Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Thầy cho con xin hỏi: thái độ trong đời sống thường là thể hiện lý trí của con người nhiều hơn, như 1 người nghiêm túc trong công việc tuy gđ có chuyện vẫn giữ thái độ siêng năng trong công việc, đây là việc cố gắng của trí năng. Còn trạng thái thì lại mang tính khó cưỡng cầu, như 1 người thất bại trong cuộc sống rơi vào nghịch cảnh, tâm trạng bất an, trạng thái đau khổ dù cố dùng lý trí vẫn ko thoát ra được! Họ cần chỗ để bám và sống tiếp! Vậy trạng thái này nếu gồng sẽ ra thái độ kia! Nếu vậy họ sẽ gục ngã! Cả hai loại này đều ko là giải thoát ạ! Ngôn từ ko diễn đạt được hết! Con kính nhờ Thầy giúp con hiểu hơn về sự trở về thật sự ạ! Con cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ vâng, con cảm ơn sư ông, con nghe pháp sư ông rất nhiều mà hỏi sư ông mới biết vẫn hiểu sai và hành sai. Thật may là có trang web này nên con mới được sư ông chỉ bảo những sai lầm trong suy nghĩ và nhận thức còn nhiều thiếu sót của con. Thưa sư ông, tức là con không cần quá thận trọng quan sát tiến trình thân tâm hay hành động đơn giản hằng ngày mà cứ để tâm thoải mái, tự nhiên, vì tự nhiên nên có thể sẽ bị phóng tâm cũng không sao và khi biết thì biết vậy thôi, đó là lúc bình thường. Còn lúc nào hữu sự, có chuyện nổi bật hơn ví dụ tham, sân hay chuyện gì lớn hơn con mới cần dụng tâm nhiều hơn, còn bình thường cứ sống giản dị lặng lẽ bình yên, không mong cầu, không quá phóng tâm vọng tưởng là được đúng không ạ?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch sư ông. Sư ông cho con chia sẻ với bạn đặt câu hỏi là có phải bạn ấy tu càng ngày càng kém vì dễ khóc dễ cười và bạn ấy cho rằng trọn vẹn với khóc cười như thế là đúng hay sai. Con xin phép chia sẻ 1 chút với sư ông và bạn ấy và cũng mong sư ông giải đáp cho con rõ. Do đạo Phật của mình có quá nhiều danh từ và khi con đặt câu hỏi, con luôn hạn chế sử dụng các danh từ quen thuộc mà sư ông giảng, vì như thế sẽ làm sư ông hiểu lầm câu hỏi, có thể từ đó sư ông nghĩ con đã hiểu hoàn toàn nhưng thực tế con chỉ hiểu 1 phần, nó chưa trọn vẹn như sư ông nói và đây cũng là mấu chốt mà các Phật tử hay hành sai. Các danh từ của sư ông nói nó bao hàm rất nhiều cái kèm theo như câu: “như lý tác ý”, thực tế ở cuộc sống có rất nhiều “lý” và khi ta chưa hiểu hết cái bản ngã thì coi chừng cái tác ý sẽ sinh ra cái lý khác mà bản ngã đã hướng đi. Việc bạn dễ khóc, dễ cười xem ra bạn đã không hiểu bản chất sự việc thật trọn vẹn, bạn chưa hiểu thật sự cái tôi của mình, và cái hành vô ngã của bạn chưa thấu triệt… nên khi “lý” đến bạn hành trên cái tôi (ngã) của mình nên bạn mới dễ cười, dễ khóc là vậy. Nếu ai đó đã nói bạn tu “kém” thì bạn nên cám ơn và tìm cách hỏi xem có phải như mình nói với bạn không nhé. Mình nghe pháp rất nhiều, hành miên mật không ngừng. Hầu như các thầy điều nói phương pháp, duy chỉ có sư ông đây nói về nguyên lý, cái mà không ai nói được. Phải nói là sư ông cho con biết 1 sự thật mà trong lòng con luôn thấy nhưng chưa tìm được ai đồng cảm, duy nhất chỉ có sư ông cho con 1 cái nhìn toàn diện, tâm con vững chắc tự tin, vì có những cái con hiểu nhưng không có danh từ “gán” vào cái mà con hiểu. Khi nghe sư ông giảng con mới biết cái hiểu đó là từ gì, ví dụ câu hỏi hôm trước của con, con dùng từ “công tâm”, “phân tích” thoạt nghe ai cũng cho là lý trí phân tích, nhưng thực tế nó tương thích với câu chánh niệm tỉnh giác (thấy như thật) nhìn công tâm là nhìn như thật, trên cơ sở chánh niệm của tâm. Bác sĩ có 2 dạng là bác sĩ nội khoa và ngoại khoa. Khám bệnh thì cần bs nội khoa, nhưng có 1 số bịnh phải cần được mổ xẻ thì bác sĩ ngoại khoa sẽ ra tay. Tâm mình cũng vậy, khi chưa đạt đến chỗ tịch tỉnh như các quý sư thì cũng cần các thầy dạy phương pháp và chúng ta phải hành cho miên mật, phần nào thuần thục thì ta buông và sống trọn vẹn như sư ông đã dạy, phần nào chưa thì phải “mổ xẻ” và hành, cứ như thế đến khi nào “trọn vẹn” mới thôi. Mà theo con nghĩ 2 chữ trọn vẹn này mà “hành” cũng vài a-tăng-kỳ kiếp chứ hổng phải vài kiếp đâu! Không biết con nói vậy có đúng không, mong sư ông rộng lượng chỉ dạy cho con biết ạ. Con cám ơn sư ông nhiều lắm. Kính chúc sư ông sức khỏe và bình an. Con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con thấy ai làm gì cũng đúng tính cách của họ nên khi trái í mình (dù mình đúng hay sai) mà mình chấp với họ là làm mình và họ đều khổ, vậy nên con nguyện thân-khẩu-ý chỉ hành thiện để mình và muôn loài được an lạc, nguyện như vậy có đúng là Nguyện Lực Ba-la-mật không ạ? Xin Thầy chỉ dạy thêm cho con. Với tất cả tấm lòng con xin đảnh lễ Thầy tôn kính! Con, Tâm Chánh Tín.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa sư ông, trước đây con cứ nghĩ chắc người sống tùy duyên thuận pháp sáng suốt định tĩnh trong lành thì chắc người ấy sống rất đạo đức, trí tuệ uyên thâm, nhìn đâu cũng là pháp và thấu hiểu mọi thứ, sẽ học bài rất nhanh, mọi người lại gần sẽ cảm nhận được sự bình yên, sự từ bi từ người đó phát ra… Hôm nay mới là ngày đầu tiên của hai ngày tu thiền tích cực tại chùa. Con cũng cố gắng tập trung để quan sát sự chuyển động của bước đi. Ngồi thiền cũng cố giữ tâm vào đề mục hơi thở. Con vẫn cố gắng cố gắng và rồi con tự hỏi, cố gắng quan sát chuyển động của hơi thở này để làm gì, để được định tâm ư. Tại sao phải định tâm? Vì tâm mình còn loạn, Vậy trước đây tại sao mình trì chú? Vì mình thấy mình nhiều tội lỗi muốn tiêu nghiệp diệt tội Tại sao lại niệm phật? Vì mình thấy bất an. Mình muốn tìm nơi an lạc thường tồn. Vậy là con thấy mình nghe pháp của sư ông mà vẫn là từ cái này tu để thành cái kia. Vẫn là mong thay đổi trạng thái. Con nghĩ hay là thôi tạm quên cụm từ thực tánh pháp, tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha, sáng suốt định tĩnh trong lành của sư ông đi, không cần tìm kiếm xem nó là gì nó như thế nào. Đừng lấy ngôn ngữ ra để áp đặt vào mình rồi tìm kiếm nữa, tìm kiếm cái không biết nó là gì cũng chỉ là dục ái thôi, chẳng cần biết nó là gì và chấp nhận con người hiện tại đang còn nhiều thiếu sót của chính mình đi, còn tham biết mình còn tham, còn sân biết mình còn sân, mọi người bảo phải quan tâm giúp đỡ nhau, khi giúp với tâm gượng ép thì con biết con đang cố, khi thực lòng muốn giúp thì con biết con thực lòng muốn giúp. Nếu ai đó làm con bực mình thì con biết con đang bực mình, và con phải chấp nhận cái bực mình đấy đang diễn ra trong tâm con, nhưng con cũng không phản ứng lại với người ta bằng hành động gì mà lặng lẽ chấp nhận để cơn bực mình đó đi lúc nào thì đi, khi ai quan tâm con làm con vui con cũng biết mình động tâm với sự quan tâm đó và biết mình đang như thế và cứ thế để nó đến và đi lúc nào tùy nó. Đi, đứng, nằm, ngồi chỉ cần chú tâm vừa phải, không dư không thiếu, mà nếu thiếu thì biết thiếu, dư thì biết dư. Hành động oai nghi nào mình đang cố tập thì biết mình đang cố tập, cái nào mình làm tự nhiên biết là tự nhiên. Mình học bài không mau thuộc thì cũng chấp nhận là mình học chậm, lúc được khen sinh tâm vui biết đang vui, khi bị chê sinh tâm buồn biết tâm đang buồn. Phải chấp nhận với thực tại không hoàn hảo của chính mình, biết mình chưa tốt, cố gắng sống tốt hơn bằng cách điều chỉnh hành vi sai lầm, khi sửa hay khi cố làm thấy như nào thì biết như vậy. Không cần biết cái đúng là gì, cái hoàn hảo ra sao. Bước đầu chỉ cần nhận ra được cái sai, thấy mình đang sai, hạn chế, điều chỉnh hành vi sai của mình là được. Phải không ạ, sư ông!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con kính đảnh lễ Thầy! Khi thấy danh sắc thì lúc đó cũng ngộ được tánh biết, nhưng trước đó vẫn còn cái để trụ là chánh niệm, nên đó vẫn còn chút hữu ý (mặc dù đã chánh niệm tự nhiên vô tâm), con hiểu vậy có đúng không Thầy? Con cảm ơn Thầy! Con kính chúc Thầy nhiều sức khoẻ, thân tâm an lạc!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa sư ông, con đang bị dính mắc một chuyện mà mãi con không thoát ra được. Con cần phải cư xử thế nào với người ghét con, con thấy khó xử quá ạ, hàng tuần gặp nhau làm việc con chào người ta không thèm trả lời mặc dù con không hiểu con đã làm gì để bị ghét như vậy. Khi về nhà con thấy đã soi lại chính mình mà vẫn không thoát ra được phiền não. Xin sư ông khai thị giúp con ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Namo Buddhāya Con thành kính dâng Thày bài thơ, con kính chúc Thày mạnh khỏe, an khang! Phật sự viên thành! Ơn Thày Ơn Thày khai thị đạo mầu Chúng con thành kính cùng nhau trở về Bờ giác ngay giữa sông mê Tan sương thì ánh trăng ngời sáng trong. Chúng con bao thủa long đong Ngược xuôi mang nặng đèo bòng xách mang Buông ra khỏi những mơ màng Ngay đây! Thày gọi, lang thang mãi rồi.   Trở về nơi Phật Pháp Tăng Là viên ngọc sáng con hằng mang theo Chẳng cầu Tam bảo nơi ngoài Mà ba đức tính ở ngay tâm mình. Sáng suốt, Định tĩnh, Trong lành Mỗi người sẵn có tìm quanh nơi nào Trở về giữa cuộc chiêm bao Bờ mê bến giác có nào cách xa.   Niết-bàn thì thấy Niết-bàn Não phiền thì thấy não phiền khởi sinh Chẳng níu giữ, chẳng đuổi chê Sáng soi thực tại đi về như nhiên. Tỉnh ra ngay giữa não phiền Tương giao vô ngại tùy duyên giữa đời Nhưng nhớ thuận pháp con ơi Vị tha vô ngã thảnh thơi đi về.   Thương trần gian lạc bến mê Lòng từ soi sáng lối về cố hương Tỉnh ra ngay giữa mộng trường Hạc vàng chỉ rõ tỏ tường chân như. Đường đời muôn dặm xa xôi Vầng trăng vô thỉ vẫn ngời sáng trong Dẫu cho góc bể chân trời Lửa Thày đã thắp suốt đời chẳng phai./. Con

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính đảnh lễ Thầy, Con xin muôn vàn cảm ơn những gì Thầy đã và đang chỉ dạy cho chúng con. Con nghe và tư duy những lời Thầy dạy rất nhiều. Buổi sáng hôm nọ, con ra đứng trước sân nhìn áng bình mình và tự động con thấy, con nghe trong tâm, trong không gian, con thấy từ trong áng bình minh đó, con nghe vọng lại từ nơi nào “đừng lỗi hẹn với hiện tại” (tựa tựa như đừng lỗi hẹn với người yêu, đừng lỗi hẹn với cha mẹ, đừng lỗi hẹn với ngày đi thi, đừng lỗi hẹn với từng sát na, v.v… và v.v…). Nước mắt chảy dài. Bừng tỉnh trong con một trong sáng, một đơn giản thực tại hiện tiền. Con xin thành kính tri ân Phật, tri ân thầy với lòng biết ơn sâu xa. Hạnh phúc thay đức Phật ra đời Hạnh phúc thay giáo pháp rạng ngời Hạnh phúc thay Tăng Đoàn hòa hợp Hạnh phúc thay tứ chúng đồng tu. Con xin được chia sẻ với bạn đồng tu là cứ kiên nhẫn nghe những gì thầy chỉ dạy, tư duy về những lời dạy của Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch sư ông, Hôm tối con có đọc 1 lá thư của chị Phật tử hỏi thầy là con chị còn 7 năm nữa sẽ mất. Từ trong con dâng lên niềm thương cảm, con chỉ muốn nói cho chị ấy là: chị hãy nghe pháp đi. Nếu con chị đã lớn thì chị nên nói cho cháu biết, giáo pháp là thuốc chữa tất cả các loại bệnh trên thế gian này. Tôi đã từng rơi vào nghịch cảnh và nghĩ mình sẽ chết trong vài tháng. Khi nghe pháp tự tâm mình sẽ mở, cục diện và hoàn cảnh sẽ thay đổi, và chính lúc chơi vơi này mình sẽ nghe pháp và hành pháp trọn vẹn nhất. Chúc chị bình tĩnh và bình an. Con cám ơn sư ông cho con mượn trang này để nhắn nhủ. Con sẽ chia sẻ sự học đạo của con cho sư ông sau. Viết dài con sợ sư ông và mọi người “ngán”. Con cám ơn sư ông ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời