Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Mấy ngày nay con đọc Kinh Pháp Bảo Đàn và thấy như sau: Không phải cái lí trí con đọc như trước đây mà có một cái tâm nào đó không ở trong thân con mà ở ngoài không trung trên đầu con đọc. Đọc lâu cái thân con rất mệt không muốn đọc nữa nhưng cái tâm đó nó vẫn nhẹ nhàng và muốn đọc tiếp nên con vẫn cứ phải đọc theo. Con thấy rất rõ cái đọc và cái thân nó chẳng liên quan gì đến nhau cả. Rồi con nghĩ “thôi kệ, cứ tùy duyên đọc theo đi” một lát sau con nhìn lại thì thấy cái thân không còn mệt như trước nữa và lại tiếp tục đọc. Con đọc không tư duy nên có thể nói chẳng hiểu gì nhưng trong sâu lắng lại có một cảm giác rất nhẹ nhàng, thanh thoát… cảm nhận này rất khó tả. Trạng thái này có đúng không Thầy? Hay là con đang rơi vào cái tưởng? Con Kính xin Thầy từ bi chỉ day! Con Cảm Ơn Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con nuôi con 1 mình. Nhiều lúc khó khăn mệt mỏi, bé lại quấy khóc con bực mình quá đánh mắng bé. Xong rồi lại thấy có lỗi quá. Bé nhỏ không biết nhưng lúc bực mình con không nghĩ được gì, chỉ đánh nhẹ và mắng xối xả bé. Xin thầy chỉ con với ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thưa sư, sư cho con hỏi: một hành giả vừa đắc sơ thiền vừa đắc quả dự lưu thì khi xả báo thân cảnh giới tái sanh sẽ như thế nào ạ? Con thành kính đảnh lễ và cám ơn sư ạ.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thầy, Thầy cho con hỏi làm sao để ổn định chân khí cho tâm đỡ phóng dật và ổn định cho Tâm. Con băn khoăn không biết có nên uống thuốc của bác sĩ để tạm thời cho Tâm ổn định không thầy. Con vẫn đang thả lỏng, buông xả và không thiền định nữa rồi. Con xin đa tạ thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con cảm ơn Thầy rất nhiều! Con nhớ ra rồi, Có một vị Hoà Thượng đề dưới bức ảnh của mình hai câu kệ như sau: “Đứng đó không người đứng, chống gậy ấy là ai” Thì ra là vậy. Con Thành Kính Đảnh Lễ Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Sau rất nhiều khổ đau tưởng chừng như không thể chịu đựng được khi bị chồng phản bội con đã nghe lời dạy của Thầy: Dũng cảm đối diện với thực tại, không trốn chạy mà lắng nghe đau khổ. Con đã thấy có một sự im ắng trong tâm. Và con cũng chợt nhận ra tất cả những gì con nhận hôm nay đều là bài học nhân quả và đó cũng là những thử thách bắt buộc phải có trên con đường mà con đang đi. Trước đây con cứ nghĩ mình thật bất hạnh khi có một cuộc hôn nhân như thế, tiền mất, tình mất. Giờ con đã hiểu tất cả chỉ là giả dối không có gì là thật của ta cả và cũng chẳng ai lấy được của con cái gì vì cái quý báu nhất trong con vẫn còn đó. Giờ con nguyện Đức Phật và Tam Bảo gia hộ cho con luôn có sức mạnh để tinh tấn và vượt qua được mọi khổ đau trên cuộc đời này. Con cảm ơn Thầy đã luôn lắng nghe và chỉ dạy cho chúng con ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! Cũng một thời gian con không gửi câu hỏi về các thắc mắc của con, cũng vì con muốn tự mình chiêm nghiệm để thấy ra sự thật rồi đến khi thực sự bế tắc con mới hỏi ạ! Sau một thời gian nghe pháp thoại của thầy qua youtube và trang web này con bắt đầu thấu hiểu về “thiền” mà thầy muốn truyền đạt đến các Phật tử. Thầy đã giúp con nhận thức được thực sự thiền là gì. Các bài giảng qua pháp thoại của thầy rất nhiều nhưng con chưa có thời gian để nghe hết con mới nghe được khoảng vài chục bài giảng nhưng con cũng đã hiểu được cái gọi là “thiền” và ứng dụng vào trong đời sống làm việc và sinh hoạt hằng ngày của mình. Một thời gian dài con chánh niệm để quan sát thân thọ tâm pháp, mỗi lần tâm có tham con biết có tham, sân biết sân, si biết si (hôn trầm, trạo cự, nghi). Mặc dù nói là quán khi các pháp đó đến và xem diễn biến của nó nhưng con vẫn không thoát được sự trói buộc của nó. Cơn sân xuất hiện khi con gặp hoàn cảnh trái ý mình con phát hiện ra nó lúc nó bắt đầu chi phối và con bắt đầu cảm nhận “uy lực” của nó, con cảm nhận những cảm giác mà nó gây ra cho thân mình (mồ hôi thì toát ra, thân thì nóng lên ở sau gáy v.v…). Đúng là nếu trọn vẹn hoàn toàn thì tâm sẽ chú ý đến cảm giác chứ không phóng dật theo đối tượng và cơn sân sẽ dịu đi rồi biến mất, lúc đó con nghĩ nếu cứ trọn vẹn như vậy thì sân sẽ chỉ là một cảm giác hay trạng thái của mình mà thôi, nó sẽ không trói buộc để con gây ra những hành vi nguy hiểm nữa. Cứ thế mỗi khi tham hay sân xuất hiện thì con cứ làm vậy. Nhưng đó là những cơn sân nhẹ, rồi con gặp sự việc quá vô lý, cơn sân mạnh đến nổi con không thể quan sát được cảm giác trong thân nữa mà toàn suy nghĩ dính mắc hoàn toàn trên đối tượng. Cũng không hẳn là không quán sát được cảm giác mà là tâm phóng dật trên đối tượng mạnh đến mức cái quan sát kia giờ chẳng nghĩa lý gì nữa. Vừa thấy cảm giác trong thân vừa phóng dật trên đối tượng và bây giờ không những thấy những cảm giác đó sẽ giúp con giảm bớt sân hận như trước đây mà ngược lại nó lại làm động lực đẩy cơn sân mạnh mẻ thêm. Sau những lần trải nghiệm như vậy con bắt đầu chán ghét bản thân con trách bản thân mình, con ghét con vì con đầy sân hận và lòng ái dục. Con không thoát khỏi được nó, con phụ những lời thầy dạy. Con mệt mỏi, buông xuôi và hành động theo những gì mình thích. Mặc dù vậy thì tâm con vẩn theo dõi những gì xảy ra nơi chính mình khi làm các hoạt động theo sở thích của con, hình như chú tâm quan sát đã tự nó miên mật như vậy lúc nào không hay, có muốn phóng tâm ra ngoài hoàn toàn cũng không được, nó vẫn trở về để thấy. Lúc rảnh con chơi game, xem phim, khi thỏa mãn và bắt đầu thấy chán thì con vào đọc kinh sách và tìm hiểu về vi diệu pháp. Cứ như vậy đọc và nghiên cứu no nê rồi thì lại tính nào tật nấy cứ chơi theo cảm xúc vậy. Mấy hôm nay khi đi làm mọi việc vẫn tiếp diễn, cơn sân đến khi thấy người khác sai khiến những việc mà trách nhiệm không thuộc về mình. Nói chung tham sân si ba anh em này luôn có mặt thầy ạ. Tuy nó có chia nhau đến thăm nhưng tuyệt đối không chịu tha cho con. Nó như muốn nói với con rằng “ta là bất khả khuất phục, bất khả chiến bại và bất khả từ bỏ”, đúng là bộ ba hoàn hảo. Rồi con bất chợt nhớ lại lời thầy hay dạy là pháp đến để dạy mình hiểu ra một cái gì đó. Lúc trước con nghĩ là nó dạy con là con biết rõ ràng toàn bộ về hoạt động của nó. Ừ thì đúng là biết nó nguy hiểm, nhưng nguy hiểm thì thấy rõ mà loại bỏ và tránh nó thì không bao giờ được. Đúng là một bài học quý giá, bài học đó học xong rồi giờ nó muốn dạy gì nữa đây? Con bắt đầu đặt câu hỏi để xem mình sai ở đâu và nó muốn giúp hiểu cái gì. Câu hỏi đầu tiên mà con hỏi bản thân mình là “tại sao mình sân?” Câu trả lời bắt đầu hé lộ rằng “mình sân là vì sự việc đó quá vô lý”. Ồ hóa ra là tại “vô lý” à. “Vậy tại sao có cái vô lý” ấy? Lại tiếp tục có câu trả lời, chính câu trả lời này khiến con như khai thông mọi bế tắc lâu nay. Câu trả lời mà con nhận được là cái mà ông gọi là “vô lý” là do ông tự dựng lên chứ ở cảnh trần chẳng hề có cái “vô lý” đó. Sau khi nhận được câu trả lời con hiểu ra vấn đề của mình lâu nay. Thực ra ngoại cảnh chỉ như nó đang là mà thôi còn chỉ khi qua tiến trình nhận thức chủ quan của mình mới có vấn đề. Mình nhận thức hình tướng của sự vật theo ảo tướng mà mình dựng lên chứ thực ra nó vô tướng, và thầy đã dùng từ “như nó đang là” là chính xác và sát thực nhất rồi. Con cứ vậy quan sát và quán chiếu như vậy thì con hiểu thêm được rất nhiều điều. Nói ra dài dòng văn tự nên thôi con không viết nữa. Nhưng tất cả những gì con hiểu cũng chỉ nằm trong tam tướng “vô thường, khổ não, vô ngã”. Bài học pháp dạy con là vô ngã vì nó là tiến trình của ngũ uẩn khởi lên chớp nhoáng không thể muốn nó theo ý mình, nó hoạt động theo duyên sinh, nó biến đổi vô thường theo thời gian, và nếu chấp lầm nó là “ta” thì khổ não sẽ theo hoài không buông tha. Bây giờ con thực sự có cái nhìn hoàn toàn khác trước, con nhìn tiến trình khởi lên ảo tưởng như một đối tượng bên ngoài. Con bây giờ mới thực sự hiểu được “thực tánh pháp” mà con vẫn thường nghe thầy nói. Có câu nói trong dân gian rằng “chín người mười ý” mỗi người sẽ dựng lên một ảo tướng về pháp chẳng ai giống ai, nó là không thực và cái thực chỉ như nó đang là thầy nhỉ. Còn rất nhiều những điều con trải nghiệm muốn chia sẻ với thầy nhưng con cũng viết khá dài rồi nên con xin dừng ở đây. Con cám ơn công lao của thầy dạy bảo cho chúng con, con đường tu học còn dài và còn nhiều điều con phải tự khám phá, mặc dù con biết đến Phật giáo và tu học theo lời dạy của thầy hơn 1 năm nhưng bây giờ con cứ thấy như mình mới bắt đầu vậy. Con chúc thầy luôn có nhiều sức khỏe và an bình, con chân thành tri ân thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ Thầy, Con rất vui vì đã tìm được những bài giảng của Thầy qua địa chỉ mà Thầy đã cho con, con rất cảm ơn Thầy ạ. Dạ con bạch Thầy vì sao khi ngồi thiền con đã buông xuống tất cả mọi sự mong cầu về cả thân và tâm nhưng con lại bị cảm giác bồn chồn khó chịu chỉ mong nhanh hết giờ tịnh toạ của chùa con, và con thường bị trạng thái này vào thời tịnh toạ lúc 9h tối. Dạ con xin Thầy hoan hỷ chỉ dạy cho con có phải con đã thực hành sai lời Thầy dậy không ạ và con cũng xin nói thêm chùa con có 4 thời tịnh toạ trong một ngày nhưng mỗi thời chỉ kéo dài từ 20 đến 25 phút nên có khi con chưa kịp định tâm thì đã hết giờ rồi chỉ có buổi tối là giờ đi ngủ thì muốn ngồi bao lâu tùy ý, mà con lại bị trạng thái bồn chồn khó chịu đó khiến cho con không thể ngồi lâu được. Con xin Thầy chỉ dạy giúp con con cũng thành tâm sám hối Thầy vì sự tu tập của con còn kém lắm nhưng con hứa sẽ cố gắng thực tập tốt những lời Thầy chỉ dạy để có thể đem lại lợi ích cho bản thân mình và những người xung quanh. Con cũng thấy con thật may mắn khi nghe được những lời dạy của Thầy và con xin được đảnh lễ dưới chân Thầy để tỏ lòng tôn kính.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con vẫn mải miết đi tìm tri thức, lý luận. Nhưng tìm hoài, tìm mãi cũng không thể thỏa mãn cái ta tham ái. Những giây phút quá mệt mỏi với tìm cầu, ái dục, con buông xuôi thì được an liền. Nhưng khi an rồi thì dường như bản ngã liền vơ vét cái an đó vào nó, chả mấy chốc lại buông lung, lại tìm kiếm và tích lũy. Con thấy mình như ở dưới hố bùn, càng ngoi lên khỏi thì càng lún sâu. Khi bất lực và thấy khổ của việc cố ngoi lên thì buông xuôi, thả lỏng liền lập tức được đẩy lên dần, nhưng khi thấy mình được đẩy lên dần, dần thấy ánh sáng và phấn chấn, thì lại khởi tâm muốn ngoi lên, từ đó lại lún xuống tiếp. Vòng luẩn quẩn cứ thế lặp lại và là hiện trạng của con bây giờ. Hình như có hai cái buông khác nhau, buông khi thấy và buông khi không thấy… Con ngày một thấy mình xấu xa hơn, rồi thì dường như bản ngã giãy giụa phản đối rằng “làm gì có chuyện ta xấu xa như thế!”. Con ngày càng thấy màn vô minh nơi mình dày đặc, thấy khối bùn xung quanh dày đặc hôi hám (những tâm ích kỷ, tham lam, sân si, ái dục, đạo đức giả ngày một hiển lộ), rồi thì bản ngã bảo rằng “chán ghê!”, “mù mịt thế!”…Vậy là bản ngã tu phải không Thầy? Dường như đôi khi buông là do bản ngã nó buông con ra chứ không phải con buông nó. Nó để con được nghỉ ngơi một lúc rồi bảo “Đỡ mệt chưa? Giờ thì lại theo ta lao vào sinh tử nhé!” và con liền theo nó không hay biết. Con khác đi mỗi lúc, tâm biến đổi không ngừng tuy lúc khổ lúc lạc, nhưng dường như cũng chỉ là những mặt khác nhau của cùng một đồng xu, là cái ảo tưởng, là giấc mộng. Con chẳng phải là con ngày hôm qua, nhưng cũng không phải là đã biến thành người khác. Thưa Thầy, con chỉ xin chia sẻ hiện trạng của mình thôi, thực lòng con không biết hỏi gì và nghĩ rằng mình nên dừng lại. Giữa “nỗ lực tu tập” và “buông lung theo ý đồ của bản ngã” là một khoảng không thật vi tế mà con chưa chạm tới.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy! Thưa Thầy, con xin trình Pháp. Kể từ khi trong con nhận thấy ngay trên đời sống chính mình nơi đâu, lúc nào, hoàn cảnh ra sao cứ xác lập mối quan hệ là có phiền não khổ đau, luân hồi sinh tử (mối quan hệ với chính mình, với đối tượng bên ngoài) nhận thức trong con âm thầm chuyển hóa, đối với con giờ đây sống giữa cuộc đời này không có gì quan trọng hay giá trị tốt đẹp nào để hướng tới (kể cả gia đình, vợ chồng, con cái), trong con giờ còn lại chỉ một điều duy nhất đó là sống thường biết mình, con nhận thức rất rõ con đường con đang đi, trước đây tu học là điều rất quan trọng đối với con nhưng giờ đây đó là vấn đề sinh tử Thầy ạ. Trong cuộc sống có rất nhiều những chuyện đến đi, những khó khăn trong đời sống giúp con nhận ra cái gốc đưa đến phiền não khổ đau chính là do vô minh ái dục, nghiệp cũng hình thành từ đây. Do vô minh ái dục nên nhận thức sai, nhận thức sai đưa đến suy nghĩ và hành vi sai đây chính là đang tạo nghiệp (cho dù là thiện hay bất thiện thì vẫn là sản phẩm của vô minh ái dục). Chính vì vậy mà Thầy luôn dạy chỉ có thấy thôi, thấy chính là thắp sáng trí tuệ bên trong, soi sáng chính mình để chuyển hóa nhận thức và hành vi đúng tốt với bản chất thật của cuộc sống. Khi nhận thức đúng sẽ đưa đến hành vi đúng là không còn tạo tác, không tạo tác có nghĩa là không tạo nghiệp. Trong con có giai đoạn những chuyện diễn ra đều thấy và liên hệ đến nghiệp (có cả nghiệp từ trong kiếp quá khứ), nhưng giờ chuyện gì đang diễn ra thì nó như nó đang là không còn kết luận, kể cả kết luận đó là nghiệp (nghiệp là dùng từ chung để nói nhưng ẩn sau nó là những điều không thể nghĩ bàn, nó vô cùng vi tế và sâu xa, điều này trong chớp nhoáng trong con trực nhận ra). Con đang ở giai đoạn khi tiếp xử với thực tại có phần hơi lúng túng vì tập khí của những thói quen, của những nhận thức sâu dày trước đây nhưng điều này đang được đoạn giảm mỗi ngày Thầy ạ. Đúng như Thầy dạy, cuộc đời này chính là một trường thiền, nơi đây dạy cho con đức tính nhẫn nại, lòng vị tha và tình yêu thương được vui bồi từng chút một. Thưa Thầy, sự phán đoán và trí tuệ quá sắc bén cũng là trở ngại trong tu tập. Với thực tại đang là trôi chảy liên tục không dừng, khi khởi tâm phán đoán về đối tượng bất kể là đối tượng gì (bên trong và bên ngoài) là đã sai rồi. Nhất là về tâm thức một đối tượng, có thể theo nguyên lý hình thành bản ngã, cũng như tính biểu hiện của nó để thấy biết nhưng không thể thông qua đó để nói rõ cảm xúc, nhận biết đang là trong họ như thế nào được, điều này chỉ có chính họ mới thấu rõ được thôi. Đối với một số người có sẵn trí tuệ nhưng khi đi cùng với nó là sự thiếu trải nghiệm và ngã mạn thì trong việc tiếp xử với người khác kể cả những người đã từng tử tế với mình thì khi họ cảm thấy không như họ muốn, không như họ nghĩ thì sẽ có xu hướng trừng phạt kẻ đó và còn cảm thấy thỏa mãn về điều này. Một người cho dù nhận ra lẽ sống chính mình nhưng không nhận thức rõ và thông suốt được con đường mình đang đi thì chỉ có lang thang bất định, đời không ra đời đạo không ra đạo. Vẫn biết Pháp đang vận hành như vậy thì nó là như vậy, nhưng Pháp thực tại đang là trên mỗi người cũng tương xứng với thái độ nhận thức và thái độ hành vi trên chính đời sống của người đó. Trải nghiệm thực sự không phải là đi nơi này đến nơi kia để thấy những điều mới nơi mình và cuộc sống, trải nghiệm thực sự là ngay tại đây và bây giờ khi căn tiếp xúc với trần bản thân có thấy biết rõ những thái độ nội tâm trong mình hay không? Thấy biết rõ thực tại đang là hay không? Ngay tại đây và bây giờ đã luôn là mới mẻ, sáng tạo rồi không cần khởi ý đi đâu cho tốn kém, nhất là tài vật ấy do người khác cho mà không phải do sức lao động chính mình làm ra, không phải tự nhiên mà thượng đế ban cho con người và muôn loài cái dạ dày. Việc làm phước cúng dường cũng vậy cũng cần trí tuệ chiếu soi không thì việc làm phước trở thành làm phiền. Ơn Thầy không biết nói sao cho hết chỉ có thể cảm nhận sâu sắc ở trong lòng. Nguyện Thầy luôn khỏe mạnh và bình an. Con chào Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời