Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính, ngồi ngắm nghía nỗi buồn và niềm vui một hồi con nghĩ suy cho cùng thế giới cũng không hẳn là ảo giác, mà nó là trùng trùng điệp điệp của những tư duy ẩn hiện thôi. Chỉ có điều nó quá mạnh đến nỗi nhiều khi mình bị cuốn theo nó. Còn cái biết thì vẫn biết, khi nào nó bị che lấp thì bị cuốn theo dòng thác tư duy và cảm xúc thầy ạ. Còn tại sao khởi tư duy vậy thì nó cứ tự nhiên nó khởi, chắc do tích luỹ qua bao nhiêu kiếp thì hình thành kinh nghiệm vậy thôi. Có điều ngồi quan sát nó cũng vất vả thầy ạ, thả cho nó vui đến tột đỉnh, và buồn khổ đến tận cùng để quan sát và cũng phải kiên nhẫn lắm, nhiều khi nó hành hạ mình ra trò. Không thích nhất là trạng thái tâm nặng trịch, khi nào cũng thấy đời bế tắc âm u, trạng thái này nó cứ bao bọc lấy con, nhìn mãi mới phát hiện được. Tâm con giờ cũng ít ham thích những gì ở đời, nhưng cũng không thấy u phiền khi mình không còn ham thích gì như ngày xưa. Thấy rỗng rang khá thoải mái. Không sợ mất mát ý niệm gì lắm nữa. Chẳng thấy đời có ý nghĩa gì, cũng chẳng thấy đời vô nghĩa. Thưa thầy con quan sát vậy không biết có bị lệch lạc gì không? Định của con cũng vẫn còn yếu, nên không phải lúc nào cũng trong sáng nhẹ nhàng được. Con có cần làm gì nữa không thưa Thầy? Con xin cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ kính bạch Thầy, Thầy khai thị giúp con 2 câu hỏi ạ. 1. Cách đây hơn 2 năm, con nhớ sau khi nghe pháp thoại của thầy khoảng 2 tuần con thử nằm thiền. Khi đó con rơi vào trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh, là lúc đó con vẫn nhận biết được thân tâm nhưng lại như là ngủ con rất khó diễn tả ạ. Khi con tỉnh lại thì thấy rất khỏe, thấy mọi thứ xung quanh sáng bừng. Hồi đó con có hỏi thì thầy trả lời là cứ thấy vậy thôi. Con trước khó ngủ nên con thường nghe pháp của thầy và nằm thiền thì đợt này con dễ ngủ hơn. Tuy nhiên con lại rất hay rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa ngủ, lần thì vài phút lần thì hơn 10 phút. Khi đó con vẫn cảm nhận được thân tâm, mà có cái rất lạ là khi đó con cảm nhận con thở rất rất chậm so với khi bình thường. Có lúc hình như con còn không cảm nhận được hơi thở. Như vậy là con rơi vào trạng thái gì vậy thầy, con có thực hành gì sai không ạ. Con hỏi để cho biết chứ không cố gắng hay tham đắm gì lặp lại trạng thái đó. 2. Sau một thời gian con thực hành nằm thư giãn buông xả. Con tập thực hành trong đời sống. Con cảm nhận khi bị dính mắc là cơ thể và đầu óc mệt mỏi. Khi con nhận ra điều này thì con có thể chủ động buông được ra. Là khi con nhận ra con có thể buông được ngay, con chủ động như vậy không biết đã tự nhiên chưa. Và khi con buông ra, con cố để tâm dính mắc trở lại cũng không thể được, con thử rồi. Và khi buông ra vẫn suy nghĩ như lúc dính mắc nhưng không thấy mệt. Hiện tượng như vậy là con buông đã đúng chưa thầy? Con cảm ơn Thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thưa sư Ông Con nghe Pháp của sư ông và hành theo “khi làm việc thì thường biết mình”, khi tu tập thì “không mong cầu, tâm rỗng lặng trong sáng”. Lúc con làm việc và ngồi thiền đều buông xả nhưng vẫn còn buông lung. Con chỉ dùng cái biết để biết mọi chuyện nhưng vẫn luôn có cái gì đó lảm nhảm trong đầu con, nó hùa theo những vọng tưởng, đôi khi nó ủng hộ đôi khi nó không ủng hộ. Khi con dùng cái biết nhìn nó thì nó im nhưng cũng không thường xuyên lắm, nhiều lúc còn theo nó nữa. con vẫn biết và thường kiểm tra lại mình, con không biết những thứ lảm nhảm đó là gì mà con không thể dừng lại được. Thời gian gần đây con ngủ rất nhiều, trong giấc mơ con thường mơ những cảnh ái dục và tham lam. Con biết cái tâm của con rất dễ sợ nếu mình không thường biết như vậy. Nhưng khi ý thức khởi lên thì những lảm nhảm đó đi theo và không ngừng thì thầm, suy diễn, tưởng tượng trong đầu con. Con không thể biết một cách tự nhiên được, thỉ thoảng con sân và và rơi vào tình trạng hối quá. Kính xin sư Ông giúp đỡ cho con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Thưa Thầy, Xin thầy giải thích cho con: 1/ Phi như lý tác ý là duyên cho 5 triền cái làm trở ngại cho việc tu thiền phải không ạ? 2/ Tham dục và hoài nghị có ảnh hưởng gì cho việc tu thiền không, thưa thầy? Con cám ơn và kính chúc sức khỏe thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy, con xin đánh lễ và chúc Thầy thân tâm an lạc. Dạ, cho con xin chình pháp. Thưa Thầy trong lúc ngồi thiền tứ niệm xứ, con quan sát thân, thọ, tâm, pháp, hơi thở. Vậy lúc con ghi nhận ngứa và quan sát nó, nếu con nói “ngứa, ngứa” thì ngứa này là tục đế, còn chỉ biết đó là trạng thái “ngứa” là chân đế. 1. Khi con ghi nhận và gọi tên “ngứa” đó là tục đế, còn trong biết chỉ biết “ngứa” là chân đế, vậy khi con nhận biết, con có cần phải gọi tên “ngứa” tục đế không, hay chỉ nhận biết trực tiếp chân đế cái ngứa (không cần phải đặt tên cho nó)? 2. Hay là con vừa nhận biết trực tiếp “thực tánh ngứa” vừa gọi tên “tục đế ngứa”? (vì mình biết rõ đâu là chân đế, đâu là tục đế nên mình không chấp vào cái tục đế). 3. Trong lúc con ngồi thiền tứ niệm xứ như vậy, thì tư duy theo dạng này hay xuất hiện, như vậy tư duy kiểu đai loại, như thế này là tốt or xấu thưa Thầy? Con xin cám ơn Thầy nhiều.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy! Xin thầy cho con hỏi. Buổi sáng đi thể dục con thấy tượng Di Lặc cầm thoi vàng bên bờ rãnh bẩn, có lẽ ai đó đã bỏ đi ở đó. Con đi về nhưng trong lòng thấy rất áy náy không biết làm thế nào. Con xin thỉnh thầy cho con lời khuyên ạ. Con kính chúc thầy vạn an!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch THẦY, Tinh thần báo hiếu như thế nào theo Phật giáo nguyên thủy ạ? Câu chuyện “Mục-Kiền-Liên Cứu Mẹ” nên hiểu như thế nào ạ? Con chân thành tri ân!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con cảm ơn thầy đã khai thị cho con.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi, cũng như mọi buổi sáng, con thức dậy lúc 3h30, con uống trà và nghe pháp thoại của Thầy. Nhưng sáng nay con đã bật khóc khi nghe giọng nói của Thầy, con khóc vì nhờ tất cả những bài pháp thoại của Thầy ở Trung Tâm Hộ Tông mà con trở về và tự tin sống được cuộc đời đầy ý nghĩa của kiếp người. Con cảm ơn Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con biết mình sai hướng rồi ạ! Thầy chỉ ra là con nhẹ nhõm liền. Quả là không cần tự buộc mình vào những lý thuyết suông mà lao tâm khổ tứ. Con nguyện buông xuống những lý trí, nguyện tại đây khờ dại và lắng nghe vạn Pháp! Con vô cùng tạ ơn Thầy!

Xem câu trả lời