Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy con thực hành thế này. Khi có việc gì cần làm thì con làm, nhắc mình hết lòng với nó, nhưng sự hết lòng được 1 chút thôi là con bị hút vào trong việc đang làm, quên lãng thực tại vài phút, rồi con nhớ ra và quay về, nhưng xẹt 1 cái thôi, sau đó là quên lãng vài phút, con không kiểm soát được, nó muốn khi nào nhớ thì nhớ, khi nào quên thì quên, vậy trong khoảng 10 phút con chỉ xẹt xẹt vài giây tỉnh thức thôi. Đó là lúc con tu mà không có cảm xúc, nếu có cảm xúc thì ít hơn nhiều. Vậy một ngày, con chỉ tu không biết được 1 phút không nữa! Con nhìn lại con thấy con đường thăm thẳm xa…. Không biết lúc mới bắt đầu tu Thầy có gặp khó khăn như vậy không? Và nếu chánh niệm quá ít như vậy, ngày trồi ngày sụt thì làm sao đủ để học? Cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! Con có một người bạn bị trầm cảm 3 năm nay, khá nặng thầy à. Từ một người cũng giỏi giang mà giờ nhìn vào đôi mắt đó rất vô hồn. Trước khi biết con anh ấy có lẽ đã đọc nhiêù sách nhưng có lẽ anh ấy đã không thấy ra gì ở đó. Khi biết có đôi khi con cũng chỉ ra cho a ấy thấy được chút ít nhưng lúc biết con thì bệnh đã nặng lắm rồi. Và vì tất cả những gì không phải là bản thân mình đều chỉ là người chỉ đường. Anh ấy bị nặng đến độ mà giờ không thể dùng ngôn ngữ để giải bày, không thể nghe pháp thoại, môi trường gia đình a ấy sống lại rất khắc nghiệt, giữa khi anh ấy bệnh cũng ko ai nhìn đến. Cho nên cứ mỗi khi còn giúp được một ít, thì cứ về nhà là bệnh lại tái phát. A ấy dù bệnh nhưng vẫn cư xử tử tế, lương thiện. Thưa thầy, con thấy thương lắm, với tình trạng của a ấy để thêm chút nữa là bệnh tâm thần mất. Con nên làm gì thưa thầy? A ấy cũng còn trẻ. Con biết là a ấy phải học bài học của mình nhưng nếu yếu ko đủ sức như thế thì học làm sao thầy? Có cách nào để cho a ấy dừng lại một chút, như thầy thuốc dùng thuốc bổ để cho bệnh nhân khoẻ lên một chút rồi mới trị bệnh không ạ? Con cảm ơn Thầy ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Cho con hỏi: – Phật Tánh thường hằng của Thiền Tông có gì giống và khác Tánh Biết mà Thầy trình bày không thưa Thầy! – Theo sự hiểu của con Tánh Biết là cái Biết thể hiện qua 6 Thức (Tâm Biết suông), qua Tưởng (Biết qua khái Niệm), qua sự Tư Duy (Tư tuệ), qua sự Hiểu biết trực tiếp thực tại (Tu Tuệ). Có phải không ạ! Kính mong Thầy từ bi chỉ dạy!

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy ạ! Con xin phép thầy cho con hỏi: có người nói với con rằng: người nào mà hay đọc sách hoặc nghe pháp mà bị buồn ngủ, mất tập trung thì người đó kiếp trước nghiệp nặng… như vậy có đúng không ạ? Vì bản thân con khi đọc sách cũng hay buồn ngủ nhưng ngủ gật tầm 10p là con đọc sách sáng suốt hơn hẳn! Con mong thầy chỉ dạy giup con ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con 53 tuổi, không lanh lợi, có chuyện gì xảy ra với mình và gia đình con hay mất bình tĩnh nên con thường bất an. Con thật may nắn được nghe Pháp Thầy giảng từ hai năm trước, con nghe lời thầy thực hành thận trọng chú tâm quan sát những việc làm của mình, nhưng không dễ cứ quên hoài, mỗi lần nhớ và làm được thì công việc thật trôi chảy. Từ khi nghe Thầy giảng con thấy mình sai rất nhiều, cái gì sửa được con cảm nhận được niềm hạnh phúc. Con nhận thấy Thầy dạy đơn giản và dễ hiểu, con chỉ mong Thầy luôn mạnh khoẻ để dẫn dắt chúng con. Con xin đảnh lễ Thầy .

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy con không muốn đi làm công việc đang làm, nó khiến con rất áp lực, con muốn nghĩ nhưng gia đình không cho vì nó là công việc nhiều người mong muốn để được vào làm. Mỗi ngày đi làm khiến con thấy khổ sở sinh ra bệnh đau nữa đầu, trầm cảm, con cứ phải đấu tranh suy nghĩ làm thì mình không muốn nhưng nghĩ thì sợ ba mẹ buồn này nọ, rồi nghĩ thì có tìm được việc khác không, rồi nghĩ việc này có tìm được việc khác lương cao hơn không hay không bằng lương hiện tại, nhiều suy nghĩ cứ khiến con giằng co mệt mõi, xin thầy chỉ cách giúp con thoát khỏi tình trạng này hoặc có cách nào vẫn làm việc đó theo ý người nhà mà con cảm thấy thoải mái hơn không. Xin thầy từ bi chỉ dạy giúp con.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ, Thầy cho con xin lỗi trước, chỉ là ngoài việc ghi ra những điều tâm sự của mình trên đây, dù được Thầy hồi đáp hay không hồi đáp thì con biết Thầy cũng đã đọc qua. Ít nhất con biết rằng mình vẫn còn một nơi để có thể nói ra những nỗi lòng của mình. Con biết điều này sẽ làm phiền Thầy, nên xin Thầy thông cảm cho con.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kinh bach Thay, con co tam nguyen muon xuat gia di tu vi mong muon duoc giai thoat cho ban than cung nhu chung sanh nen muon phat tam tu tap, nhung nam nay con da 57 tuoi, vay con co di tu duoc khong? Mong thay chi day, that long con rat muon di tu.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ Thưa Thầy! Con muốn nói, muốn trình pháp rất nhiều mà rốt cuộc con lại không viết ra được điều gì. Con vừa viết một bài thơ tặng Thầy nhưng đọc lại thấy dở quá nên lại thôi. Cứ mỗi lần con thấy ra, cứ mỗi lần trong con có trải nghiệm mới thì lời Thầy dạy lại càng trở nên chói sáng hơn bao giờ hết. Sáng nay con đã thấy rõ một phần nguyên nhân của vô minh ái dục. Thấy sự tạo tác sâu dày của bản ngã. Bản ngã là “tội nhân thiên cổ”, nhưng không có bản ngã thì cũng không có gì để giác ngộ. Con hiểu thêm lời Thầy. Chúng ta đến thế gian này không phải để đạt được điều gì ngoài học bài học giác ngộ. Tuy nhiên bản ngã thì bằng hết cách này sang cách khác, luôn luôn chỉ muốn vừa lòng đẹp ý nó. Ngoài đời thì muốn vừa lòng kiểu ngoài đời, học đạo thì muốn “cướp công pháp”, “chọc gậy bánh xe pháp”, rồi thì đôi khi còn mượn cả sự thấy pháp để ngụy biện cho chính bản ngã. Nhưng dù bản ngã có làm mưa làm gió gì thì Tánh biết cũng đều thấy hết, biết hết. Và cũng chỉ thấy biết vậy thôi, không phán xét, không oán trách, không đổ lỗi, chỉ mỉm cười đầy từ bi và bao dung. Bài thơ của con thì quá dở nên con không dám tặng Thầy cả bài, nhưng vẫn xin Thầy cho con được viết chỉ 4 câu thôi: Thầy không là mặt trời Mà sáng bừng chân lý Thầy không là mặt trăng Mà sáng trong hiền dịu Con xin nguyện luôn được là đệ tử của Thầy! Con xin quỳ lạy đảnh lễ Thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Chào Thầy ạ! Lâu nay con không có dịp gặp lại Thầy, chư Tăng Ni và các anh em đồng đạo. Nhưng con thường tự biết mình hơn lúc trước ạ. Con vẫn lưu tâm thực hiện những lời dạy của các bậc Thầy để cuộc sống của mình nhẹ nhàng xung quanh an vui. Tuy vậy, do tham ái quá nhiều nên không phải lúc nào cũng được tinh thần thường rõ biết hay Sự sự vô ngại. Nhưng mỗi lần thất niệm, phóng đãng hay thậm chí nổi sân, dù đã xảy ra con lại nhắc nhở mình thực hành lại sự chánh niệm trong đời sống, thận trọng hơn để được trọn vẹn tỉnh thức như câu thơ: sáng suốt hồn nhiên khỏi vọng cầu.. ngày càng hiểu rõ hơn hạnh phúc của mình đã trải nghiệm bao lâu nay khiến tâm hồn con như được tiếp thêm sức mạnh. Con có một lời mong cầu đến Thầy, xin Thầy cứ tuỳ nghi mà xem xét ạ! Con mong sao mùa an cư hạ năm nay, ước gì Thầy giảng về một chủ đề lớn trọng tâm rồi in thành sách như quyển Thực tại hiện tiền. Bốn chân lý hay Vô Ngã tướng đều là những Pháp mà tụi con cảm thấy vẫn chưa thực sự đầy đủ. Có lẽ mùa an cư năm nay con không đến xin ở chùa BL để học đạo và nương nhờ được nữa. Con bận đi làm để lo cho cuộc sống của bản thân và xung quanh. Nhưng những quyển sách của Thầy giúp con hiểu được chân giá trị cốt lõi của Đạo Phật, đã chuyển hoá tâm thức của tụi con phần lớn. Mong Người cứ chỉ dạy thêm! Thành kính tri ân Thầy! Kính chúc sức khoẻ Thầy! Namo Buddhaya,

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời