Con xin kính đảnh lễ thầy,
Bạch thầy cho phép con được hỏi một câu rằng, con luôn nuôi chí nguyện xuất gia tu hành nhưng gia đình con mang tính phong kiến, cha mẹ con thì cứng nhắc gia trưởng một mực không cho phép con xuất gia vì thể diện gia đình, nếu con bỏ nhà vô chùa tu học thì có được xuất gia và thọ giới đúng luật không thưa thầy?
Con xin cảm ơn thầy.
Điều này còn tuỳ thuộc quyết tâm xuất gia của con. Nếu con đã tìm thấy hướng đi cho cả cuộc đời của mình thì không có gì trở ngại được. Vì vậy con nên tìm hiểu cho kỹ xem con đã thật sự thấy xuất gia là lẽ sống của mình chưa. Nếu con chưa tìm hiểu kỹ e rằng khi xuất gia rồi con mới thấy không thích hợp thì sẽ tiến thoái lưỡng nan. Chuyện cha mẹ không cho không phải là trở ngại lớn lắm khi con đã quyết chí xuất gia.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa thầy cho con hỏi. Tại sao chúng ta phải niệm Thiên và ý nghĩa của niệm Thiên để làm gì? Mong thấy hoan hỷ chia sẻ giúp con với ạ?
Niệm Thiên để tâm hướng thiện hay hoan hỷ với điều thiện. Đối với người tâm bức bối, phiền nhiệt thì nghĩ đến những đức tính của chư Thiên tâm sẽ nhẹ nhàng thanh thoát, hơn là cứ để tâm nghĩ đến điều ác hay để tâm lang thang trong vọng tưởng.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính chào Thầy ạ!
Thầy kính mến! Con may mắn được các anh chị Phật tử Hà Nội đưa đến nghe pháp Thầy giảng tại nhà cô Trang ngày 20/11/2017. Kể từ đó đến nay con biết về Phật giáo Nguyên Thủy và những sự thật giản dị sâu sắc trong cuộc đời qua những lời Thầy hướng dẫn và con đã được tự mình trải nghiệm ít nhiều ạ.
Thầy ơi, nói về con đường học hành của con thì thật nhiều điều dở khóc dở cười Thầy ạ. Năm 2016 bước vào năm thứ 2 đại học con thấy bức xúc và cảm thấy không chịu được với môi trường đó nên con bỏ học mà không xin phép ý kiến của Gia Đình, khi biết chuyện Gia đình con như lâm vào khủng hoảng nhất là Mẹ con (nhưng không ai chửi mắng nặng lời với con cả, mọi người đau xót mà phân giải cho con hiểu hành động đó ảnh hưởng tới chính con và Gia đình như thế nào, qua chuyện này mà con thấy lòng bao dung vị tha của mọi người dành cho con là vô hạn). Từ nhỏ, con đã chăm học, yêu thích và say sưa với việc học, thi cử thì đều đạt được những thành tích giải thưởng cao. Bởi vậy, mọi người kì vọng vào con nhiều lắm, họ mong con thoát khỏi cảnh khổ làm nông dân chân lấm tay bùn, một nắng hai sương, vì họ tin vào tương lai xán lạn của con ở phía trước theo con đường học vấn mà chính con đã từng tin tưởng như thế. Đùng cái con bỏ ngang tất cả, rồi suốt hai năm sau con tự đi làm thêm và sinh hoạt như thể con đang đi học xa nhà, rồi hiểu thêm về cuộc sống, nhận được sự giúp đỡ tinh thần đặc biệt của người bạn đồng tu, con hiểu ra một bài học mà chính từ đó con quyết định thi lại đại học như mong muốn của đại Gia Đình và con hiểu đó cũng chính là mong muốn tự nhiên của chính mình hay một sự vận động tự nhiên của pháp chăng: Muốn giải quyết mâu thuẫn hay những bức xúc của mình thì chỉ có thể sống với nó để hiểu tường tận về nó, không bao giờ được trốn chạy khỏi nó.
Vậy là tới hôm nay khi con đang viết những chia sẻ này tới Thầy là con đã gần kết thúc năm nhất Đại học (lần thứ 2) rồi ạ. Về mọi mặt thì cơ bản đều ổn Thầy ạ, thậm chí con có những niềm vui kì diệu bởi lớp học của con có sự hòa hợp thân ái tuyệt vời khó tả.
Nhưng Thầy ơi cái trăn trở chính trong lòng con đó là con nghe hiểu những gì thầy giảng và bị cuộc đời “trù dập” nên thấm thía ra nhiều bài học nhưng sâu thẳm trong đó vẫn chềnh ềnh sự bất mãn. Nhất trong điểm số đánh giá con vẫn bị kẹt trong nó, Thầy ơi thật sự con đôi khi thấy mình đau khổ chỉ vì những con số mà con cho rằng nó không đánh giá đúng thực chất, đôi khi còn là sự không hợp lý, bất công.
Con theo đuổi nghề giáo cái đam mê từ hồi bé xíu đến tận bây giờ vẫn luôn là ngọn đuốc soi đường cho một đời sống biết tự nhận ra mình và sống có ý thức trách nhiệm với bản thân và học sinh mình tiếp xúc giảng dạy ạ. Con hiểu rằng điểm số chỉ là một phần, quá trình tích lũy tri thức những hiểu biết và tình yêu thương mới là chân thật, nhưng cái tham lam trong con vẫn chưa chịu chấp nhận.
Con đã nghe thư thầy trò Khuyến học của Thầy viết cho một Phật tử nào đó, đôi khi con thấy bóng dáng mình trong đó, giữa tu và học, con mông lung. Nhưng rồi trạng thái đó ngớ ngẩn ấy bị dẹp bỏ bởi con biết mình cần phải thông tỏ các bài học mà cuộc đời đưa đến trong đời sống của mình trên con đường học vấn này, chừng nào chưa xong thì mình mãi vẫn còn luẩn quẩn. Rồi tự trấn tĩnh bản thân, dũng cảm đón nhận mọi điều đến với mình trong cuộc sống bằng một thái độ trầm tĩnh hơn.
Thầy ơi, con muốn chia sẻ nỗi lòng của mình như vậy và con muốn xin Thầy những lời khuyên ạ!
Con cảm ơn Thầy thật nhiều ạ!
Đời là thế, luôn là những bài học chua cay, nhưng cũng nhờ thế mới thấy ra bản chất đời sống, vì vậy đừng quá lý tưởng về một mục đích, vì mục đích chính là học ra những bài học từ cuộc sống bất toàn. Trước mắt con cố gắng thích nghi với môi trường để lo học hành cho tốt nghiệp thôi rồi sau đó cứ tuỳ duyên mà xoay xở, mà ứng biến thì sẽ dễ dàng hơn là định hướng để rồi bất mãn. Chúc con vui vẻ học hành.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con xin tâm niệm đảnh lễ Thầy.
Có một bạn đạo nhờ con trình Thầy câu hỏi như sau:
Đã từ lâu bạn ấy sinh hoạt, tu tập trong một ngôi chùa nọ.
Nhưng hôm nay, bạn ấy biết được vị trụ trì chùa đó giới hạnh không trong sạch trong các mối quan hệ.
Vì vậy bạn ấy quyết định không sinh hoạt ở chùa đó nữa mà sinh hoạt, tu tập ở chùa khác. Xin Thầy từ bi chỉ dạy thêm.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Con kính chào Thầy!
Con thường nghe pháp của các quý Thầy. Hiểu được cốt lõi của đạo Phật là hướng con người thấy biết rõ bản ngã THAM SÂN SI làm ta khổ khi ta bị dính mắc vào. Hiểu là vậy nhưng hành thì chẳng dễ chút nào.
Cho đến khi gặp duyên lành con được nghe Thầy giảng:
Tùy duyên thuận pháp. Vô ngã vị tha
Thận trọng chú tâm quan sát
Trở về trọn vẹn tỉnh thức
Sáng suốt định tĩnh trong lành.
Tu hành là quá trình điều chỉnh nhận thức và hành vi sao cho đúng tốt, để phát huy trí tuệ và đạo đức.
Cứ vậy mà con hành theo. Giờ đây cuộc sống của con trở nên ý nghĩa trong từng sát-na. Con luôn nhớ và tri ân Thầy với lòng tôn kính nhất.
Kính chúc sức khỏe Thầy.
Con thành tâm đãnh lễ Thầy.
Mẹ của Chân Tịnh Quang
Sādhu lành thay! Chúc mừng con đã thấy ra chánh đạo!
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch hòa thượng, hòa thượng cho con hỏi. Con đi tu ở miền Bắc, con cảm thấy bị phan duyên ở môi trường hiện tại. Con không cảm nhận đc rõ con đang là tu sỹ hay là thầy cúng cầu siêu cầu an cho Phật tử nữa. Con muốn thay đổi mà không biết phương hướng, không biết con đường mình nên đi, một phần không nỡ bỏ thầy thế phát cho con, mà nếu cứ tu tập thế này con lại không cảm thấy hương vị của một vị tu sỹ, cảm thấy phí một đời xuất gia. Có người nói con nên cố gắng học tập mở khóa tu và hoằng pháp lợi sinh phụng sự chúng sinh hành bồ tát đạo. Nhưng bản thân con còn chưa đủ niềm tin nơi chính mình thì sao độ người. Con vẫn quanh quẩn với biết bao câu hỏi không tên. Xin thầy cho con biết con nên làm gì, con có nên ra đi tìm lại môi trường mới, phương pháp tu tập mới không? Và con nên bắt đầu từ đâu ạ. Con xin thầy giúp con.
Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật!
Con nên vào mục Pháp Thoại trang Web này để nghe giảng. Khi con nghe hiểu con sẽ biết đâu là phương hướng tu tập, lúc đó con sẽ đủ tự tin để quyết định hướng đi của mình. Chúc con tìm được lối thoát.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa thầy, hôm trước, trong một lúc vô cùng đau khổ, con chợt hiểu, để hạnh phúc, con cần thay đổi hoàn cảnh xấu xí hiện tại, và phải tìm cách có thêm rất nhiều điều: có nhiều tiền hơn, có công việc tốt hơn, được tôn trọng hơn, mình và người thân có sức khỏe tốt hơn, v.v…
Và rồi con sực nhận ra, đó chính là những điều mà mình đang bám chấp, dính mắc vào. Tiền bạc, sự tôn trọng, mối quan hệ, sức khỏe, v.v… vốn chẳng xấu, có điều thái độ bám chấp của mình mới là sai.
Hóa ra khổ lại giúp mình thấy ra cái dính mắc bên trong mình. Tự nhiên con cảm giác những nỗi đau của mình gần đây là hết sức buồn cười, và con thấy thoải mái hơn rất nhiều thầy ạ.
Con cảm ơn thầy đã dành thời gian lắng nghe và chia sẻ với con những ngày qua. Kính chúc thầy khỏe mạnh, có một chuyến hoằng pháp nhiều thuận lợi và tốt lành ạ.
Sādhu lành thay! Thấy ra điều này thật giản đơn nhưng cũng thật tuyệt vời con nhỉ!
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Nam-mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Con kính thưa Sư! Con là một Phật tử đang tìm hiểu về Phật Giáo Nguyên Thủy, con chưa từng biết về Hòa Thượng Viện Chủ. Nhưng thời gian gần đây con lướt FB, con vô tình gặp và đọc những bài viết từ trang Chùa Huyền Không, khi con tìm hiểu về chùa, con vô tình đọc biết về Hòa Thượng Viện Chủ. Từ khi đó đến nay, con mong được đảnh lễ Hòa Thượng và nghe Ngài thuyết pháp. Nhưng con thấy lịch giảng của Ngài toàn bên nước ngoài. Sư cho phép con được hỏi, khi nào Hòa Thượng mới trở về Việt Nam giảng pháp, và Hòa Thượng giảng ở nơi nào, để con được đến đảnh lễ thính pháp. Con rất mong được hữu duyên, con xin Sư giúp cho con ạ. Con xin được cảm tạ ân Sư.
Ngày 4/7/19 thầy sẽ về Việt Nam, và ngày 19/7/19 thầy bắt đầu giảng tại chùa Bửu Long, Quận 9 vào mỗi chiều chủ nhật lúc 14h30 – 16h30. Mời con đến nghe.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thầy, khi đang buồn ngủ thích an lạc nhàn hạ nên bực bội với hoàn cảnh rắc rối đưa đến. Chỉ cần bản thân đang thấy ra mình đang làm phiền thế giới bên ngoài bằng tâm bực bội, lỗi là ở mình, thì tự nhiên mọi sự nhẹ nhàng. Con học hỏi ở sách và ứng dụng vào thực tế lập tức có hiệu quả, chứ nếu không là con chìm trong giấc ngủ mất rồi. Con sợ quên điều này và cũng muốn chia sẻ với bạn nào cùng cảnh ngộ nên con trình với thầy. Con cảm ơn thầy.
Con kính bạch Thầy.
Mấy ngày qua do công việc, cuộc sống gây cho con nhiều phiền não, cùng với do ảnh hưởng thời tiết nên con thấy trong người khó chịu, mệt mỏi khiến giấc ngủ không ngon. Trưa nay con tác ý chánh niệm tỉnh giác cũng từ câu nói của Thầy: “Nếu ta còn tìm kiếm cái tốt hơn những gì đang xẩy ra thì ta sẽ không thể sống một cách trọn vẹn và chân lý đang hiện hữu ngay tại đây và bây giờ như nó đang là thì đối với ta vẫn “Trùng trùng xa cách”.”. Trước đây con chỉ sử dụng sự căng thẳng, khó chịu là đề mục duy nhất để chánh niệm thư giãn, buông xả nhưng chắc vẫn còn bản ngã xen vào muốn giải quyết nên giấc ngủ của con không ngon, ngủ dậy vẫn bị mệt. Trưa nay từ câu nói trên của Thầy, con dùng sự thở vô ra làm đề mục chính, nhưng đồng thời con cũng trọn vẹn với sự khó chịu, căng thẳng. Khi trọn vẹn với sự thở vì thật khó để làm sao cho sự trọn ven với thức tại sự thở, sự căng thẳng như nó là một cách tự nhiên nên con có tác ý thêm là khi hít vào muốn dễ chịu hơn một chút xíu với thực tại như nó là, còn khi thở ra muốn tệ hơn một chút xíu như nó là thì như nó là một cách tự nhiên ở trong khoảng hít vô, thở ra đó, còn ở đâu thì không biết và con tác ý thêm là khi mình tác ý như vậy sẽ có bản ngã xen vào nhưng tâm mình thư giãn, buông xả thì bản ngã cũng sẽ tự vơi dần đi một cách tự nhiên, con còn tác ý thêm là mình tác ý như vậy là để cơ thể tự vận hành (ngủ, hay không ngủ được không thành vấn đề). Thì tuyệt vời thay con đã ngủ được một giấc ngon lành và khi thức dậy người khỏe khoắn, đầu óc thư thái, sáng suốt dễ chịu, con cảm thấy như giũ bỏ được gần như 80-90% sự mệt mỏi, căng thẳng. Có phải là trưa nay con đã chánh niệm, trọn vẹn triệt để hơn những lần trước đó phải không Thầy? Có phải là con đang sử dụng kết hợp cả phương pháp chế định và không phương pháp như Thầy đã giảng phải không Thầy? Con mong Thầy nhận xét và cho con thêm lời khuyên.
Nhân mùa Phật Đản con chúc Thầy thân tâm thường lạc, có chuyến hoằng pháp viên mãn ạ.
Đúng là con chỉ mới chánh niệm tỉnh giác được 80, 90% còn 10, 20% là ứng dụng tự kỷ ám thị kiểu “luật hấp dẫn”. Như vậy cũng được nhưng đó mới là “lợi ích tỉnh giác” chưa trọn vẹn như “bất muội tỉnh giác”.