Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, cho con hỏi, khi ngồi thiền con hay bị xuất hồn, có khi đi thăm người thân, có khi đi lên trời nghe pháp… có khi con đi đến 3 ngày mới trở về. Con biết đây chẳng phải của Phật giáo. Vậy nếu muốn tu đúng theo Phật giáo, tránh xuất hồn thì con phải làm sao?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Con nay 56 tuổi, con tập cách tập trung vào hơi thở thường xuyên hàng ngày trong hầu như mọi hoạt động như lái xe, đi đứng,… và đến nay cũng gần như đã quen. Thường thì con chỉ nhận biết hơi thở ra vào mà không suy nghĩ gì cả, tuy nhiên con lại cảm thấy như lơ mơ (mặc dù vẫn đang lái xe …). Không biết như vậy là chánh niệm hay là hôn trầm, nếu là hôn trầm xin Thầy từ bi chỉ cách vượt qua, con rất cám ơn Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Sư ông lời đầu tiên con xin gởi tới Người lời chúc sức khỏe với lòng thành kính. Thưa Sư ông, thời gian trước con có ngồi thiền nhưng vì quá cố gắng tập trung nên con bị căng thẳng và bị ứ nghẹn nơi cổ. Nhờ duyên lành con biết được Pháp của Sư ông. Bây giờ con đã ngưng ngồi thiền một thời gian chỉ nghe pháp thoại và nhìn lại tâm mình thôi mặc dù thiếu sự tỉnh giác. Thưa Sư ông mặc dù con đã ngưng ngồi thiền nhưng hiện tượng ứ nghẹn ở cổ nó vẫn xảy ra liên tục. Con xin Sư ông từ bi chỉ dạy. Con thành kính đảnh lễ Người.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi, vì sao một vị ni sư, chỗ vị ấy ở có một từ trường rất nhẹ nhàng thoải mái, trong trẻo, dù biết con có tâm tu hành nhưng không hợp duyên xuất gia, vị ấy vẫn nói con lập gia đình vì ai cũng phải vậy. Một vị khác là cư sĩ, luôn tỏ ra vui vẻ thong dong, điềm tĩnh, và đi tới đâu cũng mang năng lượng tốt tới đó. Vị này cũng nói y như vậy. Một vị khác biết con có ý tu hành thì rất mừng, khuyên con xuất gia, nhưng vị này con không cảm nhận được từ trường tốt như hai vị kia, nhưng cũng rất nhẹ nhàng. Con thắc mắc là vì sao lại khuyên con phải lập gia đình vì ai cũng phải vậy? Mà con thì thấy thân bất tịnh quá, con không có khả năng tìm bầu bạn như thế. Như vậy họ với trình độ đó vì sao họ lại khuyên như vậy? Và lời khuyên có ý nghĩa gì, có đúng hay không? Hiện tại nó như một “ma chú” đối với con vì những người con tín phục đã nói như thế.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch sư. Con quen một số bạn đồng tu, họ là những hành giả bên Bắc tông, tình bạn quan hệ rất tốt, nhưng mỗi khi trao đổi về Phật pháp thì lại bế tắc, bản thân con luôn dĩ hòa vi quý. Con nói Tứ thánh đế, họ bảo Vô khổ tập diệt đạo, con nói Trí tuệ họ bảo Vô Trí diệc vô đắc, con nói Tứ niệm xứ, họ bảo Trong không Ngoài cũng không, con nói Tham sân si, họ bảo tất cả đều là huyễn, con nói cứu cánh Niết-bàn họ bảo Vô hữu Phật vô hữu Niết-bàn. Vậy thì sao lại có sự khác nhau trong một cứu cánh chung? Kính sư khai thị.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ! Thưa thầy con đang đi lắp lại vỏ sọ cho mẹ con khoảng 5 tháng trước bị tai nạn ạ. Ngồi trên xe (ĐăkLăk đi Sài Gòn) con thấy thế này: khi con trở về, nhìn mọi thứ rõ ràng, trong sáng nhưng có một cái “ta” dồn về trong đầu, nó có lời nói, phân tích… nó gây ra nặng đầu. Nhưng khi tác ý mặc kệ, không quan tâm bất cứ chuyện gì thì nó dần tan ra, tâm rộng khắp, thân tâm nhẹ nhàng đó là tánh biết. Khi cần chủ động làm gì trong tục đế hoặc vô tình xúc chạm việc đời thì từ đâu tâm dồn về trong đầu làm thành cái ta, nó đọc chữ, phân tích, nói năng, nó có cảm giác là riêng, là cái gì đó của mình, cảm giác thân thuộc, không giống họ… Nhưng vẫn có cái biết nó! Từ chỗ cái ta đó, mình tác ý buông hết mọi chuyện thì nó tan dần nhưng vẫn có lời nói ở đâu đó, bỏ luôn lời nói, bỏ tiếp… Thì về cái rỗng lặng rỗng rang trùm khắp (cảm giác xa hết tầm mắt, tai…) Nhưng nếu cứ rỗng rang, thì bụng đói, phải đi nấu ăn, lại phải dùng kĩ thuật vậy phải có cái “ta” đó mới nấu được cơm, vậy chân đế (đói) không thể bỏ tục đế (kĩ thuật). Đôi lúc không có cái ta, mình có thể nhún nhường, cảm thấy không hơn bất kì ai Xin thầy cho con nhận xét ạ! Hiện giờ con đang ở Sài Gòn. Con có được gặp thầy ở chùa không ạ? Con cảm ơn thầy, kính chúc thầy sức khoẻ ạ!

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy con đã hiểu sai lời dạy của Thầy nay con mới nhận ra nhưng không biết có đúng không, bên trong con đang là tập khí lười biếng giải đãi buông lung, mà tập khí là do sự huân tập từ thói quen. Vậy mà con lại suy nghĩ mà mong đợi sẽ có một tâm sở siêng năng TỰ ĐỘNG XUẤT HIỆN mỗi khi con lười biếng giải đãi. Đáng nhẽ khi lười biếng con sẽ lắng nghe cảm nhận nó, khi nó buông lung thì đưa tâm trở về thực tại không để bị dẫn dắt, và việc gì đang cần làm thì làm một cách thận trọng. Thông qua đó để loại dần những tập khí lười biếng giãi đãi và thay thế vào đó là tâm sở siêng năng. Con thấy ra điều này có sai gì không thưa Thầy. Mong Thầy chỉnh sửa giúp con. Con xin cám ơn Thầy

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin kính chào Thầy. Con có lúc ngồi yên trở về thân tâm, cảm nhận thân và tâm trong hiện tại, nhưng có lúc cũng hay nghĩ về quá khứ. Từ nhỏ đói khổ, con nay ba mươi chín tuổi, thời buổi cũng không lắm khó khăn nhưng gia đình con lại rất nghèo, anh em con khổ một thì ba má con khổ đến trăm phần. Cứ suy nghĩ dần đến thời gian lấy chồng lại khổ với chồng, con cũng đã rất nhìều lần làm phiền đến Thầy, nhờ khai thị bao nhiêu tình huống khó khăn trắc ẩn của cuộc đời mà con vẫn vượt qua, tự hỏi sao mình có thể vượt qua giỏi như vậy? Thầy ơi! Con nhớ lại mà không đánh mất hiện tại, con nhớ cái nghèo cái khổ mà con rất vui xem đó là tuổi thơ rất đẹp. Con nhớ lại những ngay tháng lấy chồng và những khó khăn phải trải qua bao nhiêu nước mắt, nhưng hiện tại con không buồn. Không phải con giỏi gì mà cũng không phải con chai sạn như mọi người thường nói, từ khi con tìm hiểu Đạo và thường xuyên nghe pháp thoại, con tuyệt đối tin nhân quả. Ba năm nay con thường ăn rau quả, ba tháng nay con ăn rau quả hoàn toàn và có quyết định đến hết cuộc đời. Có người thân hỏi con tai sao lại ăn như vậy, con trả lời là, thứ nhất con không thích ăn thịt cá, thứ hai mình khó lắm mới được thân người, có trí thông minh hơn loài vật, biết cái nào đúng cái nào sai. Và thứ ba là con đang biết mình sai, kiếp này không sửa thì khi nào mới sửa. Con càng nghe pháp thoại con càng quý cái thân này, có cái thân khỏe mạnh này con mới có cơ hội học bài học cuộc đời, học biết đứng yên giữa chốn ồn ào, học cách có chồng nhưng không dính mắt vô chồng, học cách có con nhưng không dính mắt vô con, học cách có tiền nhưng không dính mắt vô tiền và những lúc nghèo nàn nhưng không vì đó mà quá khổ. Hôm nay con hiểu sâu sắc câu Thầy dạy ”hãy xem tất cả là bài học”, cuộc đời này mỗi giây, mỗi khắc có quá nhiều bài học đến đi, nhưng học được hay không cũng do mình có chịu trầm tĩnh sáng suốt để chiêm nghiệm nó hay không mà thôi. Con thấy có nhiều người có cuộc sống sung túc xa hoa, trong lòng không hề có điều ước muốn được như họ, bởi vì họ đang học bài của họ, họ cũng có những khó khăn của họ, con vẫn cứ muốn như con hịện tại vẫn học bài học mà con cần phải học. Con xin cảm ơn Thầy dành thời gian đọc thư con, con kính chúc Thầy luôn khỏe mạnh.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, cho con hỏi thêm một điều nữa là khi nói tâm từ bi hỷ xả thì từ là không sân, bi là không oán hại, hỷ là không ganh tỵ đố kỵ, xả là không chấp giữ chuyện đã xảy ra. Vậy khi tâm sân nhưng chánh niệm trên cái sân đó thì có được xem là tâm từ không ạ? Tương tự chánh niệm trên tâm muốn hại, trên tâm ganh tỵ đố kỵ, tâm cố chấp… thì có được xem là bi, hỷ và xả không? Con xin cám ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, con có người bạn bên Bắc tông nói tới hai khái niệm nhơn không và pháp không, vậy, nhơn không và pháp không là gì, con mong thầy giải thích cho con được hiểu.

Xem câu trả lời