Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy! Con thực sự đã rất mệt mỏi thời gian dài vật lộn vì giáo lý và kinh điển, con dường như rơi vào trầm cảm nặng, mất ngủ, lo âu sợ hãi triền miên. Con đã rơi vào vòng xoáy của vô vàn tư tưởng cao siêu mà chẳng thể nào thoát ra được, con thực sự kiệt sức. Đến hôm nay khi nghe một vài lời giảng của thầy con mới vỡ ra vấn đề của chính mình, con buông ra tất cả những tư tưởng, những sự tranh đấu giằng xé nội tâm, thực sự nhìn lại bản thân mình, chợt con muốn nói lên một câu thơ, cũng có thể là trình pháp nhưng đúng hơn là một lời cảm tạ thâm ân của thầy, dù không có duyên gặp mặt: “Ngay đây thấy pháp vốn như chân, Chẳng vọng cầu chi hỏi xa gần Cây bách trước sân – kìa có thấy? Cứ mãi chạy theo một bóng mây…” Dạ con kính chúc thầy luôn mạnh khỏe, con chào thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con kính đảnh lễ Thầy! Thầy cho con hỏi Giới Bất Tử có phải là Tánh Biết rỗng lặng trong sáng, hoàn toàn không còn dụng ý của Bản Ngã? Con cảm ơn Thầy! Con kính chúc Thầy nhiều sức khoẻ!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, cho con xin hỏi là trong bộ não của con hay có cái gì nó cứ nóng lên, con cảm thấy rất khó chịu, con đã đi khám vẫn không ai phát hiện hay gì ạ! Con nghĩ là oan gia trái chủ, nếu là oan gia trái chủ con xin thầy chỉ dạy con cách để hóa giải ạ, con không học hành hay chủ động được việc gì, con cảm thấy rất bất lực và buồn ạ, con xin thầy chỉ dạy cho con với ạ! Con cảm ơn Thầy rất nhiều ạ!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con là nữ. Sinh năm 1993. Con rất muốn xuất gia. Không muốn vướng bận đến mọi chuyện quá khứ và hiện tại. Mong thầy giúp con.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ thấy. Bạch thầy cho con hỏi, con năm nay 43 tuổi, con là con út của gia đình, nhà con có 5 người nhưng chỉ có mình anh cả là lập gia đình nhưng không ờ chung nhà, gia đình con chỉ còn mẹ chị anh hai và con. Nhưng nay cũng đã lớn tuổi, cũng bệnh này bệnh kia, con lo lắng nhìu quá vì nhà không có trẻ con và hiện nay không đi làm nữa vì công việc không còn phù hợp với người lớn tuổi, nên con bị trầm cảm đã lâu, con biết cuộc đời vô thường nhưng cũng phải đi làm, nay không đủ sức để lo khi bệnh tật tới. Lúc trước con thường niệm Budtho và làm gì cũng niệm, nay con nghe pháp thầy khuyên nên chánh niệm, vậy có nghĩa khi thắp nhang mình niệm Phật và hồi hướng còn bình thường làm việc gì thì không phải không thầy. Mong thầy khai tâm giúp con, con nghe thầy nói tâm không nên dính mắc vậy con lo lắng quá là không nên hả thầy. Con cứ lo không ai thờ cúng ông bà vì mấy cháu không ở chung nhà. Con xin thầy hãy khai thị giúp con trên đường tu tập. Con muốn làm trai tăng để hồi hướng cho tất cả nhưng con không biết cách, xin thầy chỉ cho con. Con cám ơn thầy, và chúc thầy nhiều sức khoẻ.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy ý nghĩa của việc xuất gia là gì ạ. Con đang hơi bối rối ạ. Khi thấy ra pháp con thấy không còn việc gì để làm. Để cố gắng nữa. Con có nghe thầy giảng về 10 ba-la-mật. Trong đó có hạnh nguyện ba-la-mật. Có khoảnh khắc con nhận ra do vô minh nên có lẽ con đã gây nhiều đau khổ cho mình và các chúng sinh. Khi đó con rơi nước mắt và sám hối pháp. Cũng có khi con cảm nhận được việc ý nghĩa nhất là khai thị hay chia sẻ để giúp người có duyên thấy ra pháp. Nhưng tâm con chưa phát ra hạnh nguyện. Có phải con còn vướng mắc hay chưa đủ trải nghiệm không thưa thầy?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. Con xin thành kính tri ân Thầy. Con thật sự không thể nào tả xiết được sự biết ơn của con đối với Thầy. Qua một số bài pháp của Thầy và đặc biệt sau khi đọc quyển “Soi sáng thực tại”, những khúc mắc của con được hóa giải, những chiêm nghiệm từ trước tới nay đã được xác nhận, con thấy mọi thứ đã vỡ bung, Thấy các pháp như thị, không dựa trên kiến giải của người khác, không dựa vào tư duy của ý thức. Thấy chính là thấy, tự nhiên và tỏ tường. Đúng như “ưng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm”. Trước cứ tưởng chừng cái gì đó rất cao xa thì nay hiện bày ngay trước mắt, thật đơn giản vậy thôi. Một lần nữa con xin được đảnh lễ thành kính tri ân Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Thầy ơi con cảm thấy mình rất may mắn khi được học và thực tập giáo lý của Đức Phật, và con được gặp những vị Thầy có nhiều từ bi trí tuệ như Thầy. Con vô cùng trân quý con đường này. Tuy vậy, thỉnh thoảng con vẫn có băn khoăn trong lòng, đó là mỗi ngày con chứng kiến nỗi khổ đau của mẹ con biểu hiện thành những hành động, lời nói không dễ thương. Con xin kể tóm tắt hoàn cảnh của con để Thầy hiểu ạ. Con có một tuổi thơ không được yên bình. Con là con một. Ba con bị nghiện ma túy từ những năm hai mươi mấy tuổi, rồi ba con lấy mẹ con lúc ba con 32 tuổi. Ba con cũng cố gắng thoát ra nhưng có lẽ không đủ nhân duyên. Hồi nhỏ ba mẹ con cũng thường xuyên cãi vã. Con có vết thương mặc cảm tự ti từ đó. Sau đó, ba mẹ con ly hôn. Rồi ba con mất lúc ba con 46 tuổi, lúc đó con 12 tuổi. Trong những lá thư ba con để lại thì con hiểu hơn nỗi khổ đau của ba con, ba con nghĩ là tất cả mọi người đều khinh ghét ba. Tuy nhiên, cũng có những lúc ba con thức tỉnh, ba con đã viết “Thân xác này chỉ hữu hạn, nhưng Tình Thương mới là điều vô tận…” Thời gian gần đây, nhờ đi theo con đường của Bụt, con cảm thấy con đã chữa lành hoàn toàn vết thương của ba con trong con rồi, con mong muốn có thể làm một người làm việc cộng đồng (social worker) để giúp đỡ những gia đình có hoàn cảnh tương tự. Con đã làm bài thơ này cho ba con: “… Ba đã ra đi dặm trường Phải chăng dứt nợ hết vương cõi phàm? Thân này chỉ là giả tạm, Tình thương bất diệt mới làm thiên thu… Ba đâu đến chốn âm u Ngay đây bây giờ người ru con này, Bằng nỗi niềm đã loay hoay Bằng trái tim ấm thổi bay đêm dài… Cuộc đời có thật chông gai? Hay là Thượng Đế, Như Lai chỉ bày Để từng bước chân hôm nay Ba vẫn còn sống mỗi ngày trong con…” Vấn đề còn lại hiện nay với con là mẹ con. Con cảm nhận được là mẹ con còn nhiều vết thương chưa được chữa lành, mẹ con chưa làm hòa được với quá khứ. Mẹ con rất hay nóng giận, thường dễ nổi giận vì những chuyện rất nhỏ nhặt trong nhà. Khi bóng tối phiền não qua đi thì mẹ con cũng dễ thương lắm nhưng khi nó tới thì mẹ con nói những lời rất nặng nề, làm tổn thương những người thân trong gia đình. Hiện tại mẹ con ở chung với vợ chồng con, và mẹ con đang trực tiếp chăm sóc bà ngoại 87 tuổi và em họ con 7 tuổi (con của cậu con đã ly hôn, nhờ mẹ chăm sóc dùm). Lúc con còn nhỏ con cũng hứng chịu không ít những lời la mắng và đòn roi vô cớ của mẹ, nhưng nay con lớn và tu tập thì con lại hiểu ra và thông cảm được nhiều cho mẹ. Nhưng con thấy mình bất lực vì con không thể giúp mẹ được. Con đã hướng cho mẹ nghe Pháp thoại, cho mẹ đi chùa, cho mẹ đọc sách thiền, cho mẹ tham gia các khóa thiền tập… Rồi khi mẹ nổi cơn giận thì con cũng lựa lời, trích dẫn lời các vị Thầy lớn, thậm chí lời Đức Phật để khuyên nhủ nhưng có vẻ không hiệu quả với mẹ con. Dạo gần đây thì con tập “vô tác”, con không can thiệp mỗi khi mẹ nỗi cơn với bà ngoại hay với em họ con nữa vì con đọc được lời Thầy khai thị rằng: “… Hãy đau khổ cho đến tận cùng đi. Bản ngã không đau khổ đến chỗ tuyệt vời thì không thể nào giác ngộ giải thoát. Không phải bản ngã được giải thoát và được giải thoát khỏi bản ngã…” Do đó con nghĩ đây cũng là điều kiện để mẹ con học bài học giác ngộ của mình. Thỉnh thoảng con có viết thư cho mẹ con, rồi con phát hiện mẹ con khóc thầm… Con đọc đâu đó khi có người hỏi Đức Phật vì sao Ngài có thần thông từ bi mà trên đời vẫn còn nhiều người khổ thì Đức Phật rằng: “Tôi tuy có sức thần thông rất lớn, nhưng có bốn điều là vẫn không thể thực hiện được, chính là: Điều 1: Nhân quả không thể đổi thay, tự gieo nhân thì tự nhận quả, người khác không thể nhận thay. Điều 2: Trí tuệ không thể cho được, bất kỳ ai muốn có trí tuệ thì phải tự mình tu học. Điều 3: Tột cùng của Diệu pháp không thể diễn tả được. Bản thể chân thật của vũ trụ dùng ngôn ngữ không thể cắt nghĩa mà hiểu được, chỉ có thể dựa vào thực chứng mà thôi. Điều 4: Không có duyên thì không thể độ, người không có duyên thì họ không bao giờ nghe những lời nói mà ta chia sẻ. Mưa trời tuy lớn, cây không rễ khó mà thấm nước. Phật môn tuy rộng mở, khó độ người vô duyên.” Như vậy, có phải là mẹ con chưa đủ nhân duyên để có thể thấy ra sự thật và chuyển hóa được khổ đau của mình không hả Thầy? Con cần làm gì để giúp mẹ con ạ? Con xin lỗi Thầy vì con hơi dài dòng (vì con muốn nói rõ để Thầy hiểu thôi ạ). Con cám ơn Thầy đã từ bi đọc hết thư con. Con kính chúc Thầy nhiều sức khỏe ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy cho con hỏi nơi con sống đã từng có nhiều người chết, nơi con cảm nhận có âm khí nhiều vì cứ mỗi lần về nhà là cơ thể con mệt mỏi, dễ dã dượi, Con có thể mở pháp thoại của thầy hay kinh tụng Pali tải trên web mình về để giúp tăng dương khí không ạ? Con xin cám ơn Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Sư Ông, tuổi thơ của con cho đến quãng đời thiếu niên không có hạnh phúc (bây giờ con đã là một thanh niên hơn 20). Nên dù con có nghe lời Sư Ông quay về để quan sát lại chính mình nhưng sự ganh tỵ, đố kỵ mỗi khi thấy người khác hạnh phúc, thành công trong lòng con rất lớn. Và đặc biết con cảm thấy khổ tâm vì biết là mình bất hiếu, nhưng mỗi khi về nhà thấy ba mẹ, nhất là ba con thì tận sâu bên trong lòng con là một sự phẫn uất, vì tuổi thơ quá khứ trong đau khổ của con có sự góp phần lớn từ ba con. Xin Sư Ông cho con lời khuyên! Cám ơn Sư Ông và mong Sư Ông luôn mạnh khoẻ!

Xem câu trả lời