Câu hỏi:
Hỏi Đáp
Danh sách các chủ đề phổ biến
- trình pháp & chiêm nghiệm
- nguyên lý tu tập
- cuộc sống
- tinh tấn chánh niệm tỉnh giác
- tri ân
- thơ
- Hỏi & Đáp về Phật giáo
- Thiền
- vô ngã
Ngày gửi:
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính chào Thầy! Con kính nhờ Thầy nói cho con biết: Phước của một người bao gồm những gì? Tại con hiểu từ Phước này mơ hồ quá. Con cảm ơn Thầy!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch Thầy cho con hỏi, nếu hiểu tinh tấn là trở về trọn vẹn với thân, thọ, tâm, pháp ngay đây và bây giờ có đúng không ạ? Xin Thầy từ bi khai thị giúp con ạ!
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch Thầy, Từ khi nghe Thầy giảng trên Youtube, con cảm thấy những ngộ nhận của mình như được Thầy làm rõ hơn. Con và bạn con biết ơn Thầy nhiều lắm. Năm ngoái chúng con có đến Làng Mai Thái Lan và biết đến lễ hằng thuận do các Sư Thầy Sư Cô tổ chức. Chúng con thấy mình cùng tần số với những buổi gặp mặt đơn giản mà ý nghĩa như vậy. Con không dám mong cầu nhiều, và chỉ dự định cùng bạn con tổ chức lễ hằng thuận tại quê hương mình. Ba và mẹ hai con đều đồng ý làm một buổi lễ ở Chùa vì không muốn lễ nghi rườm rà. Con xin hỏi ở Chùa Bửu Long quý Thầy có cho đăng ký làm Lễ Hằng Thuận không ạ? Con cảm ơn Thầy thật nhiều. Con chúc Thầy và các Thầy các Cô khoẻ. Kính mến, Con My
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính trình thầy, Những bậc giác ngộ đã thấy ra chân đế thì vẫn phải sống trong tục đế của cuộc đời. Họ vẫn phải nấu cơm, chẻ củi và suy nghĩ đắn đo những chuyện tốt, xấu mình nên làm và không nên làm nhưng chỉ khác là tâm họ trong sáng và không dính mắc mà thôi. Nếu mà lúc nào mình cũng để tâm như thị không nghĩ thiện, không nghĩ ác trong chân đế mà sống thì mình chẳng khác gì người máy mà thôi. Tuy sống trong chân đế nhưng vẫn phải biết rõ ràng niệm đến niệm đi trong suy nghĩ mà ứng phó ra diệu dụng của tâm. Sau khi đã buông bỏ hết mười kiết sử trong tâm để thể và dụng đều viên thông thì mới giác ngộ viên mãn được. Con xin góp ý vài lời nếu sai thì xin thầy chỉ dạy.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch Thầy Nếu có những gđ về tài chính hạn hẹp nhưng muốn hồi hướng cho thân nhân đã quá vãng trong các lần giỗ tại chùa thì phải thực hiện như thế nào cho đúng? Con kính xin được sự chỉ dạy của Thầy.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Ngày 14/12/2019 Con xin thành kính vọng bái đảnh lẽ Thầy! Trước hết con xin lỗi vì đã làm phiền Thầy, vì con biết hiện Thầy đang có chuyến hoằng pháp xa xôi vất vả tại Hoa Kỳ. Kính thưa Thầy! Con xin trình kể về pháp hành của con để mong Thầy khai sáng và chỉ dẫn. Hôm nay trên đường lái xe về nhà, đến một ngã tư đường (có tín hiệu) xe con rẽ phải, tuy đèn đi thẳng vẫn đỏ nhưng tín hiệu mũi tên dành cho xe rẽ phải xanh (được đi) con cho xe đi chậm và rẽ phải con quan sát phía sau có xe máy cũng bật đèn báo rẽ phải. Nhưng vì xe con đến trước nên con rẽ và đi bình thường. Nhưng người điều khiển xe máy vượt lên chỉ thẳng mặt con chửi bới thô tục với một bộ mặt rất khiêu khích và muốn gây sự. Con vẫn cho xe đi chậm bình thường vì phố đông người lại ban đêm. Khách bạn cùng đi trên xe con họ cũng không hiểu vì sao và họ sợ xẩy ra chuyện. Nhưng họ cũng rất bất bình. Lúc này con thấy tâm con dội lên sân giận. Nhưng con nghĩ thôi mình có làm gì sai đâu. Hơn nữa cãi cọ hơn thua chẳng ích gì. Nên con lái xe đi bình thường. Nhưng người này vẫn đi theo và tiếp tục gây sự. Lúc đó thực sự cơn giận ùa về làm con tối sầm mắt hơi thở gấp gáp. Nhưng con nghĩ phải nhẫn nại là tốt nhất. Nên con cho xe đi tiếp. Sau đó mọi người mới nói con xử sự vậy là tốt lắm, một điều nhịn chín điều lành. Nhưng thưa Thầy, vậy mà cơn sân cứ bám theo, sau đó 10 phút con về đến nhà ngồi quan sát cơn sân khoảng gần mười phút nhưng hình ảnh người đó cứ dán chặt tâm trí con không sao con rời ra được tuy cơn sân có giảm chút ít nhưng không đáng là bao. Rồi bỗng con nghĩ: ồ đây là liều thuốc thử, phải cảm ơn người ấy mới đúng chứ! Thầy dạy rồi, nếu không va chạm ngoài đời sao có cơ hội để biết mình. Ồ vậy là cơn sân xì ra như quả bóng bị thủng. Và con cứ ngồi cười một mình. Và lúc này đây con cũng vẫn thấy hoan hỷ chẳng vướng bận gì nữa. Xin Thầy khai sáng không biết con hành vậy sai đúng ra sao ạ? Con cũng muốn biết bao giờ Thầy quay về Việt Nam ạ? Cuối thư con xin thành kính đảnh lễ nguyện cầu hồng ân Tam Bảo gia hộ Thầy luôn khoẻ mạnh. Hoá độ người hữu duyên tránh lầm đường lạc lối (như con không có Thầy thì con vẫn còn hướng ngoại tìm cầu sở tri sở đắc) Kính thư Con An Bình
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính Sư! Thưa Sư! Hằng ngày rất ít khi con đàm luận Phật pháp với ai qua giao tiếp. Con ít khi nói chuyện Phật Pháp với những người xung quanh con. Nhưng khi con được nghe 1 ai đó nói chuyện Phật pháp và con cùng họ chia sẻ về Phật Pháp cơ thể con tự nhiên sởn gai ốc… khi chưa kịp nói chuyện con luôn bị vậy đến bây giờ. Những ngày vừa qua con có trực tiếp nói chuyện với 1 số bạn đồng tu và 1 vị xuất gia con cũng bị như vậy, nhưng rồi khi con nói chuyện bắt được câu chuyện con nói mê ly về những điều con cảm nhận về cuộc sống lúc đó con quên luôn việc con đang nói với họ con cứ nói mà như không có ai cả nói 1 cách vô tư về cảm nhận của con mà không có ý niệm để nghi ngờ hơn thua cả, con cứ nói cứ nói theo những gì vị ấy hỏi con. Con thật dù nhận biết mình sởn gai ốc nhưng đến bây giờ con vẫn k biết cái trạng thái đó gọi như thế nào, con đã thử để nói chuyện với các bạn các vị đồng tu mà nó vẫn đến 1 cách tự nhiên như vậy. Kính Sư chỉ dạy cho con được rõ. Con cảm ơn Sư!
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thầy ơi, nếu thời gian không phù hợp và Thầy bận quá thì Thầy cứ bỏ qua câu hỏi này của con. Thầy ơi, con lớn lên trong sự so sánh hơn thua mà phụ huynh áp đặt lên. Con học hành trong sự kỳ vọng của thầy cô, thậm chí có nhiều người đặt hết niềm tin vào giúp đỡ. Con học hành cũng không hoàn toàn là suông sẻ, nhưng vẫn tốt nghiệp đại học hạng ưu ở một trường quốc tế đắc đỏ. Về việc học của con, cha mẹ phải bán đất, lấy ra tiền dành dụm. Vậy mà ở năm cuối đại học, con lại có ý định đi tu. Tốt nghiệp thì con muốn xuất gia luôn, nhưng lúc đó con còn ràng buộc, con không thể bỏ lại cha mẹ. Cho đến giờ con nghĩ quyết định ở lại với cha mẹ là một quyết định đúng đắn, vì con học được rất nhiều bài học từ cuộc sống. Cuộc sống cũng đã dạy con nhiều điều khi con cố phấn đấu lập nghiệp, “làm một cái gì đó”, nhưng dần dần con thấy mọi cố gắng nổ lực đều vô ích. Chỉ có trở về “thời vị trung chính” mới là đúng nhất, đôi khi con cũng vui vẻ trong chân đế. Nhưng về tục đế thì con không biết làm sao cả. Nhà con có chút tiền, con lại được cha mẹ cho thừa kế một khoản, nên bây giờ con và cha mẹ cũng áo cơm không lo, chỉ lo ở nhà có gì làm được cho cha mẹ thì làm. Chuyện thị phi ở đời, chuyện người khác đã từng đặt kỳ vọng vào con, đều làm cho con ngợp thở. Sắp đến Tết rồi, con cũng không có bao lì xì gì. Con không có việc làm, không thành công ở lĩnh vực nào. Con sợ ánh mắt kì thị, khinh thường của người khác, lại là sự tiếc nuối mỗi khi ông con nhắc đến con. Con sợ ánh mắt những đứa trẻ ngây thơ khi hỏi cha mẹ nó về con, rồi vòi vĩnh lì xì. Trong dòng họ, anh chị em với nhau, họ đều “bình thường” và thành công, lại thích hưởng thụ cuộc sống nên có thật nhiều đề tài để nói, để đi chơi, con thì không có gì, có chăng chỉ xã giao bắt chước họ cho vui vậy thôi. Con nhìn người khác mà cảm thấy con như vịt con xấu xí vậy. Con không biết làm sao sống được ở tục đế cả. Dù biết rằng trong đời này, bài học về cái ngã của con cũng chừng đó, nhưng mà sao khó quá. Chỉ khi trở lại chân đế thì mọi đau khổ mới chấm dứt, mà khi đụng chuyện với người khác thì lại bị quy chuẩn ràng buộc, áp đặt. Nhưng tục đế vẫn là như vậy. Con xin phép được hỏi Thầy và xin lời khuyên từ Thầy. Con xin tri ân Thầy nhiều lắm.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi: