Dạ kính thưa Thầy, hai tuần nay con chỉ thấy như thị đang là đau, đang là khổ, đang là vui, đang là buồn… mọi thứ như nó đang là, và con thấy ra được những ý đồ bên trong của bản ngã, thấy ra cái ảo của bản ngã, thấy ra cái thực của các pháp như nó đang là. Thấy được khi vọng niệm khởi lên con thấy ra là luân hôi sanh tử ngay tại đây và bây giờ, khi không có vọng niệm khởi lên thì chỉ còn như nó đang là ngay nơi thực tại này. Vậy mọi thứ chỉ để yên thôi không làm gì cả, chỉ thấy ra đâu là luân hồi sanh tử đâu là giác ngộ giải thoát. Chỉ có các pháp như thị như nó đang là thì mọi phiền não sẽ chấm dứt. Chỉ có ý đồ của bản ngã mới gây ta mọi phiền não khổ đâu. Giờ con thấy như vậy mà bớt chấp vào cái này hay cái kia gì cả. Có đỡ hơn lúc trước còn chấp cái này hay cái kia nên sinh khổ. Nguyên lý của Thầy chỉ dạy cho chúng con thật vi diệu. Con xin cảm ơn Thầy, giờ con tiếp tục thấy.
Kính thưa Thầy,
Khi mình đang có bệnh, thân đau, tâm khó chịu, đầu óc thì không trong sáng đủ để thấy rõ được những gì đang xảy ra, thì mình nên thực tập như thế nào ạ. Kính xin Thầy hoan hỷ chỉ dạy cho con.
Cứ buông xuống để tánh thấy tự thấy con đừng cố thấy làm gì.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa thầy,
Con đọc có lúc là bhavanga là tiềm thức, có lúc là vô thức nên con hơi phân vân về định nghĩa của 2 khái niệm này, xin thầy giải thích rõ cho con.
Con cám ơn thầy.
Bhavaṅga bao gồm nhiều chức năng như tiềm thức, vô thức, lưu trữ và kho lưu trữ dữ kiện đã được sao lưu, nên tuỳ trường hợp mà nói gọi tên cho phù hợp thôi.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính bạch Thầy,
Chị con có căn hay là vong nhập vào rồi về bắt an chay trường. Rôi xưng hô ta là mẹ là v.v… Làm cuộc sống gia đình của chị con lôn xộn, công viêc làm ăn thì khó khăn.
Con mong thây hoan hỷ chỉ giúp làm thế nào để khai căn hay là khuyên thế nào để phần căn đó đừng theo chị con nữa để gia đinh được yên ổn.
Con chào Thầy.
Dạ thưa thầy,
Vốn hiểu biết của con về Phật Pháp còn chưa được nhiều và mong thầy chỉ bảo cho con ạ.
Gia đình con cũng khá là nhiều chuyện xảy ra nhưng con xin mạn phép chỉ kể những việc xảy ra gần đây. Hiện tại con đang đi du học và con có 1 em gái vừa học hết lớp 12. Bố mẹ con thì rất yêu thương bọn con nhưng mà bố con lại rất hay cục súc, gắt gỏng, mạt sát mẹ con. Qua vài lần nói chuyện, con thấy bố con khá gia trưởng (bố con muốn cái gì cũng phải thông qua ý bố con rồi vì bố là đàn ông, trụ cột trong gia đình nên được quyền “dạy” mẹ con), rồi bố con cũng đi ngoại tình.
Con thấy cách đối xử của bố con giống kiểu khi mình ghét ai thì người ta thở thôi mình cũng thấy cực kỳ khó chịu. Mẹ con cũng khổ quá rồi mấy lần muốn ly dị bố con không cho rồi biện minh với bọn con là vẫn còn yêu mẹ con nên mới không ly dị. Mẹ con bị dạ dày với trầm cảm tại sống cuộc sống quá mệt mỏi và nhiều ấm ức. Năm ngoái khi con đi học thì em con có kể mẹ con không tin vào bói toán hay thầy gì nhưng cuối cùng gặp được thầy gì đó rồi bố mẹ con tin vào thầy đấy rất nhiều rồi cúng bái cũng nhiều. Rồi thầy còn bảo em con phải cắt căn gì đó nữa ạ.
Chuyện cũng không có gì lắm nếu chỉ dừng lại ở đó. Khi bố mẹ con bắt đầu tính mua nhà mới thì mẹ con bắt đầu tập bài khí phát gì đó. Ban đầu con và em gái con cũng chỉ nghĩ là mẹ con tập thể dục tay mỗi buổi tối. Có một đợt hè năm ngoái khi con về bên cụ nhà nội ở Bắc Ninh, bố mẹ con cãi nhau (căn bản là do bố con cứ bắt bẻ mẹ con rồi kiếm chuyện) rồi mẹ con khóc, con với em con cũng không dỗ được. Mẹ con lấy nón lá che trên mặt xong dấm dứt khóc thôi ạ. Rồi tự dưng con với em con đang trên xe lim dim ngủ tự dưng nghe tiếng khóc chuyển thành rưng rức xong con có nghe thấy 1 tiếng hét lên, kiểu rít lên ấy ạ xong giọng mẹ con bắt đầu méo đi rồi quắp lại rồi có tiếng chửi bới. Mới đầu con với em con sợ lắm nhưng về sau bố con tự dưng xưng con rồi kêu con biết lỗi rồi cụ tha cho con với nhà con. Con với em con không hiểu chuyện gì xong bố con kêu đấy là cụ ông/bà nhập vào mẹ con rồi cụ mắng chửi bố con rất là nhiều kêu không yêu thương mẹ con rồi chỉ hành mẹ con thôi rồi bố con cũng thề hứa trước cụ (con không rõ về thế giới tâm linh nhưng con biết việc hứa với người đã khuất là một điều cực kỳ nghiêm túc và cẩn trọng) rồi đến lúc con với em con gọi cụ cụ mới không khóc rồi thét nữa rồi cụ không đập tay vào ngực nữa. Khi cụ nghe bố con kể đây là chắt cụ xong cụ hiền lại xong hỏi thăm con với em con. Rồi xong cụ cũng xuôi xuôi. Khi cụ rời xác mẹ con thì mẹ con không nhớ có gì xảy ra. Chuyện này xảy ra lúc con ở nhà hè năm ngoái. Con có khuyên mẹ con đừng tập mấy cái nữa con sợ lắm nhưng mẹ con không có nghe ạ.
Hôm qua lúc con đang đi làm xong em con có nhắn tin kể lại việc nhà con. Bố con gắt gỏng rồi cãi nhau chỉ vì đặt vé máy bay. Em con có ra can ngăn rồi nói lại bố con mà bố con không nghe rồi mẹ con giận quá đập đồ đạc rồi khóc lóc rồi tự dưng mẹ con méo mồm. (cứ lần nào mẹ con khóc lúc bố con cãi nhau là như thế chứ con không nhớ/nghĩ là bình thường mẹ con dễ bị như vậy) Lúc mẹ con bị nhập mắt nhắm tịt rồi tay co quắp. Em con thấy thế là biết ngay là mẹ con bị nhập rồi kêu bố con mà ban đầu bố con không tin. Sau đó biết cụ về bố con bảo là thôi cụ ơi cụ tha cho nhà con rồi để con hướng dẫn nhà con đặt vé tiếp (mẹ con làm nhiều năm trong Vietnam Airlines rồi nên chắc chắn biết đặt vé rồi ạ nên cãi nhau chắc là do thái độ của bố con chứ không phải do không biết đặt vé) Sau đó cụ bà còn khóc to hơn rồi bố con cứ lặp đi lặp lại mấy câu đó. Rồi cụ hét lên mấy lần liền rồi bố con càng ôm dỗ mẹ con thì cụ càng đẩy ra rồi hét lên cút đi liên tục. Cụ con vừa hét xong thì em trai bọn con về (trước giờ bọn con không hề biết là đã từng có em trai và là lúc nào cơ. Ông bà nội ngoại chưa bao giờ kể không biết là em đã dược sinh ra chưa. Nhờ mấy lần mẹ bị nhập rồi em con kể con mới biết là có em trai ạ) Em con lúc nhập vào mẹ con rồi cũng khóc kêu sao bố cứ mắng mẹ thế bố không thương mẹ à rồi kêu bố cút đi rồi hít le không chơi với bố con. Bố con càng ôm càng giẫy rồi đấm bố con rất kinh luôn. Em gái con thấy thế cũng khóc quá trời khóc rồi phải kêu bố con đi ra rồi dỗ em trai con. Lúc em gái con ra thì em trai con không nắm tay nữa mà thả lỏng người ra xong gục vào lòng em gái con khóc thút thít xong cứ kêu bố không thương mẹ nữa hả chị. Rồi em trai con cũng trách là sao bố con hứa thay đổi mà chả thay đổi gì thế. Em trai con còn nói là không chơi với bố nữa thôi vì bố làm ông bà (tức là cụ bọn con) giận rồi. Bố con cứ đến gần định dỗ là em con đuổi đi.
Con thành thật xin lỗi thầy vì đã gửi cho thầy câu hỏi quá dài như vậy… nhưng tại con và em con bế tắc và nhà con có quá nhiều chuyện nên con không biết bắt đầu từ đâu. Con với em gái con rất thương mẹ rồi không biết cái này có phải cái tốt và nên làm không (cái chuyện nhập vào mẹ con ấy ạ) Rồi con với em con nên làm gì và mẹ con sẽ ra sao khi mà 2 tháng nữa là con với em gái con đều đi hết rồi ạ. Lúc ở nhà mẹ bị nhập thì bố mẹ con sống sao ạ? Con xin chân thành cảm tạ thầy ạ. Mong thầy giúp con khai sáng về tư tưởng lẫn giúp con nhìn ra chân lý của những sự việc này ạ. Con đội ơn thầy.
Kính thưa Thầy!
Thì ra đúng “đời là bể khổ” Thầy ạ. Trước con từng nghĩ lạc quan rằng cuộc đời này vốn tươi đẹp, chẳng qua do bản ngã u mê ảo tưởng mới biến cuộc đời thành khổ đau. Vì thế mà vô tình con phủ nhận sự xuất hiện của bản ngã, xua đuổi nó. Hóa ra, bản ngã cũng chính là một phần của cuộc đời, là tất yếu, là chính cuộc đời này vậy. Phải chăng, đó chính là điều Thầy dạy con khi nói rằng “bản ngã cũng là “mật hạnh” và “con chỉ cần thấy thôi là được” mà bây giờ con mới hiểu ra? Chấp nhận nó, thừa nhận nó, đón nhận nó và chung sống hòa bình, từ bi, yêu thương nó, con mới có thể hiểu nó, thấy nó phải không Thầy? Những tưởng khi tin vào một cuộc sống tốt đẹp, con mới bớt tìm kiếm, thì ra là ngược lại, khi thấy khổ, chấp nhận khổ là lẽ đương nhiên, chấp nhận những nguyên nhân ảo của khổ (khổ tập) là lẽ đương nhiên, con mới thôi tìm kiếm an lạc. Khi thấy ra Khổ, Tập, thì đã đang bước vào Diệt, Đạo rồi phải không thưa Thầy? Quả đúng là “phiền não tức bồ đề”. Người ta sẽ dễ buông tay khi khổ hơn là khi sướng. Cốc nước nóng mới buông được chứ cốc nước mát giữa trưa hè thì khó mà buông. Chính sự sung sướng về vật chất và tinh thần mới làm người ta khó mà giác ngộ. Con biết ơn quá những giọt nước mắt khổ đau của con ngày hôm qua đã dần dắt con đến với những nụ cười an lạc lúc này.
Phật dạy một chữ “Buông”, có phải thứ lớn nhất cần buông chính là việc đi tìm an lạc? Thầy dạy chúng con rằng Chánh kiến là Chánh đầu tiên sẽ kéo theo tất cả những Chánh khác của Đạo đế, phải chăng Chánh Kiến đó chính là thấy ra Khổ, Tập, Diệt? Thầy có nói rằng Pháp luôn cho ra một câu hỏi rằng “có được như ý của ngươi không? Đã học ra điều gì chưa?”. Thì ra, vô minh là không THẤY cả khổ lẫn lạc nên mới mãi tìm kiếm những điều như ý. Khi thấy thấu khổ rồi sẽ thấy lạc cũng ở ngay đây nơi khổ này.
Con thật may mắn có những lời dạy của Thầy trong đời sống này, từng bước dắt con nhích dần ra khỏi u mê. Thầy không nắm tay dắt con đi, không chỉ cho con đâu là đích, đích như thế nào, Thầy chỉ lặng lẽ chỉnh lại hướng của mũi tên chỉ đường khi nó có dấu hiệu lệch đi ít hay nhiều, để con lại tiếp tục lần đi trên chính đôi chân của mình.
Con xin tri ân Thầy!
Con thưa sư, sư cho con hỏi, sự khác nhau giữa Hành của thập nhị nhân duyên (vô minh duyên hành) & Hành của ngũ uẩn (sắc, thọ,… hành) 2 Hành này cần phải phân biệt như thế nào.
Con thành kính đảnh lễ & cám ơn sư ạ.
Thầy nhớ đã trả trả lời câu hỏi về hành này rồi. Con thử tìm trong Tag xem.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy, con là Phật tử sống taị Úc Châu. Gần đây con đựợc biết Thầy sẽ đến hoằng pháp taị Sydney. Con xin kính mong thày có thể cho con biết ngày Thầy sẽ giảng pháp ở Sydney để con thu xếp công việc đến dự buổi pháp thoại của Thầy. Con xin cám ơn thày và xin chúc Thầy thân tâm thường lạc.
Rất tiếc năm nay vì bận công việc nên thầy đã hoãn chuyến đi Úc đến sang năm. Con có thể vào nghe thầy giảng trong mục Pháp Thoại trang web này.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa thầy!
Con còn tối dạ, mong thầy chỉ dạy cho con với ạ.
Thưa thầy trong mối quan hệ tiếp xúc giữa người và người với nhau. Con thấy khi con đánh giá cảm xúc của ai đó đang ghét hay yêu hay giận hay ai đó có ý tốt hay xấu, thì dựa vào suy luận, cảm giác và kinh nghiệm sống. Điều này mang tính chủ quan có thể đúng hoặc sai, nhưng là cơ sở để con hành động ứng xử nên con thấy cần phải có trong cuộc sống. Vậy khi tâm mình khởi lên một đánh giá người khác thì có phải là do bản ngã hay không ạ?
Khi ai đó có hiềm khích với mình mà mình vẫn sáng suốt định tĩnh trong lành thì có phải người kia (nếu thật sự có hiềm khích) cũng sẽ cởi bỏ bớt được sự bực tức với mình đúng không thầy? Hay nói cách khác tâm an mọi việc an. Nếu đã biết mình mà có gì không hay vẫn đến (ví dụ người kia cố tình lợi dụng tính toán để lợi cho họ) thì đó là do nghiệp mình phải chịu, việc khởi tâm đối phó là không nên (chưa kể đến việc mình đánh giá tình hình không đúng) không biết con suy nghĩ vậy có đúng không ạ?
Con ít khi nghĩ xấu về người khác, không biết do mình vô tư hay khả năng phán đoán kém, nhưng đến khi người ta bực tức xúc phạm ra mặt với mình thì con mới biết, mà lúc đó trong đầu con hồi tưởng về quá khứ những lúc tiếp xúc với họ mới hiểu ra họ có hiềm khích với mình từ lâu.
Con sợ đánh giá thì rơi vào bản ngã mà không đánh giá thì nhiều chuyện có hại tới với mình.
Con mong thầy từ bi chỉ dạy thêm về việc nhìn nhận các mối quan hệ trong cuộc sống!
Con chân thành cám ơn thầy ạ!
Trong chân đế thì không cần đánh giá, nhưng trong tục đế thì việc đánh giá tuỳ thuộc vào cách nhìn bằng tưởng tri, thức tri hay tuệ tri. Tưởng tri và thức tri thì đánh giá theo quy phạm đạo đức ở đời, tuệ tri thì thấy trung thực theo bản chất sự kiện. Nói cho dễ hiểu, khi con bình tĩnh sáng suốt thì đánh giá đúng tốt hơn, khi con tham sân si thì đánh giác chủ quan theo tư kiến tự dục của bản ngã.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Câu 1: Xin thầy cho biết tính ghen ghét, đố kỵ xuất phát từ đâu, làm sao để rũ bỏ nó? Câu 2: Xin cho biết quan niệm của thầy về linh hồn người đã mất? Chúng ta phải ứng xử với những linh hồn đã mất như thế nào để được xem là có trí tuệ? Xin chân thành cảm ơn thầy!
1) Ghen ghét, đố kỵ vì bản ngã cảm thấy bị tổn thương khi thấy người khác hơn mình. Nó có liên hệ đến sự tự tôn hay tự ti.
2) Tâm thức của người chết có thể tái sinh ở một cõi giới khác, trong đó có 2 cõi Peta và Asura là âm bản của họ sau khi chết. Tốt nhất là có tâm từ và thường hồi hướng phước cho họ là được.