Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch tôn Sư, Vị Thầy tôn kính đã chỉ dạy cho chúng con sống đúng lời chư Phật chỉ dạy. Với lòng tri ân thành kính nhất, nhân ngày đại lễ Vesak, con kính chúc tôn Sư Pháp thể khinh an, Pháp sự viên thành, đồng trọn thành Phật đạo, trọn lành 5 điều phước báu, trụ thế dài lâu để hướng dẫn cho chúng con trên con đường học Phật.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin chào Thầy! Có việc này con cứ phân vân không biết xử lý như thế nào cho đúng đạo nên hôm nay xin Thầy khai thị. Trước con có mua 1 miếng đất, mua rồi mới biết trên đất có cái mã vôi nhỏ (dạng mã của người Chăm). Mấy năm nay con muốn bán miếng đất này nhưng vì có mã nên khó bán. Mọi người kêu con bốc mộ nhưng con cứ phân vân có nên làm không! Con có nên bốc mộ, phải xử lý như thế nào cái mộ đó để thuận pháp không tạo Nghiệp? Kính Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, đang nằm nghĩ về những chuyện trước kia bỗng nhiên con chợt nhận ra như này ạ: Trước kia con cảm thấy các hành vi của bản thân mình mà so lên với ngũ giới thì hành động nào con cũng phạm phải thậm chí là còn rượu chè, nói năng, vui chơi không có chừng mực,… nhưng bỗng nhiên con lại nghĩ nếu mình cứ xấu hổ và day dứt về những việc đó thì đâu thể nào mà tiến bộ được, biết đâu bài học của mình là phải từ những việc đó mới nhận ra được sự nhàm chán của những thú vui, sự bất thiện từ các hành vi không chuẩn mực đó rồi mình mới thoát ly ra được. Con xin trình Pháp lên Thầy. Con xin tri ân Thầy, chúc Thầy thật nhiều sức khoẻ ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Xin cho biết lịch giảng của thầy Viên Minh ở chùa Bửu Long. Xin cám ơn.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Con biết hành vi mình đang làm là vô minh nhưng con không vượt qua được sự thúc đẩy của ái dục. Con phải làm sao thầy ơi!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, mọi sự vật, hiện tượng trong vũ trụ này vốn vô thường vô ngã, không có tự tính. Thân, tâm của con người do duyên sinh và cũng do duyên mà diệt. Con người là tập hợp của năm uẩn biến đổi liên tục theo từng sát na, vậy tỉnh thức là cái gì tỉnh thức? Phải có một cái tự tính nào đó vô minh và cái tự tính đó sẽ tỉnh thức? Và cái tự tính đó không phụ thuộc vào duyên khởi? Như vậy tồn tại một cái gì đó trường tồn và bất biến? Nếu nghĩ như vậy thì nó bị rơi vào thường kiến mất rồi. Con xin thầy giúp con hiểu rõ ạ.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật Thưa Thầy! Hôm nay kính mừng ngày lễ Phật Đản con có duyên lành về chùa Bửu Long nhưng con lại không có duyên lành được đảnh lễ Thầy. Con kính nguyện mong Thầy luôn mạnh khỏe, thân tâm thường an lạc. Thầy luôn mãi là cây cao bóng cả cho chúng sanh được nương tựa tu hành ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch thầy, thưa thầy con đã thực tập theo thầy nhưng con có một quá khứ sai lầm, mỗi khi thức thì con luôn chánh niệm và vượt qua hết nhưng khi con ngủ thì trong tiềm thức con cứ trở về chuyện cũ, và sáng dậy con rất mệt và thấy thiếu năng lượng. Xin thầy chỉ thêm cho con với ạ, con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, sau một thời gian nghe Pháp của Thầy và con chiêm nghiệm trong đời sống hàng ngày, con thấy có những việc nên ngồi yên lặng quan sát để nó trôi qua còn tốt hơn là chen ngang lời nói, hành động của mình vì đôi khi không hiểu việc chen vào lại thành “đổ dầu vào lửa” ạ. Còn một điều nữa, con thấy tuổi thọ của con người như hiện nay cũng là hợp lý để thấy ra sự Vô Thường, không ngắn quá cũng không dài quá. Đây là cái thấy của con, mong Thầy chỉ dạy thêm cho con với ạ. Con xin đảnh lễ tri ân lên Thầy ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ Thầy! Thầy kính! Trước đây, khi mới bắt đầu nhận ra tánh biết. Có lúc con thấy hóa ra bây giờ thật thảnh thơi, con không còn việc gì cần phải làm nữa rồi. Vì tất cả đều là pháp, không có gì là con, là của con cả. Nhưng rồi pháp đưa đến cho con quá nhiều bài học để con thấy, rồi thấy ra, và vì con nghe pháp Thầy giảng hàng ngày nữa, nên càng ngày con càng thấy mình bây giờ thật sự chỉ giống như một đứa trẻ lên ba chập chững bước ra nhìn thế giới bên ngoài đầy màu sắc. Khác chút là con vừa chập chững khám phá khu vườn tâm của chính con, vừa tròn xoe mắt khám phá thế giới bên ngoài. Mỗi ngày con lại khám phá ra thêm một chút mới mẻ trong khu vườn tâm của chính con, và sự tương giao giữa khu vườn ấy với pháp bên ngoài. Thực ra nói tương giao là con đang mượn tạm sự thật nơi Thầy đã chỉ ra để nói, chứ với con thì phần nhiều vẫn đang là các mối quan hệ thôi ạ. Con hiểu, trong khu vườn tâm đó có đầy đủ tất cả các yếu tố tốt có xấu có. Thanh bình tĩnh lặng có, bão giông gào thét có. Từ bi, bác ái có, tham sân si, ngã mạn có… Và vấn đề vẫn không phải là cái nào tốt hơn cái nào. Không phải cứ thanh bình tĩnh lặng là tốt, sóng gió bão bùng là xấu. Không phải cứ định là tốt, động là xấu. Không phải cứ từ bi bác ái là tốt, tham sân si là xấu. Không phải cứ làm đúng là tốt, còn làm sai thì là xấu. Không phải cứ an vui là tốt, khổ đau là xấu. Bởi vì một khi vẫn còn là nhị nguyên thì vẫn là lựa chọn lấy – bỏ của bản ngã luôn muốn hoàn hảo (theo ý mình). Và “ý mình” thì luôn luôn thay đổi, và sự thay đổi này thực ra cũng là sự vận hành tự nhiên của pháp mà thôi. Thanh bình tĩnh lặng mãi thì quá nhàm chán, từ bi bác ái nhiều thì cũng giống như thuốc bổ, nhiều quá lại thành ra độc hại, kiểu như con dao 2 lưỡi. Cũng giống như thời tiết, khi mùa đông giá lạnh người ta thèm biết bao ánh nắng mặt trời sưởi ấm, vậy mà khi nắng mùa hè gay gắt người ta lại khổ cực phải chui vào phòng điều hòa tránh nắng vậy. Một chút tưởng tượng, con nghĩ, nếu như cả thế gian này biến thành hoàn hảo không tỳ vết, mặt đất thanh bình tĩnh lặng, tâm mình thanh bình tĩnh lặng tịch tĩnh, tất cả mọi người đều từ bi bác ái, và tâm họ cũng thanh bình tĩnh lặng tịch tĩnh… Tất cả tịch tĩnh… con thấy giống như đó là một hành tinh chết vậy. Con không thấy có sự sống ở đó. Vậy thì Tập đế có lẽ nào không phải là do tham, sân, si? Mà chỉ là do con người chưa biết cách CHĂM SÓC VÀ VUN XỚI khu vườn tâm của chính mình với đầy đủ các yếu tố thanh bình tịch tĩnh, từ bi bác ái, và cả tham sân si sao cho hợp lý. Giống như nấu một nồi canh phải có đầy đủ gia vị, có thể có muối, đường, hạt nêm gì đó mỗi thứ một ít sao cho vừa vặn, hợp lý thì sẽ ngon. Con hiểu như vậy, thấy như vậy có chỗ nào đúng và sai xin Thầy chỉ ra giúp con ạ. Con xin cảm tạ Thầy! Con xin đảnh lễ Thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời