Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Thưa Thầy! Con cảm ơn Thầy đã trả lời câu hỏi của con. Thưa Thầy con tu Thiền như sau: Khi đi đứng nằm ngồi con luôn quan sát tâm mình và nhận ra cái tham sân si… trong từng niệm để buông xả. Khi nói chuyện với ai đó thì con quan sát xem lời nói của mình có xen cái tôi vào không. Khi ngồi thiền thì con quan sát thân thọ tâm pháp tự nhiên, chỉ khi nào tâm loạn quá thì con mới trụ tâm vào hơi thở bằng cách theo dõi hơi thở vô ra. Thỉnh thoảng con có tự nhắc nhở là “buông bỏ vạn duyên”. Trong cuộc sống thì bớt nghe, bớt nói, bớt thấy bằng cách tránh tất cả các giao tiếp không cần thiết. Các ngày lễ tết con vào phòng riêng tắt điện thoại đóng cửa tịnh tâm. Nhờ tu tập như vậy mà con vượt qua bệnh hiểm nghèo khởi phát từ năm 1998. Nay con không bị xỉu vì những cơn tụt máu não nữa, thành mạch máu của con bền trở lại không còn bị vỡ mạch máu như trước. Sự nguy hiểm của bệnh qua rồi, chỉ còn lại cái đau thể xác (thỉnh thoảng làm việc quá sức, bị lên cơn thì con nhận biết trước khoảng 4 – 5 phút nên xử lí kịp thời tránh được nguy hiểm). Khi dạy học mệt (con là giáo viên cấp 2) con tranh thủ mấy phút thả lỏng toàn bộ cơ thể, từng cơ bắp từng khớp xương và giữ cho đầu óc thanh thản, yên tĩnh, không khởi niệm thô là bớt mệt liền. Khoảng 1 năm nay thì thời gian đó chính là lúc con thấy cái đau bên trong. Con hiểu bệnh là do nghiệp nên lo tu tập và sám hối chuyên cần. Nhưng nghiệp của con quá nặng nên con vẫn còn nhiều vất vả về bệnh tật. Kính xin Thầy hoan hỷ chỉ dẫn cho con. Con thành kính đảnh lễ Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy. Khi ta chánh niệm thì phát hiện ra trong đầu có nhiều vọng tưởng là những ý nghĩ bất thiện thì có được coi là đã tạo ý nghiệp không ạ? – Một người tác ý mới tạo nghiệp, như vậy nếu vô tình phạm phải điều xấu thì không phải chịu quả báo đúng không ạ? – Khi ngửi một mùi thơm ta muốn lại gần hoặc mùi hôi ta muốn lánh xa như vậy là đã thành uẩn (thơm muốn níu lại, hôi muốn lìa bỏ) nên không gọi là quán hay tuệ tri như nó đang là vì nó đã gây ra chướng ngại thân tâm phải không ạ? Cũng giống như khi đi trên đường dưới cái nắng gay gắt ta chỉ cảm nhận cái nóng như nó đang là, nếu muốn đi thật nhanh để cho khỏi nóng như vậy cũng gây chướng ngại (vì nóng muốn loại bỏ) thì cũng thành uẩn phải không ạ? Con cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy cho con hỏi là có vài câu trả lời của Thầy về Định Hữu Vi Hữu Ngã và Vô Vi Vô Ngã. Hữu Vi Hữu Ngã có phải là cố ép tâm tập trung vào một điểm nào đó ví dụ như giữa hai chặng mày hoặc là một đề mục nào đó do tâm trí biến hiện ra. Định Vô Vi Vô Ngã là thả lỏng cả thân lẫn tâm, mặc kệ Pháp đến đi đúng như Thiền Tông có nói “vạn pháp như thế nào thì cứ để nó như vậy, không thêm bớt tăng giảm điều gì. Nhìn vạn vật như nó vốn là”. Lúc này con cảm nhận rõ những niệm niệm sinh diệt kia chỉ là sản phẩm của tâm, thậm chí việc cố ép tâm tập trung cũng chỉ là sản phẩm của tâm. Thực hành theo cách thứ hai dễ dàng và tuyệt vời hơn cách 1 rất nhiều Thầy ạ. Lúc đó tâm trí đầu óc rất thư thái, minh mẫn, tỉnh táo, dường như Định Tuệ đã là một chứ không còn phân ra Thiền Định hay Minh Sát gì nữa. Dù không chú tâm nhưng cũng chẳng nhầm lẫn. Những bài giảng, câu kinh về Pháp về Ngã cũng chẳng còn văng vẳng trong đầu nữa. Những từ ngữ “tâm, Phật, Thiền,…” cũng bặt tăm. Trong ngoài đều quên mà chẳng phải là đãng trí hay lầm lẫn. Cảm giác như con chả còn tu Phật nữa rồi nhưng lại tuyệt vời hơn rất nhiều so với lúc khởi tâm tu Phật. Trải nghiệm thực hành của con như vậy có đúng không ạ? Xin Thầy chỉ giáo thêm ạ!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy. Hiện nay con đang thực tập thiền định, con nghe các bài giảng của Thầy thì con hiểu là khi tu tập thiền định thì sẽ gây trở ngại khi hành Thiền Minh Sát. Nhưng trong kinh Sa môn quả, Đức Phật có nói, sau khi đạt được tứ thiền thì: 97. “Với tâm định tĩnh, thuần tịnh, không cấu nhiễm, không phiền não, nhu nhuyến, dễ sử dụng, vững chắc, bình thản như vậy, Tỷ-kheo dẫn tâm, hướng tâm đến lậu tận trí. Vị ấy biết như thật “đây là khổ”, biết như thật “đây là nguyên nhân của khổ”, biết như thật “đây là khổ diệt”, biết như thật “đây là con đường đưa đến khổ diệt”, biết như thật “đây là những lậu hoặc”, biết như thật “đây là nguyên nhân của lậu hoặc”, biết như thật “đây là sự diệt trừ các lậu hoặc”, biết như thật “đây là con đường đưa đến sự diệt trừ các lậu hoặc”. Nhờ hiểu biết như vậy, nhận thức như vậy, tâm của vị ấy thoát khỏi dục lậu, thoát khỏi hữu lậu, thoát khỏi vô minh lậu. Ðối với tự thân đã giải thoát như vậy, khởi lên sự hiểu biết: Ta đã giải thoát. Vị ấy biết: Sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, việc cần làm đã làm; sau đời hiện tại, không có đời sống nào khác nữa”. Như vậy, theo con hiểu thì khi đạt được định thì lúc đó có thể quán tốt hơn, suy nghĩ này của con đang trái ngược với các bài giảng của Thầy. Vậy con mong Thầy hoan hỉ chỉ giúp con, con nên tiếp tục thực hành thiền định như thế nào để không gây trở ngại cho việc hành Thiền Minh Sát sau này?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy. Con thận trọng, chú tâm, quan sát cũng lúc được lúc không, lúc này lúc khác. Có lúc con cảm thấy mình cũng tĩnh lặng đôi chút, có lúc thì thấy mình ù ù chẳng khác gì cái máy xay sinh tố, nhất là những khi con đang tức giận, trời ơi, con “xay sinh tố” kinh hoàng trong lòng dù có khi con không nói ra lời. Có lúc con cũng quên tuốt luốt mọi điều Thầy dạy và hành xử buông tuồng lắm. Rồi mấy ngày mấy đêm sau mới chợt nhớ ra, lúc đó thì ván đã đóng thuyền, và thuyền thì cũng đã trôi tuốt đi đâu luôn rồi. Nhiều khi con cũng thấy hối hận, nhiều khi con cũng không thấy hối hận luôn. Kỳ lạ quá. Dạo gần đây, con nhận thấy là con đang có xu hướng ít xét nét phải trái đúng sai. Một phần vì con thấy cái gì cũng có mặt này mặt kia, thành ra mọi kết luận hình như đều có tính khiên cưỡng, đàn áp, và thất thường. Một phần vì con cũng không còn “thích” phân tích phải trái đúng sai như trước nữa. Giống như là con đang dần lãnh cảm với việc xét xử cuộc đời vậy. Thầy có lời khuyên gì cho con không? Con xin cám ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Con cao 1m50 – nam. Có thể xuất gia theo Tăng đoàn Phật không Thầy? Con đọc đâu đó trong giới luật thấy Phật cấm cho người nhỏ bé xuất gia?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam Mô Phật Pháp Tăng Tam Bảo. Con xin thành kính đảnh lễ lên Thầy và con cũng xin được sám hối trước Thầy. Thật sự trong con giờ có một sự vướng mắc mà đã khiến cho con đau khổ bất an, nay con xin được bày tỏ lên Thầy kính mong Thầy từ bi thương xót chỉ dạy cho con. Con xin phép Thầy cho con không để tên thật và những gì con nói nếu có gì không đúng tốt xin Thầy và mọi người tha thứ cho con. Đối với con điều mà khiến con khổ đau bất an chính là sự tham ái về sắc ái (nữ sắc). Trong cuộc sống thường ngày thì có những lúc con ý thức được bản thân thì vấn đề về sắc ái không chi phối được tâm con, nhưng đôi khi vì thiếu sự tỉnh giác chỉ do tác động nhẹ bên ngoài như một hình ảnh hay một khuôn mặt… đã khiến con bị chìm đắm trong đó cụ thể là có những suy nghĩ hành động tự thân không đúng tốt sau đó nó đem lại cho con những sự bất an, sợ hãi và lo lắng, luôn tự ti về bản thân. Con chưa thấy ra được sự nguy hại của cuộc sống mặc dù con có thể hiểu được những suy nghĩ hành động không đúng tốt sẽ đưa tới phiền não khổ đau, đời sống đảo lộn. Được một thời gian ý thức về nó rồi một phút chốc lơ là buông lung con lại chìm đắm trong nó dù lúc thức hay lúc ngủ. Lúc tỉnh thì quên mình chìm đắm. Lúc ngủ thì những hành động lại diễn ra trong giấc mơ. Nó khiến con thấy bất an khổ đau cả thân tâm. Con kính mong Thầy cho con lời khuyên con nên làm gì để có thể thấy ra sự nguy hại của đời sống và không còn bị dính mắc vào những cám dỗ của đời sống. Con không biết những điều con nói trên có điều chi không phải kính mong Thầy và mọi quý đạo hữu tha lỗi cho con. Con xin thành kính đảnh lễ Thầy. Nam Mô Phật Pháp Tăng Tam Bảo.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy! – Tại sao chư Tăng khi mặc y, lúc thì trùm kín người, lúc thì để hở một bên tay ạ? – Có phải cạo đầu bôi vôi thì tóc sẽ không mọc nữa không ạ? Hay vài tuần tóc mọc thì phải cạo đầu một lần ạ? – Có phải tục lệ cạo trọc đầu do Phật giáo kế thừa phong tục của người Ấn độ xưa khi một vị Sa môn hay Bà La Môn rời bỏ gia đình tạm biệt tu không ạ? Ý nghĩa của việc để đầu trọc là gì ạ? – Thầy ơi, Đức Phật ngày xưa khi xuất gia Ngài cũng không có tóc phải không ạ? Vì con đọc một số bài Kinh trong Kinh Trung Bộ kể rằng một số du sĩ ngoại đạo còn gọi Ngài là tên Sa Môn trọc đầu. Như vậy theo cách lý giải tướng nhục kế hay tranh ảnh vẽ Ngài có tóc như bây giờ là không đúng phải không ạ? Con cảm ơn Thầy ạ!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy. Thầy cho con hỏi nếu thức ăn còn thừa ta đổ đi thì phải tội đúng không ạ, vì con nghe nói phí phạm đồ ăn phải trả nghiệp chết đói? Trước con được nghe một câu chuyện kể một vị Tăng sau khi nhận được ít vật thực nhưng lại đem cho con chó ăn, có người quở trách vị ấy vì phí phạm vật thực của đàn na tín thí đã vất vả làm ra, vì rằng con chó có cái nghiệp của nó, đồng thời nếu vị ấy ăn còn làm được nhiều điều lợi ích cho đời, và người thí chủ cũng được nhiều phước báu. Làm vậy là không coi trọng vật thực người dâng cúng đã khó khăn kiếm được dâng cúng cho mình, như vậy có đúng không ạ? Con cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính xin trình Hòa Thượng một sự kỳ diệu con gặp hôm qua. Hôm qua con đi học “thiền”, người giáo thọ đánh chuông liên tục inh tai nhức óc. Con rất khó chịu, “thiền” gì mà chuông uýnh liên tục gì kỳ vậy hở trời! Nhưng chính là nhờ sự khó chịu ấy, con “ngộ” ra rằng thay vì chỉ nghe tiếng chuông, con đã mang cái ngã của con vào sự nghe. Con bỏ cái ngã của con ra ngoài, mọi việc trở nên yên ổn. Kính chúc Thầy vạn an.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời