Câu hỏi:
Hỏi Đáp
Danh sách các chủ đề phổ biến
- trình pháp & chiêm nghiệm
- nguyên lý tu tập
- cuộc sống
- tinh tấn chánh niệm tỉnh giác
- tri ân
- thơ
- Hỏi & Đáp về Phật giáo
- Thiền
- vô ngã
Ngày gửi:
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa thầy, con đã nghe pháp thầy và con thực hành thường xuyên, nhưng có một người bạn cùng quê với con biết tới thầy, nhà bạn có điều kiện, sống sung túc từ nhỏ, biết tới giáo pháp của thầy từ khoảng 2 năm nay. Tuy nhiên, con cũng như một số người khác khó chịu vì bạn rất hay nói Hoà thượng Viên Minh dạy như thế này hoặc dạy như thế khác khi gặp bất cứ ai, bạn này lại hay suốt ngày ôm điện thoại lên Facebook để up bài, con thấy bạn ấy sống ảo nhiều hơn việc sống thật, dường như hay lấy bài thầy chia sẻ đi rao giảng này nọ và cho rằng bạn ấy cũng như được giác ngộ, như một bậc A-la-hán vậy. Con thấy phải chăng bạn ấy đi quá đà, mà con hay những người bạn khác cũng không muốn góp ý. Như vậy có phải quá cực đoan và cuồng tín không ạ? Con cảm ơn thầy!
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Lời đầu tiên con cầu nguyện Thầy sức khỏe dồi dào Con có pháp danh là Chơn Lý, năm nay 63 tuổi. Con đã tập tành tu học từ khi còn nhỏ – tu nhiều pháp môn nhưng không hài lòng vì thấy mình vẫn tham sân si, không tự chế được tâm mình, cuộc sống buồn nhiều hơn vui…. Một hôm, cách đây khoảng một năm con gặp Thầy trên YouTube và nhận thấy thích, con nghe video Thầy giảng nhiều lần và thực tập. Nhưng khi thục tập thì khó quá – con thấy dường như không “vào được”, con buồn lắm! Con không bỏ cuộc, và cầu nguyện … Con tiếp tục … một hôm thấy những niệm vọng “sân, tham…” chợt nổi lên rồi ra đi không hoành hành con như trước. Rồi cách nay hơn hai tháng đang đi bộ con thấy tâm tĩnh lặng và sáng suốt lắm, thỉnh thoảng vài niệm thoáng hiện nhưng dường như hoà tan vào khối tĩnh lặng mênh mông này – sự việc này kéo dài vài hôm. Rồi lại, một hôm con thấy ra là “tánh thấy biết” này đã bên cạnh mình từ muôn thuở chỉ vì mình không nhận ra nó thôi. Bây giờ sao con quên nhiều? Con mặc kệ Quên hay Nhớ. Quên thì thấy quên. Nhớ thì thấy nhớ. Mặc tình việc đến việc đi, con thường thấy mình trong cuộc sống. Con không còn bị buồn như xưa nữa … Con biết Thầy rất bận, nên ngắn gọn vài hiện tượng xảy ra trong con, mong Thầy chỉ dạy thêm và sửa sai, để con không lạc hướng, để con đủ niềm tin trên con đường tu tập. Con cám ơn Thầy và cầu nguyện Thầy trụ thế lâu dài để tiếp tục dạy dỗ chúng con.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con muốn đi tu cần những gì và có thể tu ở chùa nào ạ?
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thầy ơi, Có phải tánh không tức là khi tu tập thì thái độ tâm không với mọi thứ, các cảm thọ, suy nghĩ, ngoại cảnh tác động tới mình thi thái độ mình là không phản ứng lại. không cố gắng thoát ra điều mình không thích, cố gắng bám lấy điều mình thích. Kể cả tâm tham, sân, si. Chứ không phải là cố gắng loại bỏ, né tránh hay là làm cho trống không, không còn những suy nghĩ, cảm xúc phải không thầy? Khi đó mọi thứ sẽ đi qua theo vô thuờng mà tâm mình không xen vào, không cản trở, không can thiệp vào sự vận hành tự nhiên phải không thầy? Cho dù điều khó khăn nhất, hay sự đau khổ nhất đến với mình thì mình vẫn không cố gắng thoát ra hay thay đổi nó, chỉ cần thấy nó như vậy là như vậy mà không thêm thái độ phản ứng của mình là được phải không thầy?
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa sư ông cho con hỏi. Khi một sự kiện, hiện tượng, hay trạng thái nào đó xuất hiện, đầu tiên mình sẽ thấy nó, nhận biết nó, đó là thấy, nhưng vẫn phải qua tư duy, kiểm tra xem nó chính xác chưa hoặc trong quá trình tư duy phát hiện thấy đó là nhận thức và tư duy sai lầm thì mình cần điều chỉnh lại. Ví dụ trước đây ai nói một câu gì đó cạnh khóe con, con sẽ phản ứng lại bằng lời nói chứ không chịu thua, sau khi xuất gia con thấy như vậy là hành vi sai lầm, nên con đã dùng suy nghĩ là kệ người ta, người ta nói là việc của họ, mình không như vậy là được, rồi con cố dẹp cái trạng thái đó bằng cách làm chuyện khác vui vui cho quên đi. Bây giờ nghe pháp sư ông, có người nói gì con thì điều đầu tiên con sẽ quan sát phản ứng thân tâm mình, có trực giác xuất hiện nghĩ rằng đây là một điều nói móc, cạnh khóe, thì con vẫn phải ghi nhận cái trực giác đó chứ không dẹp nó đi vì nó xuất hiện hẳn là có lý do. Nhưng con sẽ xem xét lại kĩ hơn, thì lúc đó đã sang giai đoạn tư duy chứ không chỉ có thấy không thôi. Lúc đầu con hiểu là sư ông bảo chỉ thấy thôi thì là con không được suy nghĩ gì. Nhưng con lại thấy sư ông giảng là ý niệm gì khởi lên cũng có lý do và mình phải thấu hiểu nó, thông suốt nó là vọng tưởng do trực giác sai lầm hay nó đúng thật như vậy. Thì trong quá trình mình sống trong tục đế vẫn phải có những tư duy xuất phát từ cái thấy biết. Nếu cái thấy sai thì tư duy sai, mà thấy biết đúng thì sẽ đưa đến chánh tư duy. Vậy là mình vẫn phải tư duy bằng ngôn ngữ chứ không phải là im lặng tuyệt đối đối với tất cả các pháp đúng không ạ? Trong đời sống hằng ngày thì tiến trình tâm sẽ không đơn thuần chỉ thấy thôi, mà còn tiếp tục tư duy để đưa ra quyết định hành động ứng xử như nào chứ không phải chỉ im lặng hoàn toàn thôi ạ. Vậy có phải mình vẫn cần tư duy ngôn ngữ, khám phá nó rồi điều chỉnh lại nhận thức và hành vi đúng không ạ? Xin sư ông chỉ cho con biết rõ hơn ạ. Con xin cảm ơn sư ông!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con thưa thấy. Thầy cho con hỏi thêm về tâm trạo cử và thân trạo cử. Khi khí trong người trồi lên, đẩy đi, đẩy lại làm cơ thể mệt mỏi thì có nên tập bài thể dục cho cơ thể thoát khí ra ngoài không ạ và để hỗ trợ tinh thần minh mẫn? Con đã chưa trọn ven một đoạn trong quá khứ nên ảnh hưởng đến hiện tại, tâm cứ nhắc hoài. Do đó cứ hấp tấp, căng thẳng làm việc không khoa học (mang suy nghĩ công việc về nhà). Việc làm hiện tại con cứ cố làm xong để quay về giải quyết xong chuyện quá khứ mình chưa hoàn thiện. Đồng thời việc đang làm lại có việc khác xen vào, Việc Quá khứ ngày càng chồng lên. Nên tâm trạng con lúc nào cũng lẫn cẫn, vội vàng. Con đang bị nhắc nhiều việc quá mà chưa giải quyết được đâu vào đâu ạ? Con cảm ơn Sư Ông
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính thưa sư ông, con có điều thắc mắc về tâm duy tác trong đời sống tu tập bình thường hàng ngày ạ. Điều con quan sát dễ nhất là trong lúc con ăn uống, nếu trong sự ăn uống đó có sự hay biết rõ ràng trong từng cử chỉ, cảm thọ nóng lạnh, mặn nhạt… ngon dở mà không có sự mong đợi được ăn lại nếu ngon và từ chối những đồ đó nếu dở thì đó có được coi là duy tác không ạ. Và trong tất cả các hành động đều như vậy, không có một sự mong muốn được lặp lại một điều gì đó đã từng diễn ra thì có được coi đó là tâm duy tác không ạ.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Dạ thưa Sư Ông, con vẫn lắng nghe cảm nhận bệnh tật của mình nhưng tận sâu bệnh trong con vẫn le lói hy vọng rằng nhờ việc cảm nhận bệnh tật nè mà nó sẽ dần nhẹ đi rồi mình sẽ khoẻ mạnh lại. Nhưng tới giờ này con nhận ra việc này chỉ là ảo mộng, việc bệnh tật hết hay không con không thể nào làm chủ được. Mọi suy nghĩ tốt đẹp trước đây như khi mình khoẻ lại mình sẽ có thể học tập và làm việc tốt hơn chứ không phải mệt mỏi không làm được gì như bây giờ, con nhận ra sự hy vọng tốt đẹp này là cái gì đó quá xa xăm, đúng hơn chỉ là tưởng tượng. Có lẽ đến khi nào ngay cả sự hy vọng này không còn thì lúc đó con mới có thể thực sự sống với bệnh tật như “Sống chung với lũ” Ngoài ra, trong gần 10 năm trong mệt mỏi , đau khổ, sai lầm. Những năm đầu của chuỗi 10 năm này cứ mỗi lần con đau khổ con lại khóc và đứng lên lại. Nhưng gần đây mỗi khi đau khổ con chỉ quay về lặng lẽ cam chịu và chấp nhận chứ không muốn phải vượt qua nỗi khổ, phải cố gắng này nọ nữa. Bữa kia, bạn con lấy xe con đi mà không báo, con tưởng mình mất xe , lúc này bên trong con lo lắng nhưng con quay về và cảm nhận lo lắng đó. Lúc đó con chỉ suy nghĩ là thôi mất thì chấp nhận, vì bản thân con cũng đã quá mệt mỏi rồi bây giờ mọi thứ có đến như thế nào con chỉ chấp nhận cam chịu vì thực sự trong gần 10 năm đau khổ này và con biết có thể sẽ là 11, 12, hay 20 năm con vẫn trong những đau khổ. Sự cam chịu này con thấy có sự tiêu cực trong đó, thậm chí nếu có ai đó đến đánh đập con, có lẽ con cũng chấp nhận, vì con không còn đủ sức để phản kháng lại điều gì nữa. Con biết đây là sự tiêu cực không biết rồi tương lai mọi thứ sẽ ra sao, nó giống như lớp sương mù dày đặc bao quanh mình trong mê cung lẩn quẩn. Con ghi ra những điều này nhưng ghi tới đây con không biết con cần lời khuyên gì từ Sư Ông, vì thực sự Sư Ông đã cho con nhiều lời khuyên rồi. Con xin cảm ơn Sư Ông !
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi: