Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Cho con cung kính đảnh lễ Đức Thế Tôn và cung kính đảnh lễ Thầy! Thưa Thầy! Con không dám làm phiền Thầy vì biết Thầy rất nhiều việc, con chỉ muốn chia sẻ trên trang web này khi mà nhiều tháng ngày qua con đã ứng dụng pháp Thiền trong đời sống của Thầy chia sẻ. Con bắt đầu nghe pháp thoại của Thầy qua pháp thoại của Sư Giới Đức. Con là vì tò mò muốn tìm hiểu Thầy là như thế nào mà Sư Giới Đức hết lời kính nể và ngợi khen! Thế là từ tháng 9/2018 con bắt đầu nghe pháp thoại của Thầy. Đầu tiên trên Youtube, con gặp bài nào là con nghe bài nấy. Con thấy lạ lắm, vì lời Thầy giảng dừơng như trái ngựơc với những gì con hiểu biết trứơc đó! Càng hiếu kỳ, con càng nghe nhiều. Điều gì chưa hiểu con sẽ nghe đi nghe lại nhiều lần. Vừa nghe con vừa đối chiếu vào cuộc sống của con. Cho đến một ngày đẹp trời, mọi thứ vỡ oà, là lúc con hiểu ra vấn đề, cũng là lúc con thấy mình đã nhận thức sai quá nhiều dẫn tới hành vi của con cũng tầm bậy tầm bạ! Con cứ muốn cuộc sống và mọi thứ, mọi người xung quanh phải theo ý con! Không đựơc thì con phiền não khổ đau, rồi con đổ thừa cho hoàn cảnh, đổ thừa cho chồng con, đổ thừa cho cả gia đình chồng! Giờ, trong hoàn cảnh dịch bệnh này, nghĩ lại con càng thấy xấu hổ với chính mình và không ngờ mình đã sống thật quái đản như vậy Thầy ạ! Vừa rồi, con mới ở Chicago về ngày 6/3/2020 theo vé khứ hồi con mua từ tháng 11/2019 của hãng Eva. Trước khi quyết định về con hơi bối rối, con tính viết thư hỏi ý kiến Thầy coi có nên về hay không. Vì bạn bè bên Mỹ khuyên con nên ở lại và ai cũng nói con rất may mắn bởi dịch bệnh xảy ra mà con lại đang được ở chỗ rất an toàn, biết bao nhiêu người muốn như con mà không được! Nhưng con thì không nghĩ vậy! Con nghĩ dịch bệnh sẽ không chừa ai, và thế giới không còn chỗ nào là an toàn cả bởi con người bao nhiêu năm sống có bảo vệ được môi trường, chỉ toàn là phá hoại thêm thôi, và giờ con người phải trả giá là một sự thật không tránh khỏi! Và, cuộc sống của con, quanh con là vô thường mà con phải thấy! Hằng ngày, hằng giờ hàng tỷ tế bào trong con chết đi rồi sinh ra tế bào mới trong từng sát-na con phải biết! Cho nên mỗi tối, khi đặt lưng xuống con đều mỉm cười nghĩ đến cái chết “giả sử đêm nay mình chết” để sáng mai thức dậy sẽ sống tốt hơn! Và, con cũng học ở Thầy khi ngồi trên máy bay, con giả sử mình có thể chết trong chuyến bay này! Cho nên, ngày về con không sợ chết mà con chỉ sợ con đem con virus về lây cho người thân, lây cho cộng đồng! Nghe con nói vậy, anh xã con la “vợ về từ vùng an toàn mà!” nhưng con nói “lỡ trên máy bay có người nhiễm sao mình biết được, về đến nhà vợ sẽ tự cách ly 14 ngày đó!” Mặc dù có hơi lo lắng mấy ngày trước đó, nhưng con nhớ lời Thầy giảng – mọi thứ đều do Pháp vận hành, mình lo cũng không giải quyết được gì! Cho đến khi ra tới phi trường O’Hare ở Chicago vắng teo, lên máy bay thấy cũng vắng teo! Phi hành đoàn và tiếp viên hàng không của hãng Eva đều đeo khẩu trang và đeo găng tay hết! Họ bố trí hành khách ngồi cách nhau một ghế trống, dãy ghế ở lối đi được bỏ trống luôn để hạn chế tiếp xúc, máy bay vệ sinh sạch bóng, và phun thuốc khử trùng rất kỹ! Thấy người ta kỹ lưỡng như vậy con yên tâm lắm! Bản thân con vì có bệnh mãn tính nên con phải đeo khẩu trang và găng tay cho tới khi về tới TSN. Đồng thời con phải hớp nước liên tục trên đường đi vì con hay bị khô cổ họng. Con vừa về tới nhà buổi trưa, thì tối đêm đó phố Trúc Bạch HN rần rần cách ly do ca số 17, và cũng kể từ đó, các ca nhiễm do người từ nước ngoài về tăng dần cho đến hôm nay! Điều đó cho con thấy, con tự cách ly là một quyết định đúng đắn! Con chỉ lẩn quẩn quanh nhà, chợ búa thì chồng con mua, hai cái đám giỗ nhà má con, con không về. Mà nếu con có về đám giỗ thì mọi người đều rất sợ con! Duy nhất chỉ có chồng con không sợ con và cũng không hề hoang mang lo lắng về dịch bệnh! 14 ngày tự cách ly giúp con thấy ra nhiều sự thật mới mẻ, quý giá! Con lại giả sử mình nhiễm bệnh thì sao? Được trải nghiệm điều này, giúp con càng thêm trân quý cuộc sống, trân quý gia đình, người thân, bạn bè và hơn hết là trân quý Thầy, trân quý Pháp thoại của Thầy! Và trải nghiệm đó giúp con hiểu thêm về lời giảng quý báu của Thầy “KHI TÂM THANH TỊNH SẼ THẤY CÁC PHÁP ĐỀU THANH TỊNH!” Nhà con vẫn đi chợ bình thường, không trữ thức ăn. Vợ chồng con vẫn cập nhật tin tức ca nhiễm của VN và thế giới mỗi ngày nhưng không hoang mang, chỉ thấy thương người chết quá nhiều! Thầy cho con hỏi, trong số người chết đó có người vô tội không Thầy? Một lúc nào đó nếu thấy lo lắng hoang mang, con đều nghe Pháp thoại của Thầy, và điều tuyệt vời mà Thầy đem đến cho chúng con qua Pháp thoại đó là luôn giúp chúng con hành xử tốt hơn những rắc rối mà chúng con gặp phải trong đời sống. Con kính chúc Thầy luôn vạn thọ an khương và mãi là người CHA TINH THẦN của chúng con! Con cung kính đảnh lễ và cảm tạ ân đức sâu rộng như trời biển của Thầy! Con Trúc Thanh.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy, Xin Thầy từ bi cho con một lời khuyên để tâm con được an, để vượt qua cái dịch Covid-19 này. Con có cố gắng chánh niệm nhưng vẫn bị sự hoảng loạn kéo đi. Con xin cám ơn Thầy rất nhiều. Kính chúc Thầy nhiều sức khỏe và be safe.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Namo Buddhaya! Kính bạch Thày! Những ngày nhiều biến động này, chúng con lại càng thấm thía lời Thày dạy. Thấy ra sự hồn nhiên tịch tịnh của Pháp mặc dầu không theo ý của con người. Chúng con thấy đủ những trạng thái của tâm mình trước những biến cố cuộc đời, và thấy đó cũng là biểu lộ của Pháp vậy. Con thành kính dâng Thày bài thơ: Người về Người về khơi lại nguồn xưa Trả lại chân thực nắng mưa vốn là Mù sương che phủ ta bà Trăng kia vẫn sáng bao la giữa trời Người về sinh tử sáng soi Cho con thấu tỏ ngay nơi tâm mình Chân trần thắp đuốc tuệ minh Ảo tưởng thấy rõ, là mình như nhiên ./. Con thành kính đảnh lễ Thày!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, gần đây trong quá trình học hỏi con đã nhận ra trước giờ mình quan sát cái khởi lên là chính và hiệu quả đã được một thời gian dài. Nhưng tác dụng mất dần và con áp dụng thấy sự hoại diệt, và rồi cũng không áp dụng được lâu. Bây giờ con quán cả quá trình từ lúc hình thành và đoạn diệt. Nhìn mới khởi thì dễ dàng, vì mất đi nhanh chóng. Còn nhìn cả quá trình đến lúc đoạn diệt thì có khó chịu và hết sự khó chịu. Không biết con có nên tiếp tục thấy như vậy không. Con cám ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kinh đảnh lễ thầy ạ. Dạ thưa thầy, con muốn hỏi thầy thế nào là học Phật bỏ gốc theo ngọn ạ. Con thấy năng lực mình có hạn. Nên trước mắt chỉ biết cố gắng quan sát thân thọ tâm pháp. Tự mình chiêm nghiệm lấy. Nên con muốn gieo duyên cho người khác cũng chỉ biết tuỳ duyên. Ai cảm thấy khuyên nhủ được thì khuyên, không thì thôi, con không muốn tranh luận nhiều. Thứ nhất là mệt, thứ 2 là cảm thấy họ không muốn nghe thì chỉ thêm khó chịu cả 2. Hôm nay 1 anh Phật tử có nói với con nếu k phát tâm từ bi giúp đỡ, gieo duyên và độ mọi người thì cũng khó thành tựu. Anh bảo con bỏ gốc theo ngọn, mất đi căn bản học Phật. Trước tiên là từ bi, rồi mới đến trí tuệ. Chứ không phải Giới Định Tuệ. Con xin thầy chỉ bảo ạ. Con xin tri ân công đức của thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy. Con đôi khi phân vân, nghi hoặc. Chánh niệm tỉnh giác trở về thấy tâm si, nhưng thật khó trọn vẹn, bởi tập khí muốn dẹp bỏ khởi lên. Nhận biết điều này con nhờ nghe pháp Thầy chỉ dẫn. Con vẫn còn chưa rõ ràng tâm si có khác gì vô minh không thưa Thầy? Con thấy nhiều người quyết định làm không phân vân, do dự nên gây hại mình hại người. Con chưa rõ mong Thầy soi sáng, khi do dự phân vân con suy nghĩ phân tích rồi hành động, hay cứ làm không lựa chọn rồi học ra bài học này? Con nhờ nghe pháp Thầy chỉ dẫn, mới thấy biết chính mình si mê như vầy, trước đây con cho là con hiểu biết đủ điều. Con thành kính biết ơn thầy vô cùng.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Sư ông, ta có nên thực tập thiền định để cho tâm định tĩnh trước khi bước vào thiền minh sát hay không. Xin Sư ông từ bi khai thị. Con xin cảm ơn.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào thầy! Thầy cho con hỏi. 1/ Khi hành thiền thì trong thấy chỉ thấy trong nghe chỉ nghe… nghĩa là thấy mọi việc như nó đang là (tâm dao động thấy tâm dao động tâm thụ động thấy tâm thụ động). Nhưng trong thất giác chi thì: trạch pháp, tinh tấn, hỷ là 3 yếu tố giúp tâm thoát khỏi trạng thái trì trệ, tiêu cực; khinh an, định, xả: là 3 yếu tố giúp tâm thoát khỏi tình trạng dao động bất an. Thầy cho con hỏi khi nào thì tu theo thất giác chi ạ? Vì con thấy khi thực hành thất giác chi là muốn “thoát khỏi” thì nó ko còn là đang là nữa ạ, ko đúng như những gì thầy chỉ dạy chúng con là chỉ thấy mọi việc như nó đang là. 2/ Vô thường, vô ngã thì chi phối đến mọi người kể cả bậc giác ngộ giải thoát. Nhưng với bậc giác ngộ thì các ngài đâu còn bị chi phối bởi khổ nữa, vậy tại sao lại nói Vô thường, khổ, vô ngã là tam pháp ấn của đạo Phật? Con kính chúc thầy luôn mạnh khoẻ ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy xin cho con được hỏi: Câu 1. Câu hỏi này con biết chỉ là hỏi theo kiểu lý trí thôi, nhưng xin Thầy giúp con vì con muốn có động lực để tiếp tục tu tập. Bản thân con mặc dù là người nam nhưng rất yếu đuối về mặt cảm xúc, do vậy cuộc đời con luôn tự ti và sợ hãi về nhiều thứ. Con muốn hỏi rằng vì sao một bậc giác ngộ lại không còn sợ hãi (vô uý) trước mọi hoàn cảnh, đối tượng kể cả khi đó là những con người độc ác nhất, hoàn cảnh hiểm nguy nhất ạ? Câu 2. Như con nói ở trên, do tự ti nên con không tự tin về chính mình điều gì cả, hầu như cuộc đời con luôn bắt chước theo một hình mẫu nào đó. Gần đây con mới nhận ra sự thật này, bởi vì con luôn sợ hãi dẫn đến tự ti, nên ko tự tin và trong mọi quyết định đều theo ý người khác hay bắt chước mà không hề có sự độc lập. Qua những lời giảng của Thầy và đọc về những gì Đức Phật dạy con thấy các vị giác ngộ đều tự tin, và sự tự tin này rất độc lập không bị lay chuyển, không dựa trên tự cao ngã mạn. Thầy có lời khuyên nào cho con không ạ vì con muốn thay đổi chính mình.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con có phúc lắng nghe thầy qua YouTube 2 tháng nay. Con mạo muội trình bày thực tập và thấy biết của con như sau ạ, rất mong thầy chỉ giáo bước đầu ạ. Tất cả hiện tượng, trạng thái hiện ra ở Thân, Tâm, Cảnh đều là Pháp. Tất cả trong/ngoài con không gì là không Pháp. Tất cả là Pháp thì không có trong/ngoài nữa. Chỉ trong sâu thẳm có cái Biết. Cái Biết này bật lên hoà đồng cùng Pháp, như hình cùng bóng. Ví dụ: Một khi có suy nghĩ tiêu cực khởi lên (chính là Pháp), nếu con bị cuốn trôi và cái Biết không xuất hiện thì con đang rời Pháp, Pháp đang diễn ra trong con mà con không hề biết. Cái Biết xuất hiện là con thấy ổn ngay. Giáo Pháp con còn yếu nên cách dùng từ có thể chưa chính xác ạ. Xin thầy uốn nắn và chỉ giáo. Con cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời