Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! Con có 1 vấn đề thắc mắc mong được thầy giải đáp giúp con. Con đã đọc 1 bài báo có tiêu đề: “Nếu chúng ta chưa bao giờ được sinh ra…”, phản ảnh 1 góc nhỏ của triết học hiện đại, đó là thuyết phản khuyến sinh, nêu ra 1 ý tưởng là: Nếu cuộc đời này vốn là bể khổ, thì liệu sự tồn tại có thật sự là hạnh phúc hơn việc chưa bao giờ được sinh ra? Hoặc là: Cuộc đời này có đáng sống hay không? Bài báo có dẫn 1 câu chuyện trong Kinh điển Phật giáo: Một tử tù vượt ngục và bị đuổi gấp, anh ta rơi xuống vực sâu, nhưng bám được vào 1 cành cây leo và treo lơ lửng trên vách đá, cứ nghĩ thế là may, nhưng rồi có 2 con chuột, 1 đen, 1 trắng đang gặm dần cành cây leo mà anh ta đang bám vào, trong hoàn cảnh tuyệt vọng đó, người tử tù bỗng nhìn thấy có nhánh cây trên đầu anh ta có 1 bầy ong đang làm tổ trên đó và tự dưng có mấy giọt mật ngọt rơi vào miệng tử tù, vào đúng lúc đó, mọi nguy khốn của anh ta dường như đi vắng, chỉ còn vị mật ngọt tan trong miệng. Câu chuyện trên ngụ ý rằng: Khi con người ta sống với tâm thế chịu đựng thực tại, vì mải chăm chú vào khoái lạc nhất thời, từ đó bị đánh lừa và không thể hài lòng với những gì đang có. Không thể chấp nhận được rằng đời sống này là vô thường, mọi thứ chỉ là tạm thời, cho đến khi ta qua đời. Bất cứ ai sinh ra cũng bắt đầu từ sự ngây thơ, rồi lớn lên, vật lộn với những lo toan để đạt được tiền bạc, địa vị, những mối quan hệ, nhưng rồi có ý nghĩa gì không khi tất cả những gì ta làm được, những buồn vui yêu ghét đến 1 ngày rồi cũng phải “để gió cuốn đi”. Bài báo dẫn nghiên cứu của 1 nhà khoa học nói về cơ chế não bộ được di truyền qua hàng triệu năm giải thích vì sao chúng ta sẽ không bao giờ hạnh phúc. Chúng ta luôn hy vọng và đạt được thì lại bắt đầu thất vọng. Con người sẽ không bao giờ được hạnh phúc vĩnh cửu. Đọc xong bài báo, tâm tư con cứ suy tư và cảm thấy rối bời, và con rất mong thầy, bằng quan điểm của 1 nhà Phật giáo, 1 vị thiền sư, và hơn nữa là 1 con người đã trải qua hầu hết thời gian ở cõi nhân sinh với kinh nghiệm sống phong phú, hãy giúp con giải đáp thắc mắc này, rằng nếu đã chót được sinh ra và “đành” phải sống trong thế giới này nên 1 lần suy ngẫm đến giá trị của sự tồn tại và lựa chọn cách sống, cách suy nghĩ như thế nào để cuộc sống của mình không trở nên vô nghĩa. Xin thầy thứ lỗi vì câu hỏi hơi dài. Con xin cảm ơn thầy và kính chúc thầy dồi dào sức khoẻ!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy! Từ khi nghe Pháp Thầy, con sống một cách tự nhiên hơn, nhìn thấy quan sát tâm mình rõ hơn. Nhưng trong tâm con lại xuất hiện sự nghi ngờ người khác. Khi tâm ấy khởi lên con lại tự nhủ là không nên nghi ngờ người khác, được vài hôm thì nó lại hiện lên. Mà người con nghi ngờ lại là bạn đời của con. Mong Thầy chỉ dạy cho con trong trường hợp này! Con thành kính tri ân Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con muốn hỏi: Sống trọn vẹn, tỉnh thức là điều quan trọng nhất trong đời sống. Thầy cũng nói, không đè nén cái tâm, cái tâm muốn trải nghiệm thì cứ để nó trải nghiệm. Trước đây, con thích làm nhiều thứ, nhưng rồi đọc về buông thế là con buông, ko làm nữa. Nhưng nay con hiểu ra rằng, cứ để cái tâm trải nghiệm những điều nó muốn và mình chú tâm quan sát thân thọ tâm pháp khi làm điều đó. Cộng thêm, biết điều đó là lợi hay hại cho người cho mình. Nhưng đôi khi con băn khoăn, cái mà mình muốn làm đó xuất phát từ bản ngã phải không thầy? Vậy thì nó sẽ làm tăng cái bản ngã của mình lên ạ? Xin Thầy chỉ dẫn. Con cảm ơn ạ.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính trình thầy và các bạn, con xin gửi bài thơ. Con xin thành kính tri ân thầy luôn nhắc nhở con trên con đường tu tập (luôn giữ chánh niệm, không cần tìm tòi nhiều trong kinh điển khi mình đã biết rõ đường đi rồi vì đó chỉ là sở chi chướng sẽ làm mình thất niệm khi dùng lý trí để tìm hiểu những điều bất khả tư nghì.) Chỉ cần sống được với nó, không chạy theo vô minh, bản ngã, tham, sân, si, mạn nghi, tà kiến và sống với lòng vô ngã, vị tha là tốt rồi. Vũ trụ vạn vật tuyệt vời Tự sanh tự diệt cho đời thêm tươi Âu cũng quy luật cuộc đời Thấy sao biết vậy xa rời khổ đau Tâm, vật ẩn hiện trong nhau Trò chơi cút bắt cùng nhau vui vầy Sống ngay trọn vẹn từng giây Không duyên theo cảnh tâm này an nhiên.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Xin thầy cho con hỏi. Người đời như con, bị ràng buộc và thọ hưởng những dục lạc của thế gian thì nên tu hành như thế nào để nuôi dưỡng các thiện pháp hữu vi hữu ngã ạ? Con quan sát tâm con thấy nó thay đổi từ thương yêu người, không trách móc người rồi lại thương yêu mình, trách móc người khi bị bất toại nguyện. Hai trạng thái này cứ thay đổi liên tục. Con đang chấp trước và bị trói buộc bởi cái gì vậy thầy? Xin thầy hoan hỉ từ bi chỉ con đường đi. Con xin cám ơn thầy với tất cả lòng biết ơn. Xin thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi, con lại làm phiền Thầy lần nữa ạ. Hôm nay con thấy lại được một vấn đề và có viết một bài cho mình như sau, xin thầy xem xét: “Người hành thiền quán đôi khi có cái tật soi mình quá kỹ, với mục tiêu thấu tận bản thể của mình. Nhưng vì mọi việc đều là do duyên khởi – thế nên, nếu cố soi mình với mục tiêu hiểu thấu tường tận mình, thì cuối cùng chỉ đâm đầu vào luẩn quẩn. Đôi lúc, càng cố tìm nguyên nhân hoặc cố công suy diễn, bạn càng tạo ra đau khổ lớn. Hơn nữa, suy diễn của bạn thường chỉ là một trò tai hại: nó thường không hoàn toàn đúng, mà trái lại lại sinh ra thêm những định kiến bên trong bạn. Hãy cười. Cười vui vẻ ở bên trong. Khi thấy mình làm gì đó dại dột, hãy cười. Khi thấy mình ngốc, hãy cười. Khi chợt thấy mình vô minh, tham, sân, si, lố bịch, tàn nhẫn, cả tin… – Nếu có thái độ tốt, bạn sẽ thấy tất cả đều thật buồn cười. Hãy tặng cho mình một nụ cười trong mọi “nan đề” khó giải quyết, và cho mọi mâu thuẫn nội tâm rất buồn cười của bạn. Nụ cười ấy không phải là thứ nhạo báng cay độc, hằn học chán ghét. Nụ cười ấy tếu táo, vui vẻ, vô tư lự, bao dung… đúng với cái tâm thế “tất cả chỉ là chuyện nhỏ (chỉ có… lấy vợ nhỏ là chuyện lớn)”. Nụ cười như thế có đủ từ, bi, hỉ, xả. Bạn đang có tứ vô lượng tâm ngay trong chính mình, cho chính mình. Đó có lẽ cũng là nụ cười của ngài Ca Diếp khi Đức Phật giơ cánh hoa ra trước đại chúng. Mọi người đều ngơ ngác, chỉ có Ca Diếp là cười. Ca Diếp cười cái ngớ ngẩn của hành động đưa hoa (ngài biết đức Phật đang đùa nghịch), cười sự ngơ ngác của đại chúng vì họ cứ cố tìm kiếm ý nghĩa siêu việt nơi hành động ấy, cười cả những dao động nội tâm tương tự ngay trong chính mình. Cười vui vẻ và dung dị. Chẳng có cao ngạo hay cay đắng nào trong nụ cười đó: ngài cũng như mọi người, tâm ngài đang dao động một cách ngớ ngẩn vậy thôi mà. Nếu một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ, thì chắc bạn sẽ có hàng chục thang thuốc bổ cho một ngày bình thường của bạn.” — Con cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Sư Ông. Trong đời sống, con thấy mình chưa va chạm nhiều, giao tiếp còn lúng túng, cách ăn nói có vẻ sợ sệt , không dứt khoát. Còn hạn chế nhiều trong cách diễn đạt ngôn ngữ. Suy nghĩ phức tạp vấn đề. Con sống ở miền Bắc con thấy cũng hay nói ẩn ý nên con căng đầu óc nghĩ xem họ nói ý gì. Mong Sư Ông từ bi chỉ dạy con sửa chữa khuyết điệm. Con cảm ơn Sư Ông

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Sư Ông! Mỗi khi đêm về là khoảng thời gian con cảm giác hạnh phúc nhất! Lúc ấy, thân xác con được nghỉ ngơi, tâm con sống trong hỷ lạc khi được nghe pháp thoại của Người! Con thành kính tri ân Sư Ông! Nhờ các bài pháp ấy, Con của ngày hôm nay biết trân trọng từng phút giây, biết nhìn mọi việc diễn ra với ánh mắt quan sát và cũng đầy yêu thương! Con cầu mong Sư Ông thân tâm an lạc, sống lâu để hoằng pháp giúp chúng sinh!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ làm sao để chứng nghiệm được vô ngã thưa thầy? Có lúc con có cảm giác mình đã kinh nghiệm được trạng thái đó, nhưng sau đó lại mất đi nên con nghĩ cảm giác trên chỉ là tưởng tượng chứ con chưa thực sự biết vô ngã là gì và chưa chứng nghiệm được nó.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin chào thầy! Con được biết thầy đang có chuyến hoằng pháp bên Mỹ và Canada, con có lời nguyện mong thầy sức khoẻ tốt, mọi việc thuận tiện. Con muốn hỏi thầy về việc tái sanh và việc thờ cúng người thân trong gia đình. Theo con hiểu khi con người mất sẽ tuỳ theo nghiệp mà sinh vào 01 trong cõi sau: Trời, Người, A-tu-la, Ngạ Quỷ, Súc Sanh, Địa Ngục. Vậy khi mình cúng là mình hướng tâm tới họ liệu họ có nhận được tâm nguyện của mình không. Khi mình cúng đồ ăn họ không ăn được, mà họ chỉ nhận được thành ý của mình. Thưa thầy con hiểu như vậy đã đúng chưa nếu có điều gì còn thiếu xin thầy bổ sung. Con xin cản ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời