Thưa Sư, con là Phật tử tại gia luôn học và hành theo lời Phật dạy. Trong quá trình tu học, có lúc tâm rất an nhàn thanh thản, có lúc lại gặp nghịch cảnh không thể ngờ được (thậm chí muốn buông tay, không thể tu được). Rồi con cứ tự hỏi mình, soi lại tâm mình và đánh dấu hỏi “tại sao như vậy?”
Rất mong Sư chỉ dạy.
Đừng hành theo ai cả, và cũng đừng hỏi tại sao, chỉ nên tự quan sát thân tâm, rồi con sẽ thấy mọi sự đến đi đều giúp con học ra chính mình trong tương giao với cuộc sống.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy! Nhiều người nói Phật hết khổ về thân và tâm vì có 4 thần túc. Vậy nên Đạo Phật là đạo biết khổ, thấy khổ và diệt khổ (kể cả khổ về thân) trong hiện tại đúng không Thầy?
Không đúng, người giác ngộ chỉ hết khổ về tâm, tức cái khổ do vô minh ái dục tạo ra thôi, còn khổ về thân là bản năng tất yếu của sự sống, nếu hết đi mới… nguy to!
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy, con xin hỏi là trong câu kệ:
Ai sống một trăm năm
Không thấy pháp sinh diệt
Không bằng sống một ngày
Thấy được pháp sinh diệt
Thì chữ “Thấy được” ở đây có phải là nói về một sự tìm cầu không ạ? Hay đó là một kết quả của việc duy trì sự sáng suốt, tịch tĩnh, trong lành ạ?
Con xin cám ơn Thầy!
Câu kệ nói rất rõ rồi con “chú giải” ra làm gì cho rắc rối. Con cứ quan sát pháp đơn giản như nó đang là thì liền “thấy được” pháp sinh diệt. Nhưng con đừng tìm pháp sinh diệt bên ngoài, hãy thấy pháp sinh diệt ngay trong tâm con.
Sinh là nhân Sinh Tử
Diệt chính là Niết-bàn
“Các pháp sinh do nhân
Nhân diệt các pháp diệt”
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy.
Cho con xin trình pháp mà con đã trải nghiệm trong hôm nay như sau:
Đó là căn bệnh đầy hơi chướng bụng của con, bệnh này đã theo con 1 năm nay mặc dù con đã dày công điều trị nhưng không hết. Con vẫn đang uống thuốc nhưng bệnh không thuyên giảm, con nghĩ mình sẽ sống chung với nó nên thôi mặc kệ nó. Nhưng tự nhiên trong ngày hôm nay tâm con lại khởi sanh lên bất an và lo sợ (lo sợ cảm giác khó thở). Mặc dù con quan sát thì con thấy sự thở tương đối bình thường, nó chỉ hơi khó thở 1 chút vì bụng căng cứng quá. Từ sáng tới chiều con tiếp tục quan sát sự bất an ấy, tự nhiên tới tối nay trong đầu con tự nói “quyết không sợ hãi nữa” tự nhiên tâm con trở nên nhẹ nhàng thanh thoát 1 cách lạ thường, cơ thể con nó rần rần như có 1 luồng điện đang chạy từ đầu xuống ngực và 2 cánh tay. Con vẫn theo dõi những diễn biến đang khởi sanh trên thân tâm con và mọi lo âu sợ hãi chúng biến đi đâu mất tiêu luôn, con thấy rất ngộ nghĩnh. Đôi khi con muốn tìm hiểu đó là gì nhưng con nhớ Thầy dạy không cần tìm hiểu nó mà chỉ “Thấy” là được nên con tiếp tục quay về để thấy chúng. Nhiều khi con nghĩ bệnh cũng giúp mình quay về nhìn kỹ chính mình hơn để thấy được Pháp nhiều hơn.
Con xin trình sự thấy của con ngày hôm nay. Con xin cảm ơn Thầy.
Sādhu lành thay! Đó chính là quyết định ba-la-mật.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con xin kính chào Thầy!
Thưa Thầy, con có hành thiền một cách rất tự nhiên không ai dạy cả, chỉ tham khảo trên mạng và phân tích rồi làm theo thôi.
Ban đầu con ngồi thiền và quán một cảnh sông nước tĩnh lặng và có trăng, lâu lâu có một giọt sương rơi nhẹ xuống hồ nước, tâm bình lặng, được khoảng vài tháng. Về sau con không quán như vậy nữa mà con cũng không quán gì nữa hết, con tập quên, tất cả mọi thứ đều là không không. Con hành thiền cũng gần 1 năm rồi nhưng chưa vượt qua hơn 1 giờ nữa Thầy ơi. Dài nhất chỉ được 50p là chân đau làm con không tịnh tâm được.
Lại nữa, đôi khi con thấy người con đang ngồi mà như di chuyển, lúc như vậy con thấy tim như đập chậm lại và hơi thở nặng.
Kính xin quý Thầy chỉ giúp con cho đúng. Dạ con chúc Thầy thân tâm thường an lạc ạ.
Minh An kính bút!
Phải hiểu nguyên lý thiền thì hành thiền mới đúng, nếu không chỉ làm nô lệ cho tưởng mà thôi. Nếu có thì giờ con nên vào mục Pháp Thoại nghe hướng dẫn để nắm vững nguyên lý thiền, lúc đó con không hành tâm vẫn thiền đúng.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con chào Thầy.
Thầy cho con hỏi một câu hỏi là làm thế nào đọc được tâm tự nhiên để sống và hành động thuận Pháp. Con hiểu được những việc như đói thì ăn, khát thì uống… nhưng còn những việc khác thì mình phải quyết định sao cho thuận Pháp và không tạo nên nhân xấu?
Xin Thầy hoan hỉ chỉ dẫn cho con. Con cảm ơn Thầy.
Chỉ cần thường thận trọng, chú tâm, quan sát thân tâm thì con sẽ tự thấy ra thế nào là thuận pháp thế nào là không, quyết định nào đúng, quyết định nào sai bằng chính thấy biết của mình. Lúc đó con sẽ tự biết điều chỉnh nhận thức và hành vi của mình một cách thoải mái tự nhiên.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Bạch Thầy!
Thầy có giảng tấm thân này gồm có 6 yếu tố: Tứ đại, Hư không và Tánh biết. Vậy thành tố “Hư Không” có đặc tính như thế nào trong thân?
Thầy giảng thêm cho con về “tánh biết”. Nó có phải là một tâm sở giống như các tâm sở khác không?
Con cảm ơn Thầy.
Hư không là khoảng trống giữa các sắc pháp. Tánh biết là bản chất biết tất cả pháp của tâm, khác với tướng biết là chỉ biết đối tượng liên hệ mà thôi, và trong tướng biết mới có các tâm sở, còn tánh biết bao trùm cả tâm và tâm sở thuộc tướng biết.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con thành kính đảnh lễ Thầy.
Thưa Thầy gần đây con thấy có nhiều đạo hữu hỏi về Thiền. Hôm nay con xin trình pháp với Thầy về Thiền Minh Sát.
Thuật ngữ Thiền Minh Sát thực ra chỉ là một từ ngữ, khái niệm. Thiền Minh Sát không phải là một loại Thiền để đem so sánh với Thiền Định hay thiền nào khác rồi lựa chọn để hành.
Một người nếu sống thực đúng thì đời sống người đó chính là sống Thiền Minh Sát. Thuật ngữ Thiền Minh Sát nhiều lắm chỉ nói lên đời sống của một người biết sống với sự thật. Một người không biết gì về Thiền Minh Sát vẫn có thể giác ngộ. Một người lựa chọn Thiền Minh Sát như một pháp môn tu tập thì chưa chắc giác ngộ được sự thật.
Cốt lõi của Thiền Minh Sát là phát huy tánh biết chứ không phải rèn luyện tánh biết. Tánh biết phát huy đến mức nào thì thấy sự thật ở mức đó. Phát huy tánh biết bao hàm: Giới – Định – Tuệ, cho nên khi biết niệm thân, thọ, tâm thì sẽ bắt đầu thấy ra trói buộc giữa thân tâm với đối cảnh bên ngoài (niệm pháp).
Niệm pháp bao hàm tất cả niệm thân, thọ, tâm, pháp. Niệm Pháp là chuyển hóa mối quan hệ về với sự tương giao. Khi động thì Thận trọng – Chú tâm – Quan sát là bước đầu đề một hành giả ngay chính nơi đời sống của mình phát hiện ra chính mình mà không tách bạch mình ra khỏi đời sống này để tìm phương pháp giải thoát hoàn hảo (bất khả thi). Khi tĩnh thì buông xả thư giãn (ngồi thiền là một hoạt động của buông xả thư giãn). Khi tánh biết được thắp sáng thì thường biết mình (niệm thân, thọ, tâm, pháp) và thấy ra trói buộc, biết sử dụng tâm (chánh tư duy).
Con chỉ mới thấy tới đây thôi thưa Thầy. Con cảm ơn Thầy đã nhiều lần khai thị cho con.
Con Trí Chơn.
Con nói đúng, thiền minh sát chỉ là thuật ngữ do các nhà chú giải đặt ra sau thời đức Phật ám chỉ người biết sống quan sát thực tại thân-tâm-cảnh rõ ràng để thấy ra sự thật. Và chỉ trong vòng vài thế kỷ gần đây nhiều vị thiền sư Miến Điện, Thái Lan… đã chế định ra những phương pháp hành thiền minh sát riêng biệt theo kinh nghiệm cá nhân dựa trên các chú giải của người sau về Kinh Tứ Niệm Xứ. Đức Phật chỉ dạy nguyên lý chứ không bao giờ đưa ra phương pháp.
Đúng là một người không biết những phương pháp hành thiền minh sát được các thiền sư chế đinh sau này vẫn có thể giác ngộ giải thoát, vì trước đó và nhất là trong thời đức Phật người nào biết trở về sống trọn vẹn tỉnh thức (tinh tấn chánh niệm tỉnh giác) với thực tại thân thọ tâm pháp một cách tự nhiên (tâm tự nhiên, đối tượng tự nhiên) đều có thể tự mình giác ngộ không cần lệ thuộc vào phương pháp của vị Thầy nào.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy!
Sau khi nghe qua vài bài giảng của Thầy con hiểu như sau:
Chánh niệm tỉnh giác = Trọn vẹn tỉnh thức trong hiện tại. Tỉnh giác bất cứ cái gì khởi trên nhận thấy và biết sự hiện diện của nó không cần tìm hiểu xem đề mục thuộc loại nào hay chọn đề mục nào để quan sát. Dù cái gì nổi lên trong 4 xứ này, thì chỉ cần chánh niệm tỉnh giác, ghi nhận để khỏi tham đắm, dính mắc hoặc ưu phiền sân hận trên đối tượng mà mình đang quan sát này. Ðể khỏi bị tham, sân, si chi phối phải tinh tấn chánh niệm tỉnh giác.
Nhưng thưa Thầy, hình như cái Thầy nói là chánh niệm, trong Bát Chánh Đạo có Chánh Định tức là Tứ Thánh Định… Xin hỏi Thầy tu tập chánh niệm như vậy đến khi nào mới có thể tu tập Tứ Thánh Định ạ?
(Theo con hiểu Thiền ngoại đạo khác với Tứ Thánh Định của PG)
Không có Tứ Thánh Định nào để hành được cả, chỉ có từ Tứ Thánh Đạo, Tứ Thánh Quả mà thôi. Khi đắc Tứ Thánh Đạo mới có Thánh Giới, Thánh Định, Thánh Tuệ. Như vậy người phàm không tu Thánh Định được. Thực ra Thánh Định là định tự tánh, không thể tu luyện mà có. Khi giác ngộ tự tánh thì Bát Chánh Đạo liền xuất hiện. Tất cả pháp tu rèn luyện đều chỉ đạt định hữu vi mà thôi.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Kính chào Thầy, cho phép con được hỏi Thầy:
Con thực hành theo pháp Tứ Niệm Xứ, mục quán tâm, dạo này con không muốn nói chuyện và đi chơi nữa con cảm nhận buồn buồn sao đó Thầy, như vậy có sao không Thầy?
Con cám ơn Thầy!