nhân đau khổ thì đã là hạnh phúc rồi đâu còn đau khổ nữa. Ngược lại, trong những lúc hạnh phúc đến thì khó nhận ra hơn vì bị sự vui thích che mờ, giống như người bị ngất xỉu phải làm cho họ thật đau thì họ mới tỉnh lại được. Như vậy đau khổ cũng giúp mình trong tu tập chứ không phải hoàn toàn là xấu, nếu lúc đó đã thấy ra nên không còn tạo tác nữa, con nghĩ như vậy có đúng không, thưa thầy? Mong thầy chỉ dạy cho con, con cảm ơn thầy !

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, có một câu trả lời từ thầy là “Bản thân việc làm cho hay nhận không có nhân quả gì cả, chỉ khi nào cho hay nhận với tâm tốt quả mới tốt, với tâm xấu quả mới xấu, bởi vì có tư tác (cetana) hay có chủ ý mới tạo nghiệp thiện ác, nhân quả. Bậc Thánh vẫn cho và nhận nhưng với tâm duy tác nên không tạo nghiệp báo, nhân quả gì cả”. Bạch thầy cho con xin hỏi là “tâm duy tác” nghĩa là gì? Con xin cảm ơn thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy. Con chân thành cám ơn những lời giảng dạy của Thầy. Con thấy vui vui khi Thầy nhắc đến “những vị khách không mời mà đến”. Từ khi nhận ra cái “Bản Ngã” này con cũng khám phá ra nhiều vị khách trá hình mà từ lâu rất được ngưỡng mộ. Con xin trình đến Thầy để được Thầy chỉ dạy thêm. Như “tha thứ”, xưa kia con cũng thấy có gì không ổn với vị khách này. Nếu thấy “mình” tha thứ cho người nào đó đã làm hại mình thì xem như là cao thượng. Nhưng bây giờ con thấy rõ nơi đây vẫn núp bóng của cái ngã “ta hay hơn”. Thật ra đâu có gì để gọi là tha thứ cho người khác vì khi tâm không hận không sân thì chỉ còn lại sự an nhiên trong sáng hoặc lòng từ thôi, đâu có thấy ai xâm phạm mình, chẳng qua là nhân duyên quả trổ thôi. Khám phá ra điều này thật là nhẹ nhàng, rơi rụng biết bao nhiêu ngã mạn “ta là”. Với những Pháp khác cũng vậy phải không Thầy? Kính chúc Thầy nhiều sức khỏe. Con .TN

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy. Con rất muốn được học và hành thiền nhưng con không biết phải học và bắt đầu như thế nào cho đúng. Mong thầy chỉ dẫn cho con từng bước thực tập căn bản. Con ở rất xa thầy, nếu vậy thì con nên nghe bài giảng nào hay đọc sách nào để biết và học về thiền? Thưa thầy, trở về trọn vẹn tỉnh thức với hiện tại là phải làm gì hả thầy, xin thầy từ bi giảng giải cho con được rõ. Con thành kính cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Sư. Con hiện đang ở Hoa Kỳ. Con thực tập Thiền Minh Sát từ năm 2003. Con đã tham dự và thực tập theo rất nhiều phương pháp/trường phái (niệm thọ, niệm thân, niệm tâm). Trong phương pháp nào con cũng tinh tấn hết sức, nhưng đến một điểm nào đó lại bị stuck và phát hiện ra mình chỉ có được những kinh nghiệm cục bộ… Điều này làm con rất khổ tâm. Con nghĩ chắc do mình chưa đủ ba-la-mật nên dù được các Minh Sư tận tình chỉ dạy mà cũng chẳng đi đến đâu… Tình cờ một người bạn cho con một thẻ nhớ (micro SD) anh thỉnh được ở chùa Kỳ Viên (DC) nhân chuyến Sư ghé thăm và thuyết pháp. Ngay khi nghe bài giảng đầu tiên con đã thấy ra vấn đề của mình: cố hết sức tu chỉ để nuôi lớn thêm bản ngã mặc dù gán cho nó rất nhiều nhãn hiệu thanh cao, tốt đẹp “Đạo Quả”, “Thoát vòng sinh tử”,… Con như người tỉnh mộng. Thì ra vấn đề không phải là thực tập theo phương pháp nào, mà là mình đang thực tập với thái độ nào. Con xin thành tâm đảnh lễ tri ân Sư. Khoảng hơn một năm nay, con thường xuyên theo dõi mục hỏi đáp tại website trungtamhotong.org cũng như nghe các bài giảng của Sư hàng ngày. Thật rất lợi lạc! Con rất mong được gặp và tu học với Sư vài ngày hoặc một tuần nhân chuyến về Việt Nam vào tháng Hai này (từ 1/2 đến 28/2). Thật ra con không mong đợi sẽ được tham dự một khoá thiền miên mật hay những hình thức tương tự. Con chỉ mong được ở gần Sư một thời gian như “Dưới chân thầy” của Krisnamurti để học thái độ sống và làm việc của Sư. Có thể được không Sư? Kính Sư.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! Tại sao ý thức có thói quen định hình, nắm bắt, đóng khuôn điều mà nó tiếp xúc thông qua các giác quan? Nó giống như 1 cái máy liên tục gọi tên, thì thầm những từ ngữ, tưởng nhớ về các sự vật xung quanh mà nó tiếp xúc được. Mà rồi sau đó, nó nghĩ rằng đã biết sự thật – mà không gì khác hơn là ảo tưởng. Có thể nào chấm dứt cái tiến trình này không thầy? Không phải trong hôm nay, ngày mai, mà là dứt tuyệt đối cái tâm so sánh phân biện này? Nếu thầy nói rằng “khi con thấy tức là con đã chấm dứt nó” thì có lẽ nào mỗi khoảnh khắc của cuộc sống đều cần cái tâm trong sáng tỉnh giác? Con xin cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, chúng con có đứa con trai tuy đã lớn nhưng vẫn không chịu học hành hay đi làm. Chúng con có khuyên răn nó nhưng vẫn không có kết quả gì. Đôi khi con hối hận và nghĩ đó là lỗi của mình đã không cứng rắn dạy dỗ khi nó còn nhỏ. Kính xin thầy hoan hỷ cho chúng con lời khuyên biết nên phải làm gì cho đúng. Con kính cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời