Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Sư con có thắc mắc mong Sư giúp con: 1/ Tâm bất thiện là gì, hành thiền có tâm bất thiện không thưa Sư? 2/ Tâm tưởng, nghĩ về chuyện quá khứ phải là tâm bất thiện không? Con kính chúc Sư nhiều sức khỏe.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con cảm nhận rằng dường như mọi chuyện đều có thể đến với mình. Tất cả mọi thứ có thể mất chỉ trong phút chốc, lòng đầy sợ hãi, bất an không biết rồi mình có thể sống như thế nào nếu những điều tai hại như dịch bệnh, thiên tai, cái chết… đến với mình. Con chỉ muốn hỏi vài điều: – Làm sao để không còn nỗi sợ hãi cái chết và sự bấp bênh của mọi thứ trong cuộc đời. Con có quan sát chính mình nhưng chỉ thấy những lo lắng, bất an, sợ hãi về cái chết về sự bấp bênh. – Điều này có vẻ không liên quan lắm nhưng làm thế nào để có thể chịu đựng được áp lực công việc và học tập ngày nay thưa thầy. Guồng máy xã hội bây giờ là như vậy, con đang ở trong nó nhưng nó đưa đến những công việc, học tập quá nhiều so với sức chịu đựng của một số người như con. Khả năng chịu đựng, tư duy não bộ của con không thích ứng được kịp người khác nên con bị áp lực rất nặng. Mong Thầy từ bị chỉ dạy con! Kính tri ân Thầy !

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. Phật dạy chánh niệm tỉnh giác trong từng sát-na, biết pháp thực tại đang là. Như vậy có hoãn lại sự phát triển của kỹ nghệ khoa học không? Giả sự muốn chế tạo một chiếc xe, chúng ta phải tưởng tượng mô tả hình thù chiếc xe, máy gì, mã lực… rồi đặt ra giả thuyết và thí nghiệm sai lên sai xuống mới có được một chiếc xe tương đối. Nếu không có suy tư tưởng tượng như vậy mà chỉ biết sống với những gì đang xảy ra bây giờ thì chúng ta sẽ không có chiếc xe để sử dụng? Xin Thầy hoan hỷ khai thị cho con rõ. Con xin cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch sư ông. Ngày nay, vị trí của vị thầy, ngoài việc cho người đệ tử xuống tóc, thụ giới cho hợp với hình tướng xuất gia. Vị thầy còn có ý nghĩa nào khác nữa không? Vị thầy chưa thật sự có sự thấu hiểu, thông cảm và luôn đặt những định kiến lên đệ tử, muốn đệ tử mình phải trở thành như thế này như thế khác. Hầu như mọi quyết định của vị đệ tử đều do vị thầy quyết định và vị thầy không tôn trọng quyết định của vị đệ tử đó. Vị đệ tử đó rất đau khổ, sợ hãi và căng thẳng. Xin sư ông khai thị cho con.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

LET IT BE: cứ để nó đi qua, đừng để ý đến nó làm chi cho vướng bận, thôi kệ nó rồi cũng qua. Những tưởng mình đã buông bỏ được rồi, không nhớ không phiền não. Nhưng khi ngồi yên trong tĩnh lặng thì vẫn thấy nó còn trong ta! Thưa thầy, trong trường hợp này thì con phải làm sao? Mô Phật

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Xin thầy cho con biết có sự liên hệ với pháp sinh diệt trong 4 câu thơ: Lành thay tâm chỉ thấy Mọi hiện tượng đến đi Mỉm cười không dao động Sá gì chuyện thị phi! Mô Phật

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Con lạnh nhạt và cãi lời cha mẹ vì con không hợp với những tư tưởng định kiến cách nhìn nhận của cha mẹ về đạo đức gia đình. Như vậy con có phải là người bất hiếu và phạm tội bất hiếu không ạ? Trong chân đế thì những điều này có bị ảnh hưởng không thưa thầy? Con chợt phiền não nên nhờ thầy chỉ dạy soi sáng thêm. Con xin đánh lễ thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy hoan hỉ cho con được hỏi. Trước đây con chưa hành pháp của Thầy thì con thường bị lo âu sợ hải khởi sanh khi con bị bệnh cứ tưởng tượng là bị ung thư hay khối u gì đó làm con rất sợ. Nhưng từ khi con bắt đầu nghe pháp Thầy và thực hành trải nghiệm chính mình cũng được mấy năm nay. Mặc dù con rất hiểu thấu đáo nguyên lý thầy dạy. Nhưng tới giờ khi con bệnh thì những thứ cũ tưởng tượng vẫn khởi sanh lên lại nó rất lẹ hình như nó ăn sâu vào tiềm thức con thì con vẫn giữ nguyên lý soi sáng những thứ tạp khí đó mỗi lần nó khởi sanh thì lám con rất khó chịu trên thân như hơi căng đầu tim hồi hộp… ý con muốn hỏi Thầy là con cứ soi sáng trọn vẹn với nó như vậy đừng khởi ý loại bỏ nó phải vậy không ạ? Vì con biết đây cũng là cái bệnh từ trươc. Vì mỗi lần con muốn dẹp nó hay khống chế nó thì nó mạnh hơn làm con căng thẳng và mệt hơn con buông ra chỉ trọn vẹn không chạy theo nó thì nó có sanh trụ và diệt và độ căng nó nhẹ hơn. Con xin cảm ơn Thầy

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Trong 1 lần trình Pháp trước, con còn lăn lăn về sự “triệt để” của sự buông bỏ cái Ta. Thầy có động viên con và Thầy nói về cái “Mật Hạnh” của bản ngã. Thầy dạy, bản ngã như là một giả thiết khoa học mà từ đó các nhà khoa học tìm ra những định luật. Đến nay hơn 1 tháng, hàng ngày trong cuộc sống con vẫn thực hành những Nguyên lý Thiền mà Thầy khai ngộ, và chiêm nghiệm thêm về cái Ta, cái Ngã, sự Vô Minh. Đúng là buông ngay, buông hoàn toàn cái Ta là giải thoát rốt ráo, là mọi sự hoàn thành, nhưng không thể. Vì chính cái “ý muốn” buông bỏ cái Ta cũng đã khởi lên 1 cái Ta khác rồi rồi. Cái Ta nó chỉ tự biến mất khi nó đủ điều kiện – đó là khi Thấy Ra thực tại như nó đang là, là Chánh Kiến, là Tuệ Tri, là trọn vẹn với thực tại… Trong ngôn từ có hàng trăm cách diễn đạt tình trạng nhận diện được sự thật này, nếu bám vào cuộc chơi ngôn từ mà không có thực hành, không sống Đạo thì sẽ hiểu lầm hết – như ánh sáng xuất hiện thì bóng tối tự biến đi, như mây trôi thì mặt trăng hiển lộ. Cái mầu nhiệm của “công dụng” cái Ta, của cái “Muốn” là chính nó đã dẫn mình tới giải thoát. Ngày xưa con cứ thắc mắc tại sao trong vô thỉ, cái Tâm nó vốn rỗng lặng, trong sáng, vốn tự hoàn hảo, vốn tự chiếu soi,… vậy mà nó khởi lên vô minh làm chi rồi bị ngăn che, rồi trôi lăn trong luân hồi sinh tử. Nhưng nay con đã hiểu, ánh sáng tự nó không biết nó sáng cho đến khi bóng tối xuất hiện, đó là cái mầu nhiệm của bóng tối. Cái Minh vốn thường hằng nhưng nó cần có cái “Vô Minh” để cái Minh hiển lộ, để mình biết có một cái Minh đang tồn tại. Pháp thật nhiệm mầu, thật tráng lệ, huy hoàng, để rồi khi con cảm nhận được Pháp con cảm động như muốn ngộp thở. Con mới hiểu tại sao Thầy lặp đi lặp lại sự hoàn hảo của Pháp, Thầy luôn dạy phải tôn trọng sự vận hành của Pháp. Con trôi lăn đến kiếp này, mắc bao nhiêu sai lầm trong học Đạo, nghiên cứu kinh sách, để rồi gặp Thầy, nghe Thầy, đọc Thầy, từng chữ, từng chữ,… con không cần suy nghĩ, chỉ nghe thôi mà “thấm mà dung nạp ngay lời ấy, như là Thầy giảng riêng cho con vậy”. Cho đến cả cái cách diễn đạt miền Trung của Thầy con cũng thấy quen thuộc, cũng như con biết chắc Thầy cũng đã trải qua những khổ đau, sai lầm,… để Thầy có những cái Thấy như vậy, và Đức Phật Gotama cũng vậy. Vì nếu không trải qua làm sao Thầy nói được như vậy? Mỗi bài Pháp của thầy con nghe không cần tư duy, nghe đi nghe lại vẫn không chán và mỗi lần nghe thêm là thêm một lần tươi mới trong khám phá, mặc dù ngôn từ giản dị. Những khổ đau, những dằn vặt, những thao thức tìm hiểu Đạo của con khi nghe thầy giảng như một mảnh đất đã sẵn sàng và đã có hạt giống nhưng chỉ thiếu nước. Và Pháp đã vận hành để những giọt nước pháp thoại đến đúng thời điểm. Những điều kì diệu như trên là Pháp vận hành phải không Thầy? Như vậy, nhiệm vụ của con quá đơn giản sao? Bỏ hết các gánh nặng xuống, ngay bây giờ, trở về, trọn vẹn, tỉnh thức cảm nhận thực tại. Tùy duyên để hành động cho Thuận Pháp. Con không cần băn khoăn làm như thế này có đúng hay sai, chỉ cần Làm mà đừng để cái Ta nó xen vô, thì làm gì cũng đúng (không cần ray rứt về kết quả). Khi làm mà chỉ làm thôi thì mọi sự trên đời này đã hoàn thành rồi, Pháp đã bố trí cho con một cái công trình quá vĩ đại rồi, tại sao con lại muốn cái công trình nào nữa? Con thành kính đảnh lễ và tri ân Thầy. Cho con gọi Thầy là Ân Sư nha Thầy! Con – Nguyễn Triết ————– CON ĐÍNH KÈM DƯỚI ĐÂY LÀ CÂU HỎI VÀ TRẢ LỜI CŨ Câu hỏi: Kính gửi Thầy, Con 40 tuổi, trước khi biết Pháp của Thầy, từ năm 15 tuổi con đã tha thiết muốn tìm hiểu và thực hành Phật Pháp nên con nghiên cứu lý thuyết Phật học rất nhiều, con tìm hiểu tất cả các Tông phái. Con cũng là người đọc rất nhiều các thể loại khác nên khá tự cao về kiến thức của mình. Đọc kinh sách Đại thừa con “nạp” vô không nổi những thông tin về Phật như vừa sinh ra đã đi 7 bước, Phật sinh ra từ nách của Hoàng hậu,… con nghĩ Phật vốn đã vĩ đại không cần các chi tiết đó Phật vẫn vĩ đại. Rồi các lời hù dọa trong kinh như: trì 1 câu kinh này phước đức vô lượng, phỉ báng kinh này thì tội vô lượng,… nó làm cho khó tin kinh sách Đại thừa. Rồi con tìm về Nguyên Thủy để tìm được chính xác hơn lời dạy của Phật, nhưng trong những kinh điển Nguyên thủy cũng chứa đựng đầy các thuyết hoang đường làm con hoang mang nữa. Nào là vừa cúng dường 1 vị A-la-hán xong đất hóa thành vàng ròng,… Con đi tham dự những khóa Thiền 10 ngày cũng không đi tới đâu. Sau những trăn trở, tìm kiếm, sai lầm trong Đạo hàng chục năm, kiến thức sâu dày lên nhưng ngã mạn ngày càng lớn, dậm chân tại chỗ trong việc Tu cộng với những tham vọng trong đời dọc ngang tìm kiếm công danh sự nghiệp lên bờ xuống ruộng. Con trải qua quá nhiều khó khăn, thảm nhục, thất bại, cay đắng lẫn thành công ngọt ngào. Pháp đã dẫn con đến gặp Thầy, tìm được qua những bài pháp thoại, những bài Hỏi đáp, Thư thầy trò, sách của Thầy, con uống từng chữ, ngày nào cũng phải “nạp” vô người lời Thầy, trong lúc làm việc máy tính, lái xe,… Con vỡ ra từng mảng từng mảng, rồi khoảng 5-6 tháng nay con ứng dụng những cái Thấy đó trong cuộc sống hàng ngày, con thấy mình mới thật là tu, mới thật là đối diện với cái Tâm, mới đang học bài học Giác Ngộ, con thấy có tiến bộ. Con xin trình bày việc Tu của riêng con để Thầy cho thêm lời khuyên nếu con hiểu sai ạ. 1. Mọi Gánh nặng của cuộc sống, mọi đau khổ, mọi phức tạp, mọi ganh ghét, sân hận,… đều có thể kết thúc ngay lập tức nếu đặt nó xuống ngay bây giờ. Chỉ cần không gắn nó vô là Ta, là của Ta, không có cái gì của ta hết, mọi thứ chỉ là Thân Thọ Tâm Pháp, các diễn biến là Pháp đang vận hành. 2. Con trở về là trở về ngay tại đây, ngay tại bây giờ, không cần nỗ lực “làm cuộc cách mạng cuộc đời” mà lấy ngay hoàn cảnh thực tại để trở về. Con hiện điều hành 3 dự án kinh doanh, có cái thuận lợi, có cái khó khăn, nó không chỉ của riêng con mà ảnh hưởng tới nhiều người. Những người liên quan đến các dự án của con là do Duyên, họ cùng con liên quan để học bài học Giác Ngộ. Con cứ lấy ngay thực tại của con hiện giờ và tiếp tục Tùy Duyên cùng nó để học bài học của Pháp vận hành, để thấy ra cái Tâm, cái Thân,… của mình trong mỗi hoạt động điều hành để từ đó Tu bài tu Thận trọng, Chú tâm, Quan sát; Trở về, Trọn vẹn, Tỉnh thức,… 3. Những khó khăn, những xao động trong việc kinh doanh càng làm cho con thấy rõ mình, thấy rõ người, thấy rõ Pháp. 4. Thiên kinh vạn quyển của Phật nói, lưu lại, thực ra chỉ để nói lên sự thật ngay tại bây giờ của con thôi, hiểu được nó rồi con không cần đọc kinh nữa. Nếu có thì cũng chỉ để kiểm chứng lại sự Giác Ngộ của mình thôi. Bài Kinh Đại Niệm xứ là đủ. Bài kinh cần tụng hàng ngày là cứ XEM DIỄN BIẾN THÂN THỌ TÂM PHÁP,… VỚI TƯ CÁCH MỘT KHÁN GIẢ XEM PHIM. Với trình độ của công nghệ thông tin hiện nay, sự lưu trữ kinh điển đã có Điện Toán đám mây lưu trữ và có quyền truy xuất bất cứ lúc nào. Học kinh nhiều sẽ lãng phí thời gian va chạm để giác ngộ, như ngài Anan vậy! Lời của Phật mà đem ra bàn là hiểu lầm, lời của Thầy cũng vậy, nếu ai ác ý cắt ra để bôi xấu Thầy là sẽ diễn đạt lung tung; nếu con mà chưa Thấy, chưa thấm, chưa nhận ra thì cũng sẽ hiểu lầm lời Thầy nghiêm trọng. 5. Đạo của Phật nói quá đơn giản, thấy ra, Vô Ngã một cái là gánh nặng buông xuống ngay, mọi việc như hoàn thành, nó dễ đến mức làm con kinh ngạc và sợ hãi. Nhưng vận dụng hàng ngày thì nó không dễ như lúc Thấy. Cứ chấp việc đó là Ta, của Ta một cái là, (do phóng dật, do thấy đã an lạc rồi,…) dù là chuyện rất nhỏ, ngay lập tức trùng trùng duyên khởi nổi lên, dẫn theo hàng loạt việc khác, phiền não khác. Điều này làm cho con càng hiểu rõ hơn khái niệm Uẩn của thầy dạy (khác với Uẩn mà con học được từ trước). Uẩn nó chỉ khởi lên từ khi cái Ta gắn vào. 6. Đôi lúc con hoang mang, mặc dù con cảm nhận được rằng những cái Thấy của Thầy đang chia sẻ cho con nó mới đúng là cái Phật muốn chia sẻ. Nhưng nó triệt để quá, nó quyết liệt quá mặc dù ngôn từ Thầy rất nhẹ nhàng. Nó là thép, là gươm, là bom nguyên tử: Buông hết, bỏ hết, học hết, chấp nhận hết, tận cùng thảm nhục cũng nhận luôn, tận cùng đớn đau cũng học,… nó làm cái Ta, của Ta trong con nó sợ hãi, cái Ta cố giữ lại cái gì đó mà con mơ hồ không hiểu, rồi nó làm con chậm tiến bộ. Nguyên lý có sẵn, bỏ hết bỏ ngay chấp nhận hết, chấp nhận ngay cho tới tận mảy may thì là xong mọi sự, nhưng cái Ta vẫn muốn giữ cái gì đó. Rồi con tự hỏi, không biết Thầy dạy như vậy nhưng Thầy dám bỏ hết không? Thầy đã bỏ đã buông chưa? Tận cùng cái ngã sâu thẳm Thầy có buông được không? Con xin lỗi vì đã có những suy nghĩ bất kính như vậy và thắc mắc. Con hiểu lời Thầy và thấu nhưng còn thế thì những người không có Duyên làm sao nạp nổi lời Thầy! Con còn muốn hỏi nữa, nói nữa, chia sẻ nữa, có lẽ cả quyển sách cũng chưa nói hết được những cái chiêm nghiệm về cái Thấy của con từ khi tiếp nhận Pháp của Thầy. Nhưng cũng có thể nói một câu cũng xong. Xin Thầy tha lỗi vì cái sự lủng củng của con trong tư duy và ngôn từ. Con xin cảm ơn Thầy đã khai ngộ cho con, cho con được thoát ra, tự do, khoáng đạt, nhẹ bẫng,… (dù chỉ là trong những lúc tinh tấn). Con xin cầu chúc Thầy sức khỏe để tiếp tục miệt mài chia sẻ Pháp cho những người có Duyên. Xem Câu Trả Lời » Trả lời: Thật hy hữu con đã thấy khá rõ những điều thầy nói và diễn đạt thấy biết của con rất mạch lạc. Có điều con chưa thấy “mật hạnh” của bản ngã. Đúng là chỉ cần buông cái “Ta” và “của Ta” là ngay đó giải thoát, nhưng mặt khác bản ngã ví như những giả thiết giúp các nhà khoa học tìm ra những định luật. Giả thiết không thật nhưng nhờ đó tìm ra định luật lại là thật. Cái ngã cũng vậy, nó không thật, nó vọng tưởng tìm tòi để tự thoả mãn tính cách muốn biết, muốn được sai lầm của nó, nhưng chính nhờ cái sai của nó đã giúp giác ngộ cái đúng sự thật, và khi toàn bộ sự thật đã được hiển bày thì cái ngã tự biến mất chứ không phải vội vàng buông bản ngã để mong được giải thoát. Đó chính là bí mật kỳ diệu của Pháp.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con đã đọc những câu hỏi của mọi người và trả lời của thầy về vấn đề tử vi, tướng số nhưng vẫn còn nhiều rối ren, con thật tâm kính mong thầy chỉ dẫn giúp con ạ: con đi xem tử vi 2 nơi thì họ đều nói giống y nhau về việc sau này con có khối u hạch (ung thư), mức độ thì họ đều muốn nói giảm nói nhưng con biết là nặng và khó qua khỏi. 1. Theo lời thầy dạy thì sinh nghiệp có thể thay đổi được nhưng người trí chỉ thay đổi thái độ với sinh nghiệp chứ không cần thay đổi sinh nghiệp. Như thế có nghĩa là con cần có thái độ sống tốt hơn, chăm sóc sức khỏe của mình chứ không cần thay đổi sinh nghiệp là mình sẽ bị ung thư và chết sớm phải không ạ? Nhưng làm sao mình sống tích cực hơn khi biết có làm thế thì cũng chẳng thay đổi được việc mình sẽ bị ung thư và chết sớm ạ? Thầy bảo xem tử vi để biết được sinh mệnh mình thế nào nhờ vậy giảm đi những ảo vọng lăng lăng vô ích (bôn ba chẳng qua thời vận). Như vậy trong vận mệnh của con chẳng thể có sức khỏe tốt, sống lâu, mà kiểu gì cũng sẽ mắc ung thư, vậy con không nên ảo vọng lăng xăng vô ích là làm cái này cái kia cố để cải thiện sức khỏe vì chẳng thể qua được vận hạn này phải không thầy? Cũng có lần Thầy chỉ rằng “đức năng thắng số”, vậy nếu con tích cực tạo nhân hiện tại thì có giúp con hết được sinh nghiệp cũ, tai qua nạn khỏi không ạ? 2. Từ lúc xem tử vi về, con chú ý hơn trong sinh hoạt nhưng cũng thêm phần lo lắng, ví dụ ăn gì cũng nghĩ cái này có tốt cho sức khỏe ko, cái kia có làm mình bị ung thư ko? Hoặc làm việc gì con cũng lo sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe. Con thực sự không biết nên ứng xử với sinh nghiệp như thế nào thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời