Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con kính đảnh lễ Sư Ông. Con năm nay 27 tuổi, không biết do nhân duyên gì con cảm thấy mình đã hiểu rất rõ tài, tình, danh, lợi, hôn nhân gia đình, con biết được nếu kết hôn sau này con phải gặp những khó khăn gì, tâm con phản ứng ra sao, rồi nó xử lý ra sao con đều thấy rõ. Con có ý nguyện xuất gia cách đây 5 năm, chưa bao giờ ý nguyên đó trong con bị lay động. Bây giờ là lúc con quyết định đi xuất gia thì ba mẹ người thân của con rất đau buồn, mẹ con thì bị bệnh tim nữa. Hằng ngày con nhìn ba mẹ buồn bã, thẩn thờ, không ngủ gầy đi trông thấy con không biết mình phải làm sao. Bản thân con thì thật sự muốn học bài học của người xuất gia. Xin Người cho con lời khuyên. Con cảm ơn Sư Ông rất nhiều ạ. Kính chúc Người thân thể Khinh an ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, con mới học được một câu rất hay, giác ngộ là thấy ra được sự quyết định ngay bản thân mình phải hạnh phúc và dù là ai cũng phải giúp họ hạnh phúc một cách tùy duyên thuận pháp (chứ không phải ghét bỏ, oán hận hay thấy mình là nạn nhân gì nữa). Con cám ơn thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Trước ba con thờ ông Quan Thánh, nay ba đã mất. Con chưa đủ tuổi, đủ duyên để thờ. Vậy cho con hỏi phải làm như thế nào cho phải Lễ. Xin cảm ơn!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con chào thầy. Thầy cho con hỏi là để tiến tới giác ngộ giải thoát thì có phải cần có một trí tuệ siêu phàm như Đức Phật không ạ? Liệu rằng một người bẩm sinh ngu ngốc thì có thể giác ngộ giải thoát được không thưa thầy. Con xin cảm ơn Thầy ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa sư ông hôm nay lúc con ngồi thiền theo dõi hơi thở, được một lúc con thả lỏng ra không tập trung vào sự phồng xẹp nữa thì bỗng thấy mọi thứ trong sáng rõ ràng cảm giác giống như khi có nước vào tai, tai mình bị ù rồi tự nhiên màng nước trong tai ra vỡ ra nên mình đột nhiên nghe rõ ràng sáng suốt vậy. Lúc đó con không cần tập trung gì mà vẫn thấy hơi thở và đang vẫn cảm nhận được mọi thứ, chỉ có cái thấy thôi, nhưng chỉ được một chút thời gian ngắn thì con lại khởi tâm vui thì nó lại mất, con nghĩ lúc đó là lúc cái thấy tự nhiên phải không ạ. Hay con lại rơi vào cái gì mà không biết. Xin sư ông khai thị cho con ạ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch sư. Tánh biết tự trong Chân đế vốn vô sanh vô diệt, nhưng khi còn đang tu tập trong Tục đế thì lúc khởi lúc không. Vậy thì Nhơn gì và Duyên gì là chính để Tánh biết sinh khởi. Kính mong sư khai thị

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa sư ông như cái thấy đó của con chỉ thoáng qua trong vài giây thôi. Có lẽ lúc đó do bản ngã buông xuống nên tánh thấy được hiển lộ, sau đó niệm khởi lên con lại trở về trạng thái như bình thường. Con biết là mình không nên tu tập hay cố ngồi thiền để gặp lại trạng thái đó. Vì nó luôn ở đó, chỉ là cái ta khởi lên mới không thấy như nó đang là. Giờ con cũng đã biết đâu là cái muốn thấy và cái thấy tự nhiên rồi ạ. Con sẽ sống tự nhiên, giản dị vẫn sẽ sống trong tục tế một cách tùy duyên, không mong cầu cũng không chối bỏ, chỉ an nhiên trải nghiệm cái đang là đến đi trong cuộc sống mà không cần phải cố gắng tu tập rèn luyện để đạt được cái hư danh ảo tưởng, sống chân thật với đời và thành thật với chính mình. Giờ đây nhìn lại thấy những tạo tác tham sân trước đây của con thật buồn cười. Con rất biết ơn sự hướng dẫn của sư ông. Chắc cuối năm sư phụ sẽ dẫn tụi con đi đảnh lễ sư ông ạ. Kính chúc sư ông sức khỏe, an vui,. Thành kính tri ân người!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, con chân thành cám ơn thầy và các bạn đã động viên con. Nhiều khi con nghĩ, báo trước như vậy mình mới tỉnh ngộ ra, con cần phải dạy làm người cho nó một cách cấp tốc mà phải tùy duyên thuận pháp, con sẽ chia sẻ cho nó những gì mà con học được về pháp để nó càng tiếp thu được càng nhiều càng tốt. Tuổi nó còn nhỏ quá nên không nghe pháp thoại được. Hành trình mới bắt đầu mà hành trình cũng là điểm đến. Con sẽ cố gắng hết mình. Con xin cám ơn thầy và các bạn.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa sư ông, hôm nay lúc con ngồi thiền quan sát hơi thở, con thấy đau lưng và ghi nhận trạng thái đau lưng đó, con ghi nhận được tác ý muốn duỗi thẳng lưng lên cho đỡ mỏi, khi duỗi lưng con ghi nhận được cảm giác chuyển động ở lưng đồng thời ghi nhận được cảm thọ lạc dần dần sinh khởi. Khi duỗi thẳng lưng rồi thì con lại thấy hơi thở ra vào không được bình thường và lại thấy khó chịu, khi khó chịu con lại có tác ý muốn hơi cúi lưng xuống, cúi lưng xuống một chút con ghi nhận được cảm thọ dễ chịu, sau đó con lại có tác ý muốn quay về quan sát sự phồng xẹt ở bụng, rồi con ghi nhận được tác ý muốn hít vào, biết không khí đi vào, biết bụng mình đang phồng căng dần lên đến khi không phồng lên được nữa thì dừng lại một chút và tác ý muốn thở ra, thở ra con ghi nhận được sự chuyển động của bụng xẹp xuống đến khi hết không khí thì nó dừng lại, sau đó con lại tác ý muốn hít vào… (vì thiền sư muốn con ghi nhận toàn bộ tiến trình thở từ lúc đầu, giữa và cuối nên con đã tác ý làm chậm lại để quan sát kĩ) Con nhận thấy rằng mỗi một hành động đó đều có sự tác ý (Ý dẫn đầu các pháp, ý chủ ý tạo tác). Sau đó hết giờ thiền có tiếng chuông báo hết giờ, khi nghe thấy tiếng chuông tai con ghi nhận âm thanh đó và liền xuất hiện cảm thọ vui (vì ngồi lâu con muốn xả thiền), con tác ý mở mắt ra khi mở mắt ánh sáng chiếu vào mắt con ghi nhận cảm thọ khó chịu nên con lại muốn nhắm mắt lại, con thả lỏng người gục mặt xuống thì cũng ghi nhận được cảm thọ dễ chịu thoải mái và muốn nằm như này chút nữa… Lúc này con thấy trong mỗi hành động dù nhỏ nhất cũng đều có ý muốn (dục ái) đưa đến hành động để rồi thọ khổ, lạc và trong đó sẽ sinh tâm dính mắc (hữu ái) và tâm muốn loại bỏ (phi hữu ái). Vậy thì cái dục ái này có mặt liên tục sai sử mình làm chuyện này làm chuyện kia nên chính nó đưa mình đi luân hồi sinh tử. Nếu một ý muốn thiện thì khiến mình làm thiện để nhận quả an vui, với ý muốn bất thiện sẽ khiến mình làm điều bất thiện để nhận quả khổ. Thật đúng như lời sư ông nói trong kinh Phật là trong cái thân một trượng này là thế giới tập khởi dẫn đến cái kia diệt. Và mình là người tu hành thì cần phải thận trọng chú tâm quan sát thân thọ tâm pháp ngay trên mắt tai mũi lưỡi thân ý, để điều chỉnh nhận thức và hành vi ngay từ khi nó vừa sinh khởi (chết từ thủa lọt lòng). Và mỗi hành động nếu chú tâm thấy thì thân thọ tâm pháp không tách rời nhau mà theo nhau cùng sinh khởi và cùng diệt phải không thưa sư ông?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Cũng đã lâu rồi con không viết thư trên trang, Thầy vẫn khỏe chứ ạ và việc Phật sự chắc vẫn rất nhiều, bận rộn phải không ạ? Thời gian trước, sau một thời gian nghe pháp thoại, đọc kinh, thực hành thì con thấy tương đối thông suốt. Con nhận thấy rằng dù Pháp Phật, lời thầy dạy là mênh mông, chìa khóa cũng là gói gọn trong chữ hiện tại. Chỉ cần sống được trong hiện tại là đủ hết rồi, chứ không phải làm thêm gì nữa. Và trong hiện tại đó con chỉ cần thận trọng, chú tâm, quan sát là được rồi. Con thấy như thế có đúng không thưa Thầy? Rồi khi mà đã thông suốt được điều đó, con gác những cuốn kinh, những bài pháp thoại để trở về đời sống thực. Nói là gác lại nhưng thực ra con vẫn nghe pháp thoại nhưng ko nhiều như trước và chỉ nghe như một món giải trí, yêu thích hay cho dễ ngủ. Hoặc có khi bận quá cũng ko nghe. Con dành nhiều thời gian hơn cho những hoạt động sống thực, công việc, nấu ăn, chơi với trẻ con, học thêm chuyên môn nghề nghiệp. Những công việc mà trước đây vài năm khi thời gian có biến cố đến trong cuộc sống của con, con đã chán ngán không còn muốn đụng vào nó nữa thì giờ con đã lấy lại được những niềm vui sống khi làm nó, giờ với con những hoạt động sống, nghề nghiệp, va chạm con xem nó là những cơ hội để học ra những bài học cuộc sống, học bài nộp bài, trả bài rồi học lại và con muốn học đến khi nào thuộc bài thì thôi. Trong mỗi hoạt động sống đó, giờ con ưa thích được sống trọn vẹn cùng nó. Con thấy việc cứ đến đi, người này đến đi như một pháp đến đi trong bài học của con. Mỗi giây phút sống, làm việc, học tập đó con cũng ko nhắc mình cần phải như thế nào nhưng rồi nó cũng tự chuyên chú, trọn vẹn trong đó, càng làm con càng thấy sản sinh nhiều niềm vui và nhẹ nhàng, chứ ko thấy mệt là bao. Còn khi đi thì bước chân còn non kém trong chánh niệm tỉnh giác nhưng con cũng thấy tự động tâm con chuyển đến vị trí cảm nhận sự xúc chạm của chân với mặt đất, cũng rất là hỷ lạc thưa Thầy. Nhưng có điều, sao giờ trong niềm tin của con với Tam bảo nó không như trước. Con xin lỗi vì đã nói như vậy. Nhưng trước đây con vô cùng kính ngưỡng, tin tưởng sự nâng đỡ của Tam bảo thì nay con vẫn tin, vẫn kính ngưỡng Phật Pháp Tăng nhưng con lại thấy không tin vào thứ gì cả, mà chỉ là tin ở chính bản thân mình, rằng trong những bài học cuộc sống, nhờ khả năng học bài và điều chỉnh nhận thức và hành vi của mình sao cho bớt sai xấu, dần đúng tốt hơn thì dần dần mình sẽ càng có khả năng sống tùy duyên thuận pháp, mỗi một ngày tâm sẽ động, sầu ít dần đi. Và thêm nữa con trở nên hay cười hay khóc như trẻ con hơn, có những chuyện khó buồn quá con cũng đau vật vã. Nhưng xong lúc đó là thôi, con thấy rất nhẹ nhàng. Trước đây con tu tập con thường cứ giữ hết vào bên trong, buồn hay đau đớn gì còn tránh vào một góc nhiếp tâm vào hơi thở như lời vị thầy trước của con đã dạy nên ai thấy con cũng bảo con bình an nhưng tâm con có khi vẫn có sóng trào tích tụ. Nhưng giờ con lại muốn sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc, từng niềm vui, nỗi buồn. Chỉ khi nào tâm quá là động loạn con mới niệm phật hoặc hướng tâm có chủ ý vào hơi thở nhưng hầu như là rất hiếm khi vì khi còn khả năng thì con không lựa chọn phương pháp đó, mà con sẽ quan sát tâm bất an của chính mình, quan sát tim của mình đang đập nhanh hồi hộp thế nào, thân căng thẳng thế nào. Đôi khi có xung đột thậm chí con không cố giữ im lặng quá như trước mà con cũng nói ra, xong rồi có khi lại đi xin lỗi và thấy có lỗi. Nhưng con lại thấy không sao cả vì nó cho con được học ra nhiều bài học và những chuyện đã qua thì để nó qua thôi, cũng không vướng bận, gây nội kết gì trong tâm con, rồi con cũng quên lãng nó đi. Có người bạn đồng tu của con nhận xét: sao giờ con tu tập kém quá vậy? Tu tập gì mà hay khóc, buồn, tầm thường, thật kém xa nhiều người tu khác, luôn vui vẻ bình an. Con thì con thấy gặp chuyện buồn quá thì con khóc cũng là lẽ thường, khóc xong thì con lại vui thôi, chứ ko có gì. Nhưng lời bạn nhận xét khiến con ko biết mình có đang thực hành sai gì không ạ? Vì càng ngày con càng thấy mình tầm thường đi và sống lặng lẽ hơn. Kính mong Thầy soi sáng giùm con về sự thắc mắc trong thực hành mà con vừa trình bày để con kịp thời điều chỉnh lại nhận nhận thức và hành vi sai nếu có. Vì sự thực hành của con còn non kém nên thư con viết có sai sót gì trong sử dụng ngôn ngữ, con mong thầy lượng thứ cho con ạ. Con kính tri ân Thầy! Con chúc Thầy thường mạnh khỏe, công việc Phật sự hanh thông! Con kính chào Thầy! Con

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời