Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy! Sáng nay con có hỏi về việc con thấy bên trong con là cái ta luôn bắt chước nên sợ hãi vì không biết mình là ai. Trưa nay con lại nhận ra thêm một điều, hiện nay con vẫn đang bị trầm cảm, và con được may mắn là có được ở một ngôi chùa để trong thời gian này thư giãn. Trong thời gian này con ứng dụng pháp Thầy chỉ dạy là buông xả thì có tình trạng tiến triển. Nhưng khi con hoạt động thì không thể thận trọng chú tâm quan sát được vì tâm con rất loạn nên chỉ có thể ngồi im. Và việc con nói con nhận ra là do có thấy khi con gặp khó khăn thì chính cái ta này luôn tìm kiếm sự an toàn từ những người xung quanh, nhưng chính vì điều này giúp con thấy rằng cái ta con luôn tìm kiếm sự an toàn. Qua học lời pháp con biết là mọi thứ bất toàn nhưng vẫn chưa thực chứng được nên hiện nay con được ngôi chùa cho tá túc là trong trạng thái an toàn, trước đây con cũng đã từng được nhiều người giúp đỡ mỗi khi con cần nên đã hình thành cái ta cứ gặp khó khăn là nhờ giúp đỡ, hoặc tìm kiếm sự an toàn. Nay nhận ra điều này con muốn hỏi Thầy con có nên rời bỏ ngôi chùa đang tá túc để buông xả thư giãn, và rời những người thân xung để đi kiếm một nơi không quen biết ai để đối diện với nỗi sợ hãi bất toàn, để thấy ra được pháp là bất toàn chứ không phải toàn hay không. Vì đầu óc con không ổn định nên khi viết câu của rất lung tung, mong Thầy thông cảm giúp con. Con xin cám ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy. Con thường xuyên nghe câu “tu để thoát ly sanh tử luân hồi”. Vậy “thoát ly sánh tử luân hồi” ở đây là thân hay tâm hay cả 2 ạ? Và mục đích tu hành theo cuối cùng theo Phật giáo là gì? Có phải là biến mất, không còn tồn tại (thoát ly) giữa vũ trụ thế gian hay không? Nếu vậy thì hơi mâu thuẫn với định luật bảo toàn năng lượng vốn được công nhận trong Phật giáo. Con cảm ơn thầy nhiều ạ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, bài thơ: Thấy ảo buông ngay là bến giác Tưởng chân nắm mãi hóa bờ mê Mê-ngộ không hai đừng mơ đến Huyễn-chân bất dị chớ mơ về. Con có thắc mắc như sau: ví dụ khi đang đắm trong mê mờ thì thấy ra cuộc đời là ảo ảnh và tỉnh ngộ. Như vậy mình có buông luôn nhận định “ảo ảnh” hay không hay mình xem nó như là chân lý? Mình buông luôn “mê-ngộ” và “huyễn-chân” có phải là buông luôn chân đế – tục đế không? Thầy có thể giải thích cho con hiểu đúng nghĩa bài thơ không? Con cám ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi! Con trình pháp lên thầy. Giận Thầy Con tìm hạt Ngọc minh châu Bước lên, thầy nói có đâu mà tìm. Giật mình dừng lai, chết chìm. Lùi lại, không được phải tìm đi con. Không cần lội suối, lên non. Ngay đây, tại đó là hòn minh châu! Thầy nhắc nhở con.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con sực nghĩ ra một bài thơ, xin trình Thầy và mọi người: “Đừng đi kiếm nơi núi cao rừng thẳm Giải thoát, tự do, an lạc riêng mình. Trở lại gánh ách tai đời – thập giá – Chịu khổ hình trong máu lệ thiêng linh!” Riêng đối với con, nơi “núi cao rừng thẳm” chính là các kích thích, là thuốc lá hay rượu… mà ta sử dụng để quên đi nỗi đau, hòng tìm kiếm một thứ “giải thoát” tạm thời khỏi thực tại. Con cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy. Theo câu trả lời và các bài giảng của thầy con hiểu đại khái sự sinh diệt của thân là sự vận hành của pháp, quy luật tự nhiên ta không thể can thiệp. Điều ta có thể can thiệp cũng là mục đích tu hành là chấm dứt sinh tử của tâm, trở về bản tính thanh tịnh, vô ngã. Vì vô ngã nên không có cái tôi chịu khổ, chỉ có sự khổ đang diễn ra phải không ạ? Nhưng con nhớ trong kinh có điển tích nói khi Phật sinh ra đã tuyên bố, “đây là kiếp sống cuối cùng của ta” vậy nghĩa là sao ạ? Con xin cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con kính đảnh lễ Sư Ông! Con đang mắc 1 vấn đề mà con không biết phải làm gì ạ, kính mong Sư Ông từ bi chỉ dạy. Chuyện là, con rất kính ngưỡng các vị sư, đặc biệt là từ khi con được biết đến PGNT thì lòng kính ngưỡng của con với PG càng tăng trưởng. Hôm vừa rồi, do đủ nhân duyên con thỉnh mấy vị sư về nhà trai tăng. Trước đó bố mẹ chồng con rất hoan hỷ việc con học và hành theo giáo Pháp. Nhưng không hiểu do nghyên nhân gì mà sau buổi trai tăng đó, bố mẹ chồng giận con, buông lời không hay về việc làm của con. Con vô cùng đau khổ, thương bố mẹ có cái nhìn sai lệch, thương bản thân không đủ phước để giải thích cho bố mẹ hiểu! Lòng con tràn đầy nỗi buồn, không biết phải làm gì cho vẹn đạo vẹn đời? Con thành kính tri ân Người.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy ạ! Con đang gặp vấn đề khó ở và có cảm giác bị vong theo. Con muốn thỉnh Thầy để được biết hiện tại con có phải bị vong theo hay là do bản thân con tự tạo ra. Con lấy chồng được gần 2 năm, có con gái hơn 1 tuổi. Trong suốt thời gian mang thai con cũng khá vui vẻ, chỉ có chút không hài lòng về nhà chồng sử dụng đất của con cái để bán và cầm hết số tiền đó. Vì mổ phải ở viện 1 tuần, trước ngày về tự nhiên con nhìn vào mắt con gái mình thấy mắt con lòng đen đáng sợ, rồi tối mơ thấy mẹ chồng mình có về nhà ngoại và nói gì đó đe nẹt mình cũng với ánh mắt giống ánh mắt của con gái con. Tiếp đó là chuỗi ngày con sống có cảm giác lo sợ, không an toàn. Về nhà là ông bà làm lễ đầy cữ, rồi đầy tháng có thắp hương đầy đủ tổ tiên, mời mọi người tới ăn uống. Con cảm thấy rất mệt mỏi vì người ra người vào nhiều. Hết cữ khi con đi làm thì gần như đêm nào con cũng mơ những việc không tốt đẹp. Hai vợ chồng cũng bắt đầu có nhiều mâu thuẫn nhưng chủ yếu là do con nói ra, chồng con vẫn nhẫn nhịn với con. Đã có vài lần con cầm dao định tự tử, và 1 lần bỏ đi. Ngày con gái con được 1 tuổi thì ông bà làm đầy năm cho cháu mời họ hàng, nhưng tuyệt nhiên không có một mâm cơm thắp hương các cụ. Tối hôm đó con lại mơ thấy ông bà nội của chồng có thái độ tức giận, nhưng vẫn có sự nhắc nhở bao dung, dẫn lối. Có những ngày thì trên người con bị nổi da gà hình bàn tay nắm vào, lạnh lạnh và ghê người. Con luôn có những dự cảm không lành trước mọi việc sẽ xảy ra, và tâm lo sợ, bất an. Chồng con vẫn luôn bên cạnh con nhưng con cảm thấy không hài lòng về chồng, nhiều lúc còn muốn tránh xa. Con gái con trong suốt những tháng đầu đời ở cạnh con không bị sao cả, nhưng khi ở với bà nội thì không hề phát triển và bị ốm. Cho đến lúc được hơn 1 tuổi thì lại khó tăng cân, bị ốm liên tục. Con không biết như nào nữa. Con mong được Thầy giảng giải và chỉ đường hướng tâm ạ! Con rất muốn tâm được thanh tịnh vì bản thân con biết mỗi lần thanh tịnh con làm được rất nhiều việc, nhưng con dễ bị tác động ngoài mà hay làm hỏng chuyện và dễ sinh nhiều tâm tính.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, mong thầy chỉ dẫn cho con ạ. Sống trọn vẹn và tỉnh giác với hiện tại, thì tại đó là chân hạnh phúc, 6 căn không dính với 6 trần nhưng nhờ 6 căn ta phát triển tuệ giác. Có tuệ giác thì thấy mọi việc đúng như nó đang là, không dính mắc, không suy tư, không bám chấp thì đó là an lạc, trở về với Pháp tánh hiện hữu mọi nơi… Nhưng không phải ai cũng thấy được nên người thấy biết có trách nhiệm chỉ cho người khác thấy biết để đoạn trừ dần phiền não tham sân si phải không thầy? Cái mình thấy, mình ngộ thì dễ rồi nhưng đem chỉ cho người, giúp người hòa cùng với người để cho họ thấy ra sự thật thì thật khó biết bao, không phải mình không làm không chỉ, mà họ không chịu thấy, họ sống trong khổ, trong ngôi nhà lửa, nhưng không chịu ra. Biết ai cũng có nghiệp của họ, có nhân quả của họ, họ tự thấy ra bài học của họ thì họ mới giác ngộ được, nhưng nếu thấy và sống với tánh thấy đó thì buông đã rất dễ dàng, sẽ bớt khổ hoặc đoạn khổ, tất cả pháp hữu vi hư hại và hoại diệt, đó có phải là con tham vi tế không thầy và tự cảm thấy có trách nhiệm là si không ạ? Mong thầy hoan hỷ chỉ điểm cho con. Con cám ơn thầy ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Khi đi trên máy bay con nhìn ra bên ngoài qua ô cửa sổ, mây trắng, trời xanh thật thanh bình tĩnh lặng, nhưng khi máy bay bay tầng thấp hơn thấy mặt đất xanh tươi cây cối, mọi vật mọi người, sự sống, thì ra cõi ta bà này đẹp biết bao. Nơi đó có đủ đầy an lạc, vẻ đẹp của màu sắc, âm thanh của sự sống và tình cảm của con người, những tình cảm chân thành thiêng liêng vô điều kiện nó thật đẹp. Mọi thứ cỏ cây, cảnh vật và con người thật đẹp, thật hài hòa. Nên con chợt thấy rằng tất cả thánh nhân đều giác ngộ tại cõi ta bà này vì nơi đây có đủ đầy hỉ nộ ái ố và cả thanh bình tịch tĩnh. Con kính chúc thầy an.

Xem câu trả lời