Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy! – Trong một bài giảng thầy có chỉ dạy: Không cần diệt chỉ cần thấy nó sinh diệt ra sao. Càng cố diệt càng làm nó mạnh lên. Thấy sinh diệt của nó nên không mê mờ. VD: Sân thì để coi nó sân như thế nào, không phải là để cho nó sân mà để xem nó sinh diệt ra sao. – Nhưng thưa thầy có những tập khí quá mạnh và sâu dày mình nhẫn nại trọn vẹn nhưng được một chút nó vẫn cuốn mình đi, chỉ cần vài giây lơ là là lập tức bị cuốn theo và làm ra hành động thì như thế nào ạ? Con xin cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, con là Phật tử tại gia thật có phước lành khi nghe được pháp thầy, tuy nhiên tập khí còn nhiều và thấy tập khí lên xuống như một cuốn phim – có người xem phim và có phim đang chiếu. Và cứ thế con vẫn đang luôn sống với buồn vui lúc đến lúc không… Xin thầy từ bi chỉ rõ cho đệ tử chúng con hiểu nghĩa của từ “quán” hoặc quán tưởng hay quán chiếu. Theo con thấy chỉ là quan sát thôi sao lại phải quán ngược về quá khứ hay hướng về tương lai như các thiền sư khác dạy ạ. Bởi khi con đặt tâm mình lên 1 bông hoa, con cảm nhận được sự kết nối giữa mình và nó, và sự hiển hiện của chính con và nó là đầy đủ tròn trĩnh, và bông hoa đang thị hiện là chính nó. Con xin tri ân thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. Tâm của chúng ta vốn đã rộng lặng trong sáng, sao chúng ta phải sống trong vô minh, nhầm lẫn hư thực? Trăng vốn đã sáng thì có ăn nhằm gì mây che? Giống như xưa con đã biết 2+2=4, thì bây giờ không biết hay không phân biệt đúng sai thì đâu có sao, ngoại trừ con có vấn đề trong bộ não. Kính xin Thầy khai thị cho con rõ. Con cám ơn Thầy nhiều.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ hôm bữa con có thấy trong một câu trả lời sư ông có giới thiệu cho một bạn địa chỉ một bác sĩ chữa bệnh liên quan đến thần kinh. Xin sư ông cho con xin địa chỉ ạ. Con xin cảm ơn sư ông.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thưa thầy, thầy cho con hỏi: Tâm si được hiểu rõ là như thế nào vì con không phân biệt được giữa tâm si và tâm vô minh. Thầy hoan hỷ cho con một ví dụ về tâm si. Tâm si nằm trong tâm dục giới, sắc giới, hay vô sắc giới. Con thành kính đảnh lễ thầy, xin thầy từ bi chỉ dạy cho chúng con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy, vô minh trong thập nhị nhân duyên có nghĩa là gì ạ! Con thành kính tri ân thầy ạ

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ thầy ! Thưa thầy con gặp trường hợp như sau: 1) Khi nghe thầy giảng xong, con không thể nhớ được những gì thầy giảng. Nhưng lạ là nhớ ra khi rơi vào một sự việc thực tế. VD: một cảm giác đau khổ thì tự nhiên lời giảng của thầy xuất hiện như là một động lực để con quay lại nhẫn nại chịu đựng lắng nghe cảm giác đau khổ đó. 2) Khi con cảm thấy lời chỉ dạy của thầy hay quá nên con khởi ý muốn gom góp để nhớ mà sử dụng nhưng ngược lại nó làm con không nhớ nổi. Thậm chí nhiều khi gặp việc gì đó bất ngờ không nhớ được những lời dạy đó. 3) Con cảm nhận rằng con nhớ lời dạy nào của thầy thì đó là bởi vì lời dạy đó dường như đang giống với gì đó có ở nơi con trong một giai đoạn. Khi qua giai đoạn đó rồi tự nhiên con không hề nhớ lại những lời giảng trước đó. Mà tâm bây giờ lại phù hợp với một lời giảng dạy khác. Mong thầy chỉ dạy. Con xin cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, hiện giờ con cứ mãi loay hoay trong tình huống khó xử. Nếu con làm theo ý mọi người thì con buộc phải thiếu trung thực về kinh nghiệm làm việc của con, và mọi người rất kỳ vọng ở điều này, nếu con không làm thì mọi người rất thất vọng và bao công sức từ trước đến giờ đều tiêu tan. Nếu thành công thì có thể thay đổi đáng kể trong cuộc sống. Con từng từ chối thẳng nhưng thất bại vì hình như chính bản thân con cũng muốn thử xem sao về cái tương lai xa vời ấy. Con càng không muốn mọi người thất vọng. Mong thầy cho con lời khuyên. Con cám ơn thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con muốn bổ sung thêm một ý: Con vào được pháp cảm nhận những cảm giác, cảm xúc nơi chính mình mà không phản ứng. Nhưng nếu kêu con phải gọi tên như thận trọng chú tâm quan sát, tinh tấn chánh niệm tỉnh giác,… thì lập tức con cảm thấy có sự gượng gạo, phân tách trong quá trình cảm nhận. Có lúc con đã cố thử nhớ lại những lúc mình cảm nhận trọn vẹn thì như thế nào. Nhằm hợp thức hoá nó với tên gọi khái niệm “thận trọng chú tâm quan sát, tinh tấn chánh niệm tỉnh giác,…” nhưng không được. Con thấy được những cảm giác, cảm thọ, những suy nghĩ bên trong nhưng khi con đặt tên cho từng cảm giác đó thì không được. Con thấy cách tu tập của con giống như ngài Huệ Khả chỉ là “liễu liễu thường tri”. – Ban đầu con hiểu để mà vào pháp này là từ lời giảng của thầy như theo một cách tổng quát. Khi con cố gắng tìm hiểu sâu vào chi tiết để hiểu cái thực sự đằng sau từng tên gọi thì cảm thấy mông lung. Dường như con chỉ hiểu hay vào được pháp trên bề mặt tổng quát, còn đi sâu vào chi tiết thì không nổi. Có lẽ do con chưa thực sự thông suốt chính mình và cũng không đủ tài giỏi “thế trí biện tài” để diễn đạt những điều trong nội tâm của mình. Con xin cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy, con xin trình lên thầy một việc sau kính mong thầy từ bi giúp cho ạ. Việc là, sao con thấy nhiều gia đình có ba hoặc mẹ quy y rồi tu theo một pháp môn nào đó lại muốn con, cháu mình (dù nó chỉ là đứa trẻ 5 hay 7 tuổi) phải hành theo như ngồi thiền… như vậy có tốt không thầy? Con xin cảm ơn thầy nhiều ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời