Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy. Thưa thầy có lần thầy trả lời thư con thầy nói: mục đích mà thầy đi giảng khắp nơi là để mọi người biết trở về quan sát lại chính mình. Trong các bài pháp thoại thầy cũng không đề cập gì đến các lợi ích hữu vi hữu ngã của quá trình tu tập. Con nhận thấy khi chúng con biết trở về với thực tại thì coi như xong, hành trình khám phá sự thật kế tiếp không cần phải thêm bớt gì cả, không cần thêm kiến thức kinh điển, không cần thêm sự trợ lực bên ngoài. Ngược lại rơi rụng hết thì càng tốt. Thầy thường dạy chúng con giá trị của cuộc đời là giúp chúng con học ra bài học giác ngộ. Con trải nghiệm cuộc sống thật nhiều, chưa bao giờ lùi bước trước những khó khăn, nghịch cảnh để trải nghiệm khám phá ra sự thật này. Thì ra vấn đề không phải là hoàn thiện cuộc sống tốt đẹp bằng sự nổ lực của ý chí, không phải hoàn thiện cái bản ngã thành ra tốt hơn. Mà vấn đề là ở chỗ nhận ra mọi nỗ lực của bản ngã đều đi vào ngõ cụt, nổ lực một hồi rồi mới thấy ra mình đang trong luân hồi sinh tử. Nhưng kỳ lạ là phải luân hồi sinh tử thì mới thấy ra sự thật là mình đang luân hồi và nhận ra tánh biết nơi chính mình đã đầy đủ những phẩm chất tốt đẹp. Khi đã biết trở về với thực tại thì tánh biết bắt đầu phát huy trí tuệ để soi chiếu lại mọi thứ bên trong lẫn bên ngoài. Bản ngã như một phần mền bị lỗi, nhận thông tin sai, xử lý sai và cho ra kết quả sai, rồi lưu trử lại để một lúc nào đó lại sinh lên. Bản ngã hữu thức thì hoạt động theo quán tính của nó (ngũ uẩn). Bãn ngã vô thức thì tùy lúc mà sinh lên (lậu hoặc) che mờ tánh biết. Đến lúc này con nhận ra bản ngã có một giá trị đặc biệt là giúp tánh biết phát huy trí tuệ. Tánh biết tùy lúc sẽ tự ứng ra các mức độ khác nhau để soi chiếu bản chất hoạt động của bản ngã và có những lúc tánh biết phát huy ra một trí tuệ thật đặc biệt. Những cái biết của tưởng tri và thức tri là những cái biết bên ngoài, hạn hẹp, cục bộ và thường sai lầm với sự thật. Cái biết của tánh biết thì không thông qua giáo dục, cái biết phi ngôn ngữ, kiến thức, là cái biết đưa đến giác ngộ giải thoát. Khi trải nghiệm và thấy ra rồi sống với một nội tâm mới mẻ con mới có thể hiểu được rõ ràng hơn sự thật mà thầy đã dạy. Con thấy còn quá nhiều lắm những điều mới mẻ nhưng không phải là những thắc mắc phải tìm hiểu, mà cứ thuận pháp mà thấy ra những sự thật thật vi diệu của pháp. Cuối cùng của mọi vấn đề là trở về trọn vẹn trong sáng với thực tại, không cần thêm bớt gì nữa. Con xin cảm ơn thầy và mong thầy luôn mạnh khỏe.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ Thưa Thầy, Hôm nay con vào phần Hỏi đáp, thấy có một câu hỏi của một bạn và phần trả lời của Thầy về lựa chọn trong cuộc sống. Vì trước đây con cũng có thắc mắc này và được Thầy giải đáp về tham ưu, thủ xả và thái độ nhị nguyên nên con xin được chia xẻ thêm về việc này. Trong thời gian gần đây, con có cơ may học được bài học về lựa chọn và con nhận thấy rằng mọi việc trong cuộc sống đều có cách vận hành riêng của nó, không quan tâm đến đó là chuyện của ai, hay là ai thích ai ghét. Vì vậy, khi minh thích hay ghét, chọn hay không chọn chỉ là do chính mình mà thôi, rồi tự mình đặt vào tình huống khó khăn khi chuyện mình thích, mình chọn thì không đến, còn chuyện đến thì lại là chuyện mình không thích, không chọn. Khi con nghiệm ra điều này, con nhìn thấy mình đã bớt than phiền cuộc sống, bớt trách cứ chính mình và mọi người khi gặp chuyện không như ý mình. Những lúc đó, con vẫn thấy buồn, thấy lo nhưng đã biết ít nhiều tự điều chỉnh mình và hiểu thêm về cuộc sống, về mọi người. Xin Thầy chỉ bảo thêm cho con. Con kính chào Thầy và chúc Thầy luôn mạnh khỏe. Phương Thảo

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy. Khi con ngồi niệm Phật, tâm con thường khởi lên vọng tưởng, con nên hành pháp thế nào? Mong Thầy chỉ dạy cho con. Con cám ơn Thầy

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Trong thời gian qua có lúc (tuy chỉ vài lần) con thấy mọi vật sáng bừng lên, ánh nắng sớm bừng lên trên bảng hiệu như lung linh lắm, cả hàng hóa trong nhà cũng bừng sáng 1 vẻ đẹp thật lạ. Lúc đó thật diệu kỳ Thầy ạ. Bây giờ con sống nếu biết khổ lúc đang khổ, cảm nhận nó, quan sát nó dù có khó chịu cũng biết là khó chịu rồi chưa đầy 5 phút là hết khổ, dù không làm gì hết. Bây giờ nhớ lại cũng không thấy khổ nữa mà chủ yếu là bài học gì từ việc gây ra khổ đó. Nhận biết được mình đang bất an hay đang vui đang buồn và mọi chuyện đúng như Thầy nói: cứ để pháp lo. Thầy rất bận rộn nhưng vẫn lo cho chúng con trên hỏi đáp này. Con cám ơn Thầy rất nhiều. Con nghĩ khi mình thành tâm nguyện sinh về Tịnh Độ và có câu “Bồ Tát bất thoái là bạn lữ”. Con nghĩ tâm nguyện đó đang đạt được ngay thế giới đang sống này đây không cần tìm kiếm ở đâu đó xa xôi. Con xin phép nhận là đệ tử của Thầy luôn. Cám ơn Thầy. Chúc Thầy luôn khỏe mạnh.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy! Thầy cho con hỏi giờ sinh hoạt của một người tu sĩ ở trong chùa như thế nào được không ạ? Vì con muốn thực tập như vậy. Cám ơn thầy !

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy! Thưa Thầy, con từ ngữ không trau chuốt, văn phong của con có gì chưa đúng mong Thầy chỉnh sửa giúp con. Từ lâu con luôn học cách kiềm chế cảm xúc trước mọi đau khổ để tâm luôn lạc quan nhưng không phải lúc nào cũng kiềm chế được. Vừa rồi con có 1 chuyện rất buồn về tình cảm, ba mẹ người yêu phản đối và họ có nhiều lời lăng mạ con, con đã cố gắng kiềm chế và lựa chọn im lặng để mọi thứ được nhẹ nhàng hơn cho con và cho gia đình bên đó. Nhưng càng im lặng họ càng quá đáng hơn, họ tìm đến ba mẹ con để mắng chửi. Ba mẹ con đã chọn cách im lặng nhưng rất buồn, uất ức kéo dài và dồn nén. Lúc đó con đã không kiềm chế được và con đã nói lời không hay nhưng không đến mức văng tục. Con cảm thấy rất hối hận với những lời nói đó, con biết là lời nói không thể lấy lại được nhưng con quyết định nói để chấm dứt mọi thứ với gia đình bên đó. Con thực sự không biết thế nào là người tốt và người xấu, hành động lúc đó của con có phải phản ánh con là người xấu hay không. Còn gia đình bên đó con không biết họ có phải tốt thực sự như con đã từng nghĩ không vì họ lúc nào cũng nói những lời Phật pháp cho con nghe, những lời tốt, những điều phải trái nhưng khi nổi giận họ lăng mạ con bằng những từ ngữ thực sự rất nặng nề, văng tục. Thế nào là người tốt, thế nào là người xấu đến giờ con vẫn không phân biệt được. Mong Thầy giúp con ngộ ra. Con xin tạ ơn Thầy và xin chúc Thầy nhiều sức khỏe!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy ạ! Lời đầu con xin được chúc Thầy sức khoẻ và an lạc. Vừa qua, gia đình con trải qua một sự chia ly tiễn biệt người bà 91 tuổi ra đi nhẹ nhàng. Là một sự mất mát người mẹ hiền từ, người bà yêu kính của đàn cháu. Ai cũng thấy rõ sự ra của bà ngoại cháu thật nhẹ nhàng, vì trước đó bà vẫn minh mẫn và đi lại trước nhà, có 1 sự báo trước là bà nói thiên binh vạn tướng đông lắm, bà sẽ lên trời hầu Phật. Nói xong bà niệm to nhưng không rõ, chỉ có chữ Phật là rõ. Đến hai hôm sau, bà mới trở mệt đột ngột ra đi. Sự ra đi đó, ai cũng bị sốc vì nhanh quá. Nhưng có một sự là, con cháu đều tâm hướng cho bà mọi việc lành hồi hướng, ngày lễ tang không ồn ào, chỉ có tiếng nhạc thiền du dương. Sự ra đi vậy là tốt đúng không Thầy ạ? Con cảm ơn Thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy! Con có duyên lành khi nghe được pháp thoại của Thầy. Thầy có dạy, khi quan sát một đối tượng ta không được đứng ngoài nó để kiểm duyệt mà phải ở trong nó quan sát nó. Con chưa biết phải thực hành như thế nào. Khi có ai đó làm con giận, con thấy thân con khó chịu, tim đập mạnh, chân tay sắp run lên, trong đầu hiện lên suy nghĩ: ráng bình tĩnh, im lặng, ráng đi từ từ sẽ hết. Con quan sát như vậy có cảm giác con chìm vào cơn giận, bị nó kéo đi. Xin Thầy từ bi chỉ cho con chỗ sai. Con cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy! Con có nhân duyên may mắn là được nghe Pháp thoại của Thầy chia sẻ gần 9 tháng nay. Con nghe cả những lúc đang nhặt rau, nấu cơm,… Thưa Thầy, nếu thế thì có phải con không trọn vẹn trong cái nghe và cái đang nấu cơm không? Con nguyện quy y theo đúng chánh pháp. Con kính chúc Thầy luôn mạnh khỏe để cái tánh biết trong sáng lan tỏa khắp muôn nơi.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, Con quan sát thân tâm, con cảm nhận điều quan trọng nhất là buông cái tâm. Ví dụ như khi con đang thất niệm, tạp niệm, con biết như vậy và con trở về với mình và buông cái tâm ra thì tự nhiên mọi thứ khác sẽ tự đúng hết theo trật tự của nó và cũng không cần biết nó sẽ là cái gì và đúng như thế nào. Con tu như vậy còn chỗ nào thiếu sót mong thầy chỉ dạy. Thầy ơi, bao giờ thầy về Việt Nam và ngày nào thầy rảnh con muốn lên gặp thầy, vấn đề của con không thể nói vài câu trên này được nên con mong được gặp trực tiếp Thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời