Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa sư ông con đã sang xin nhập chúng một chùa nguyên thủy sư ông giới thiệu rồi ạ. Con đã đến hơn một tháng. Con thấy quyết định này rất đúng. Ở đây con được điều kiện tu học rất tốt. Con rất biết ơn sư ông. Sư ông dạy không phải áp đặt theo phương pháp nào cả mà cứ để tự nhiên để thấy cái đang là. Nhưng ở đây các cô cũng hay cho đi dự khóa thiền của các thiền sư nước ngoài có phương pháp. Vậy nếu con đi thì con nên có thái độ học thế nào để vẫn giữ được cốt lõi của sư ông?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Sư! Sư cho con được hỏi về nguyện lực ạ. Con nhớ 1 câu nói, phàm muốn làm bất cứ việc gì thì trước tiên bạn phải đặt nó xuống, rồi bạn muốn làm gì với nó cũng được. Thời gian qua con cứ tùy duyên sống với những gì đến bên con, con cảm nhận được sự vô tư an lạc trong đời sống. Nhưng khoảng thời gian gần đây con chợt nhớ rằng mình còn có những ước mơ muốn thực hiện từ xưa nay, dù con biết những mơ ước đó cũng vô thường vô ngã. Nhưng hình như tâm con nói với con rằng, hãy làm nó hay hoàn thành nó, chơi với nó và thưởng thức nó; hãy khám phá những giới hạn những năng lực bên trong chính mình từ những việc làm và tâm nguyện đó. Và chỉ như thế con mới thực sự sống trọn vẹn cho đi tất cả những gì con có, con mới có thể khám phá sâu hơn về chính bản thân mình. Con mới biết về trang của Sư. Và con rất ấn tượng câu “phục vụ để hoàn toàn/ Hoàn toàn để phục vụ”. Và con lại đang mang 1 cái tên là kẻ phục vụ nữa. Con phải thừa nhận với chính con rằng con chưa thể cho đi phục vụ mà quên mất hoàn toàn bản thân mình. Chính sự an vui thường nhiên đôi lúc khiến con không muốn làm cái gì nữa cả. Kính mong Sư chỉ dạy cho con.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Xin Thầy cho phép con được chia sẻ với người bạn có con sống được 7 năm nữa. Bạn ơi, bạn thật hạnh phúc khi còn được thời gian dài cùng con bạn. Mình có một đứa cháu trai 15 tuổi, phát hiện chứng ung thư não và nhiều u nang mọc dọc theo cột sống lưng, khối u trên não mỗi khi chạm phải dây thần kinh làm cháu ôm đầu run rẩy đau buốt như điện giật… không ai kể cả bác sĩ có thể tiên đoán được điều gì về căn bệnh của cháu. Từ khi biết rõ về căn bệnh nan y của mình, cháu bé đã động viên mẹ: “Mẹ ơi, từ nay hai mẹ con mình sẽ sống trọn vẹn với nhau từng ngày nha mẹ!” Và cháu cùng mẹ đã sống qua từng ngày như thế đã 2 năm… Bạn ơi, mình cũng muốn học tập cháu bé để nói với bạn lời này: hãy sống trọn vẹn với con bạn từng ngày, và bạn sẽ hiểu được hạnh phúc mà bạn đang có cùng con.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy! Thưa Thầy, Con và em gái không hợp tính nhau. Mỗi lần nói chuyện đều tranh cãi. VD tối nay em con có nhờ con xin tài liệu từ 1 người bạn quen chung, đã từng nhờ nên con bảo em hãy tự chủ động liên hệ lại bạn ấy, vì con có đề cập với bạn rồi. Tuy nhiên em lại nổi giận và bảo con làm khó làm dễ, ỷ là giúp đỡ thì trịch thượng. Con có ngồi xuống giải thích vài lần rằng đúng như em nói, đây là việc dễ dàng với con, nhưng con muốn chỉ cho em cách để em tự chủ động làm được việc dễ dàng này, để sau này không có con thì em cũng tự làm được. Tuy nhiên em vẫn nổi giận rất nhiều và bảo rằng con thái độ với em. Lúc ấy con có hơi mất bình tĩnh và cảm thấy oan ức khi bản thân mình ko hề thái độ mà cứ phải đi giải thích đi giải thích lại nên con mếu máo 1 chút và bảo ừ thôi được rồi, chị ko có thái độ nhưng em bảo vậy thì giờ chị cũng ko biết giải thích sao nên chị vào phòng để mất công cãi nhau. Em con ko chịu, lao vào phòng – con chạy ra thì em cầm dao đòi tự làm hại bản thân. Con ngăn lại và bảo em: cơ thể này là do cha mẹ cho, em làm đau nó là làm đau em làm đau cha mẹ chứ chị không đau, đừng dại dột. Con gọi cho mẹ để làm dịu em và bây giờ em đã về quê. Nhưng con rất buồn Thầy ạ, con thấy mình bất lực với việc giao tiếp với em mình. Con cố tìm nhiều cách nhưng vẫn chưa có cách nào có hiệu quả. Con rất thương em con, và càng thương hơn vì con nghĩ rằng em thật sự rất đau khổ nên mới phát ra ngoài những năng lượng như thế. Con muốn ở bên chia sẻ vì con thấy em rất cô đơn, ngoài mẹ con thì những người xung quanh em gái con đều chịu đựng hoặc rời bỏ em gái con để tránh đi nơi khác… nhưng mỗi lần ở bên thì con lại rất sợ, vì phải giải thích rất nhiều và chịu đựng rất nhiều. Mong Thầy cho con lời khuyên. Con cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy Sư Triều Tâm Ảnh nói: Niệm Buddho khoảng chừng 3 tháng thì sẽ chứng đắc Cận định, Upacara Samadhi. Xin thầy cho con biết tại sao niệm Buddho mà không niệm Buddha? Buddho và Buddha có khác nhau không? Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con cảm ơn sư ông nhiều lắm ạ. Con biết mình hay vọng tưởng, hay phóng tâm, hay giao động nên cũng muốn mượn hơi thở làm đề mục chính làm điểm tựa để kéo tâm trở lại mỗi khi vọng tưởng xuất hiện dẫn dắt con đi lung tung lúc ngồi thiền (tức dùng phương pháp thiền định chế định tạm thời để bớt phóng tâm và giao động, vì tâm con quá giao động và vọng tưởng thì cũng không thể thấy thực tánh pháp). Nhưng theo lời thầy thì con không nên cố gắng đặt tâm nơi bụng mà cứ đưa về soi sáng hơi tự nhiên, không nhất thiết là phải ở mũi ở ngực hay ở bụng, không phải thấy chi tiết sự thở thế nào theo ý muốn mà chỉ nhận biết và quan sát cái chung tổng thể của sự thở, để trở về với thực tại trước. Như vậy có đúng không ạ?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, con của con chỉ sống được 7 năm nữa, bây giờ con cần làm gì? Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy! Thầy cho con được hỏi vài vấn đề con thắc mắc trong sự tu học ạ! Con đọc kinh Tăng Chi Chương 10, Phẩm Song đối, mục Vô Mình có nói rằng thức ăn của Minh là 7 Giác chi, thức ăn của 7 Giác chi là 4 niệm xứ, thức ăn của tứ niệm xứ thân, khẩu ý đúng, thức ăn của thân khẩu ý là chế ngự các căn, thức ăn của chế ngự các căn là chánh niệm tỉnh giác, thức ăn của chánh niệm tỉnh giác là như lý tác ý, thức ăn của như lý tác ý là đức tin viên mãn, thức ăn của đức tin là nghe diệu Pháp, thức ăn của nghe diệu Pháp là Gặp bậc chân nhân. 1. Vậy chánh niệm tỉnh giác này có Phải là Chánh Niệm Tỉnh Giác mà Thầy nói đến trong Tinh Tấn – Chánh Niệm – Tỉnh giác Thầy vẫn hay giảng không ạ? 2. Chánh niệm (trong chánh niệm tỉnh giác) trong bài kinh Tăng chi đó giống hay khác Niệm trong bài kinh Tứ niệm xứ, trong Thất giác chi, trong Bát chánh đạo ạ? 3. Tứ niệm xứ, Tứ diệu đế, Thất giác chi giống hay khác nhau? Trạch pháp có phải là chánh tư duy không? 4. Thầy dạy rằng khi thấy khổ đế, tập đế thì ngay đó là đạo đế, diệt đế. Vậy thì cần gì tu tập 4 niệm xứ, hay thất giác chi ạ? Bạch thầy con thấy mơ hồ quá, sao càng nghe người khác giảng càng đọc kinh điển con thấy rối ren như cuộn chỉ. Xin thầy khai thị cho con. Tại sao khi con gặp chuyện đau buồn con ngồi suy tư thấy rằng tất cả là do con tham ái, do con ảo tưởng… Ngay lúc đó con không buồn, không trách người khác nữa. Nhưng vài ngày sau, hoặc khi ngồi thiền sự đau buồn đó vẫn khởi lên lại, nó cứ dai dẳng và kéo dài trong 1 thời gian rất lâu con mới hết được. Nếu như Thầy dạy thì chỉ cần cảm nhận như nó đang là, quay lại cái thực, suy tư thấy được bản chất thì ngay đó là diệt đế, vậy tại sao con vẫn còn nhớ lại chuyện cũ và bị vọng động trong thời gian dài? Con xin cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ kính bạch Thầy. Con xin trình pháp Thầy và kinh nghiệm chư huynh đệ đồng đạo. Trước giờ con cứ nghĩ Đạo là một cái gì đó xa xôi. Cứ cố gắng làm việc, đọc sách rồi nghe giảng Pháp để tỏ tường ra. Nhưng ngày một căng thẳng và nặng nề. Thế rồi một ngày con đi làm. Quan sát anh em làm cùng, nhất là anh em miền Trung trạc tuổi con hoặc hơn con chừng 5,7 tuổi, đang thế hệ trẻ dẻo dai cống hiến, tự hỏi sao họ làm việc tốt và bền bỉ thế? Quan sát nề nếp, tác phong, cách họ làm việc, sắp xếp cơ quan, nơi ở. Hỏi xem anh em có dự định gì cho tương lai không? Các cấp học sau Đại học, chứng chỉ chuyên môn tay nghề? Con nhận được câu trả lời bất ngờ không như con nghĩ: “Không biết. Trước mắt cứ làm đi cái đã” của anh em trẻ. Hình như người ta chả biết có học Đạo gì không mà còn làm tốt hơn mình, sống Đạo còn hơn mình. Rồi con đọc lại cuốn “7 thói quen của bạn trẻ thành đạt” – Sean Covey – cuốn này không phải là bên Đạo. Có nói đại ý rằng. Hãy chăm sóc tâm hồn mình (có lẽ cũng tựa như Tâm bên Đạo Phật) như một vận động viên Olympic chăm sóc cơ thể anh ta. Hãy chăm sóc vệ sinh nó hàng ngày, cẩn thận còn không hãy tiết chế nó trước những thứ độc hại như rượu, cà phê, thuốc lá cũng như những thông tin không tốt cho nó. Thế là con nghĩ ra một ý là thôi thì quay lại làm công việc nhà, rồi công việc. Nhà con trước giờ cũng rất sạch sẽ mà con vẫn lau dọn thường xuyên. Nhưng chỉ khác trước là mình dọn như bổn phận bắt ép phải làm, mặc dù là tự giác, làm như giải quyết chướng ngại, rồi cau có ngầm với người nhà như không ý thức. Làm xong cho sạch để nằm đó hưởng. Nay con làm như là một bổn phận đơn giản nhưng ý thức được rằng nó giúp mình vệ sinh dọn dẹp môi trường và bản thân, tốt hơn qua từng công việc, cho cả mọi người (chắc là Từ Bi rồi đó). Mình ngồi ở nhà, xốc vác, thường xuyên, mỗi ngày một ít (chắc là Tinh Tấn rồi đó), quan sát, sâu sát, có đôi chút cẩn thận (chắc là Chánh Niệm rồi đó). Rồi con cũng lên Chùa Viên Không xin quý Thầy cho vác đá xây chùa mà làm như thể đạt mục đích gì đó thì cũng như không. Rồi dần dần có lẽ con sáng Đạo ra, mà chắc là như vậy. Con cảm nhận như là Đạo chẳng có gì xa xôi chỉ là xốc vác những công việc hàng ngày vậy thôi. Hơn là trước con làm cho xong việc rồi về ngồi Thiền nghe Pháp gì đó cho nó xa xôi để rồi sáng Đạo, rồi ra ý nghĩa, mục đích cuộc đời, cống hiến xây dựng được gì cho quê hương thì nó quá xa xôi mà “vận công” mãi không ra. Cứ làm tốt, xốc vác công việc hàng ngày lau chùi, lau dọn, nói vui là chăn trâu cắt cỏ gì đó cho tốt đi. Ngồi Thiền học Pháp gì đó ít ít thôi. Từ đó sáng Đạo ra, rồi mục đích cuộc đời từ đó cũng ra nhờ biết sống xây dựng và thấu hiểu bản chất cuộc sống, ngồi tu Đạo chút ít thôi. Con rất thích bài kinh 38 Pháp Hạnh Phúc và bài Kinh người sống thế nào là không hoang phí cuộc đời – phó vương Vitasoka vấn đạo ngài Sangharakhitta. Rồi con cũng hiểu ra dần rằng sao trước Thầy mắng con tập ngồi Thiền mà Cha Mẹ kêu ăn cơm sao không dọn cơm mời Cha Mẹ ăn. Rồi có lần có Duyên gặp được Thầy. Thầy dạy “Chỉ cần giơ tay lên biết mình giơ tay lên là đủ” Dạ con xin trình Thầy vậy. Có gì sai sót mong thầy Từ Bi chỉ dạy con thêm.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Đối với tà kiến, tà niệm thì mình sẽ xử lý như thế nào ạ? Con xin cảm ơn Thầy.

Xem câu trả lời