Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Sư Trưởng Lão. Kinh Đại niệm xứ Pãli ghi: Quán thân như thân Quán thọ như thọ… vân vân Kính xin thầy chỉ bảo: 1) Chữ “niệm” của đề tưạ “kinh Đại niệm…” có nghiã là gì? 2) Chữ “quán” trong câu kệ “quán thân, quán thọ…” có nghiã là gì? Con chân thành cảm tạ sự chỉ dạy của thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào thầy! Ba con luôn nhớ đến những chuyện trong quá khứ, mỗi ngày con đều nghe ba nhắc lại những việc bất toại nguyện chính vì thế dẫn đến ba con luôn sân hận, khó chịu. Con không biết nên làm gì để ba con có cuộc sống thanh thản và buông bỏ bớt. Con xin thầy cho con lời khuyên. Con kính chúc thầy luôn có sức khỏe.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy! Thầy ơi! Dạo này con thấy thân tâm con sao mỏi mệt quá ạ… Giờ đây con luôn cảm thấy mất nhiều năng lượng khi nhìn thấy chúng sanh rượu chè, mải mê theo ngũ dục lục trần… Phải chăng tâm con quá vị kỷ… Nhân đây, con mong thầy cho con một lời khuyên về một vấn đề của con là: Con có một cậu em (con một chú kết nghĩa với mẹ con) và gia đình con cũng coi cậu ấy như là con ruột vậy… Cậu ấy tốt, nhưng còn trẻ nên vẫn ham vui, ham rượu chè lắm. Tuần này cưới cậu ấy, cậu ấy rất vui và khoe 500 lít rượu cưới và cũng mời con về. Con tu còn kém cỏi nhưng con không biết nên tuỳ hỷ với tâm cậu ấy như thế nào nữa. Con thật sự mỏi mệt khi thấy cảnh sát sinh, rượu chè dù là ngày cưới (nhất là ngày mai là mùng 1 ạ) và con không muốn uống dù chỉ vài chén nhưng con biết con không uống cậu ấy chắc chắn sẽ rất không vui. Do vậy, con không muốn về đám cưới cậu ấy. Con có hèn nhát hay trốn tránh thực tại không thầy? Con cảm ơn thầy! Thực sự con khó xử quá, thật không thể tuỳ hỷ và biết vận dụng Pháp như thế nào trong tình huống này!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào thầy! Thời gian mà con nghe các bài thuyết giảng của thầy chắc cũng được 8 tháng rồi. Những bài giảng của thầy con hiểu được ý nghĩa của nó nhưng cái mà còn hiểu và còn thấy được hình như là chỉ nằm ở lý trí của con, chứ thực tình nhiều hôm ngồi thiền thì con chỉ thấy có sự vắng lặng trong tâm mà thôi. Muốn nhìn nhận ra vấn đề thì con phải suy tư tức là con phải dùng lý trí của mình chứ thực tình con chưa thấy được tánh biết nó vận hành như thế nào. Nhưng con thấy con không nổi sân vì rằng con biết muốn chánh niệm tỉnh giác thì phải trở về với chính mình và dùng cái tâm đó để nhìn và thấy mọi diễn biến trong mình sau đó điều chỉnh hành động và ý thức của chính mình, chứ lý trí hay tánh biết hai cái đó không quan trọng với con trong quá trình còn đang tu và hành. Trong cuộc sống hàng ngày cũng như những lúc còn ngồi thiền thì còn thấy lý trí của con rất mạnh. Cũng có thể từ bé con quen dùng lý trí để giải quyết những công việc hàng ngày bởi vì cho đến ngày hôm nay cuộc sống của con trải qua rất nhiều sóng gió, thực tế thì là nhiều vất vả. Từ ngày nghe pháp của thầy thì con đã sống trọn từng giây của cuộc sống, con không còn mơ mộng điều này điều kia nữa và đặc biệt còn thấy quá trình diễn biến của tâm mình khi tâm mình khởi lên những mơ ước đó. Và một điều nữa con thấy tâm mình không còn lo sợ linh tinh nữa. Con muốn trình pháp với thầy dài hơn nữa vì điều con thấy và nhận ra cũng rất nhiều nhưng giờ còn phải đi làm rồi. con chúc thầy luôn mạnh khỏe.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ Thầy! Thưa Thầy! Cách đây hơn 1 năm, do con thiếu hiểu biết về bản chất cuộc sống và do cuộc sống của con quá thuận lợi, không biết khổ là gì nên khi con thấy người thân và xung quanh khổ thân, khổ tâm con bị rơi vào trạng thái lo lắng, bất an, tiêu cực dẫn đến stress. Hậu quả là con bị rối loạn giấc ngủ và cơ thể suy kiệt… Nhân duyên con được may mắn gặp Thầy. Thầy khuyên con nghe Pháp thoại. Càng nghe, con nhận ra được nhiều điều quý giá, con cứ nghĩ giá như mình có sự hiểu biết như vậy thì mình đã không bị stress và chịu hậu quả của nó. Do con bị stress, bao tử con bị ảnh hưởng, con bị viêm họng do trào ngược dạ dày, con đã đi khám ở BV TMH nhưng bệnh không hết, chỉ thuyên giảm rồi bị lại, bệnh làm con tiếp tục lo lắng, do dự không biết quyết định như thế nào vì nhiều thông tin quá. Tâm con vẫn còn yếu, con sợ mình lại quay lại stress. Con hiểu stress làm con bị bệnh và bệnh lâu hết. Cái vòng lẩn quẫn. Con xin Thầy cho con lời khuyên để con có cái nhìn thông suốt! Con xin tạ ân Thầy! Con Tâm Như.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, Con hôm nay gặp lại người chị đã lâu chưa gặp. Con ngạc nhiên là con thay đổi nhiều như vậy nhờ 6 tháng qua hầu như ngày nào con cũng nghe pháp thoại Thầy giảng. Con thấy mình nhìn nhận mọi việc thật rõ ràng mà không phải dụng tâm suy nghĩ. Con cũng thấy rõ ràng từ câu chuyện là chị con khổ vì điều gì. Con cũng không ngạc nhiên khi con chia sẻ mà chị con nhiều điều không thể hiểu được. Thực sự con cảm thấy rất vui nên con muốn chia sẻ để cảm ơn Thầy ạ. Con biết ơn Thầy đã khai thị cho con rất nhiều lần ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, cảm ơn thầy đã giải đáp những câu hỏi của con và con kính chúc thầy có nhiều sức khỏe. Con bắt đầu nghe pháp thoại và đầu tiên là nghe truyện cổ Phật giáo. Có truyện Bài thơ kỳ diệu con nghe và tìm đọc nhưng con đọc kỹ cũng không biết 4 câu thơ kỳ diệu đó ở đâu. Con cũng có lòng mong muốn biết 4 câu thơ kỳ diệu đó là gì. Cám ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Thực tánh pháp và cái biết rỗng lặng trong sáng không phải là một phải không thưa Thầy? Con xin cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Có những vọng tưởng vẩn vơ nhìn vào nó mau tắt, nhưng có những vọng tưởng mình nhìn nó rất lâu nó mới tắt. Trước đây con tu thiền có thói quen, khi vọng tưởng khởi lên, thì quay trở lại quán thân, hoặc dùng một phép quán nào khác để nhanh chóng đừng cho vọng tưởng kéo dài và lan rộng. Có những phép quán con sử dụng để dẹp vọng tưởng rất nhanh ví dụ như quán vô thường, quán thế gian hư ảo, tánh không, cuộc đời là vở kịch… Nhưng con cảm giác rằng con không nên lạm dụng những phép quán đó để mau chóng dập tắt vọng tưởng thay vì coi đó là cơ hội để mình nhìn ra vọng tưởng, bản chất, gốc rễ của nó. Vì vậy bây giờ khi con gặp những vọng tưởng lâu tắt, con nhìn thẳng vào nó, cảm nhận chỉ biết nó là như vậy, không can thiệp, không dùng một phép quán nào như trước kia để mau hết vọng tưởng. Nhưng khi nhìn thẳng, cảm nhận như vậy con cảm giác hơi đau, giống như mình bị thương mình cảm nhận vết thương của mình nên mình cảm thấy hơi đau vậy. Nhờ Thầy cho con lời khuyên về cách tu tập của con. Con cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, Con thường nghe Thầy nhắc nhiều lần cụm từ “đa ngôn loạn tâm”. Theo con nghĩ điều này cũng tùy trường hợp, nếu đa ngôn chỉ để tích lũy kiến thức, ít trải nghiệm bằng pháp hành thì khó tránh khỏi loạn tâm, đó là sở tri chướng. Nhưng tuần rồi con nghe Thầy dạy nếu đa ngôn mà càng ngày càng nhận ra nhiều sự thật thì càng tốt, như vậy đâu có gì phải sợ loạn tâm. Con nghĩ như vậy có đúng không ạ, xin Thầy chỉ dạy. Con xin tri ân Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời