Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy: con có một vài trải nghiệm con xin trình bày cùng thầy và một số bạn đạo hữu gần xa nhận xét cho ý kiến ạ. Có một lần con thấy một số bạn huýt sáo (tiếng kêu) bằng hai ngón tay đặt vào miệng để dưới lưỡi thổi kêu. Thế là con thấy hay hay bắt chước thổi hoài mỏi cả hai bên miệng mà không phát ra tiếng kêu. Đến một hôm con đi dạo trên một đồi núi không khí mát mẻ trong lành, con trèo lên một hòn đá cao ngồi trên đó ngắm cảnh, rất là dễ chịu và thoải mái. Bất chợt con đặt tay vào thổi chơi nó phát ra âm thanh, con rất thích từ đó trở đi hễ con đặt tay vào thổi là kêu. Vậy mà từ trước giờ mình tập hoài thổi mỏi miệng cũng không kêu. Từ đó con học ra bài học, mình cứ học tập, cứ tu tập, có duyên lành gặp bậc thầy giỏi giác ngộ mà học, kiên trì kiên nhẫn không bỏ cuộc, trọn vẹn trong sáng, tỉnh thức chú tâm quan sát thân và tâm… đến một lúc nào đó hội đủ duyên là giác ngộ sự thật tất cả các pháp một cách chân thật như nó đang là. Có đúng như vậy không thầy? Kính bạch thầy chỉ dạy, con thành kính cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, con xin thầy giảng cho điều thắc mắc sau. 1/Khi hành thiền con có nên phân biệt đây là niệm thân, đây là niệm thọ, niệm tâm hay là niệm pháp không? 2/Con chưa hiểu rõ “trọn vẹn” là thế nào vì khi con thở con cũng biết con đang thấy, đang nghe như vậy con có sai không? Con xin cảm ơn và kính chúc sức khỏe thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy, Con yêu thích đọc sách từ nhỏ và cho đến lớn lên, lập gia đình, có con cái, khi đọc sách, truyện con vẫn rất say mê. Nhưng từ khi con hiểu Đạo và thực hành như lời thầy dạy, con nghĩ rằng đắm chìm vào một câu truyện xây dựng nên từ sách cũng chẳng khác nào chìm vào ảo mộng được viết ra bởi ảo tưởng của tác giả. Câu truyện, hay một bộ phim cũng đảo điên bởi cái tôi được dựng lên bằng ngôn từ hay hình ảnh mà thôi. Chúng không giúp gì được cho con trong con đường tìm đến lẽ thật, thấy ra trọn vẹn thân tâm trong tương giao với đời sống trong phút giây này. Ngược lại, vốn mình còn đang học để trở về với chính mình, vậy mà khi xem phim, đọc truyện lại bỏ mất mình mà chạy vào thế giới ảo khác được dựng nên bởi những tác phẩm đó. Thầy cho con hỏi, con nghĩ như vậy có đúng không ạ? Con kính tri ân thầy, mong thầy luôn dồi dào sức khỏe.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, xin thầy hãy chỉ bảo giúp con. Khi con tu tập cách tu mới, quan sát xung quanh, con cảm thấy tách biệt thế giới vật chất nhưng lại vẫn hiện hữu với chúng. Đối với người khác thì càng thấy mình không hòa hợp được (vì không chung ham thích). Với cách tu lúc trước thì con thấy mình và người là một, chẳng có cho hay nhận, thiện hay ác… như vậy tu thế nào mới đúng đường? Khi con tu theo kiểu quan sát, có đôi khi con có cảm giác rất sợ hãi như là mình sẽ thấy và biết cái gì đó mà mình chưa thể tiếp nhận, con không biết làm sao để vượt qua sợ hãi này, xin thầy hãy chỉ bảo con. Con xin cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Sư Trưởng lão, Kính xin Sư vui lòng cho con biết: Kinh Ratana sutta và Kinh Paritta sutta có phải là lời dạy của Phật hay không? Con chân thành biết ơn sự chỉ dạy của Sư.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Xin thầy chỉ bày cho con một phương pháp tu, vi con không biết phải bắt đầu từ đâu. Con tha thiết chí thành cầu đạo giải thoát – một con đường thẳng có thể đi đến hết cả cuộc đời. Con đã cảm nhận thế nào là khổ, thời gian không ngừng trôi, mọi thứ con yêu thích đã không còn, vì chúng làm thay đổi tất cả. Biển pháp mênh mông, cuộc đời vô thường, không có pháp môn nương tựa hành trì, e rằng con sẽ bị mọi thứ làm đau khổ. Con xin thầy có thể khai mở 1 pháp môn tu cho con để con khỏi uổng kiếp người – một pháp môn mà con có thể thoát khỏi sự ràng buộc trong cuộc sống thực tại, ngay tại đó cũng là pháp tu giải thoát. Mong thầy khai mở 1 con đường sáng cho con đi.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Con có một câu chuyện mong Thầy khai ngộ giúp con. Bệnh tật ở đời đều do nghiệp Thầy thuốc trị bệnh, nghiệp về đâu Nếu vậy nhân quả, ai người gánh Muốn vẹn đạo đời, liệu được không?

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! Con kính bạch thầy! Lời đầu con chân thành tri ân thầy đã dạy và chỉ thẳng cho chúng con thấy rõ con đường tu tập. Con nghe pháp của thầy giảng, trải qua thời gian chiêm nghiệm và cũng vài lần trình pháp về nhận thức và sự ứng dụng vào đời sống thực tế của chính mình. Con cảm nhận được hạnh phúc thật sự khi có tỉnh giác mỗi lần nghịch cảnh đến với con. Như lần trước trình pháp với thầy, sau khi nghe pháp của thầy con đã hiểu được và ứng dụng thực hành. Vì có rất nhiều người trình pháp nên có thể thầy không nhớ hết nổi nên con xin phép được nhắc lại để được rõ ràng và logic hơn. Khi xúc chạm trong sinh hoạt cuộc sống hàng ngày, mỗi lúc có những nghịch cảnh đến làm con sân, lúc đó con quan sát được thân tâm mình đang diễn ra như thế nào. Nhưng khi tâm đang phân tích, bản ngã chỉ trích thì con bị chúng lôi đi và không thấy được như chúng đang là. Thông thường sau khi sự việc xảy ra xong thì con mới có sự nhìn lại tâm mình. Sau khi thầy chỉ dạy cứ thực hành như vậy và không cần vội để hoàn hảo ngay, thì con không ép buộc mình phải làm được hay đặt ra cho mình một quy định gì để đạt được hay không đạt được. Trải qua một thời gian, con chỉ nhận biết thân tâm mình đang diễn ra như thế nào khi ngoại cảnh tác động vào và cứ như vậy hôm qua có một việc xảy đến với con. Nếu là trước đây có lẽ con sẽ sân lắm và có thể bộc lộ ra thành hành động thì lúc này, khi tai con nghe những lời nói ấy, con tự quay về quan sát thân tâm mình đang như thế nào. Ngay lúc đó, con thấy tâm mình không có sự sân đang diễn ra, thân không có những cảm giác như nghe luồng khí nóng đang chảy, tim đập mạnh như trước đây nữa và lạ kỳ là lúc đó con không thấy ghét người đang nói đó mà con lại suy nghĩ làm sao để giúp người đó đây, mình cần làm gì lúc này và có sự trả lời trong con là “hãy im lặng”. Thưa thầy, con nhận thấy lúc đó trong con hoàn toàn tỉnh giác và tâm từ thật sự, hoàn toàn không có bản ngã hiện diện. Và một sự việc xảy ra giữa con và người đồng nghiệp nhưng người này có chức vụ cao hơn. Khi con thấy cách làm của anh ta còn thiếu sót gây ảnh hưởng đến công việc thì con nhắc nhở tế nhị (vì là người cao hơn mình tuy không phải là sếp), nhưng người đó trả lời có vẻ không hài lòng với lời góp ý của con. Lúc đó con cũng quan sát thân tâm mình đang như thế nào và con đã thận trọng đề xuất là, nếu anh làm không hết việc thì anh có thể nhờ tôi giúp. Nhưng người đó trả lời rất cáu gắt là không dám nhờ vì thấy con thế này thế kia. Lúc đó, con thấy trong tâm con đang diễn ra cơn sân, con quan sát tâm mình, chỉ im lặng và cứ để cho người đó nói. Sau đó, họ lại mở lời nhờ con giúp nhưng con thấy anh ta chưa nhận ra giá trị của sự chân thành, vẫn còn đố kỵ nên lúc đó con trả lời là, bây giờ tôi không muốn giúp anh nữa, anh hãy tự làm lấy. Nhưng sau này anh ta nhận ra điều sai của mình và nhờ con giúp đỡ trong khả năng của con thì con sẵn sàng giúp anh ta. Con kính trình lên thầy như vậy, mong thầy chỉ dạy cho con thêm ạ. Con kính chào thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, bạn con có tặng con 1 bức tranh hình Đức Phật Thích Ca, mẹ con treo ở nhà trên. Khi ăn cơm mẹ con thường ăn ở nhà trên, bày ra toàn thức ăn mặn, không biết như vậy có tội lỗi gì không Thầy? Hay là con nên gởi tranh ra ngoài một chùa nào đó, mong Sư Thầy chỉ dạy, con cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Con cảm ơn Thầy đã tận tình hướng dẫn con vượt qua được Bài Tập khó trong trường đời. Nhóm con gồm 5 người cùng chung công việc, con giúp các bạn nhưng các bạn lại đối nghịch với con, con rất bực nhưng nghĩ lại, như lời thầy dạy, họ là những người thầy vĩ đại giúp con hiểu được mình và suy nghĩ của người khác trong mối quan hệ tục đế khiến con cẩn thận hơn và giúp con thay đổi thái độ thích ứng mới có thể sống đúng nguyên lý tuỳ duyên thuận pháp và vô ngã vị tha. Sau hơn 1 năm tu tập, mặt trời trong con có lúc sáng lúc tối, nên lúc tối con lại càng cần thận trọng chú tâm quan sát nhiều hơn để vượt qua đên tối, đúng không thưa Thầy? Con cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời