Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin kính đảnh lễ thầy. Con cảm ơn thầy đã trả lời câu hỏi của con về “làm việc tay chân”. Những điều thầy nói đều đúng với con ạ. Hôm nay do tình cờ mà con nghe lại bài giảng “Trọn ven với thực tại” của thầy ở khóa giảng thứ 10. Con thấy những điều mình thắc mắc được giải đáp phần nào. Con xin tóm tắt những gì mình hiểu để thầy xem cho con là con hiểu có đúng không ạ. Tánh biết tự biết mình phải làm gì một cách chính xác nếu không có tham sân si xen vào. Mình cứ trở về thực tại thật tự nhiên là cách tốt nhất. Những thứ như hôn trầm, trạo cử không phải là xấu, nó là biểu hiện cho thấy mình đã làm điều gì đó chưa thuận pháp nên bản thân mình tự có phản ứng lại. Trong trường hợp của con là con cố gắng làm những việc con không thích vì nghĩ rằng qua những việc đó con sẽ học ra nhiều điều hay. Con nhớ lời thầy là việc gì cũng có mặt lợi của nó, việc gì cũng giúp mình học ra bài học giác ngộ. Nhưng vì con cứ cho là mình phải làm như vậy, phải cố gắng học ra bài học ngay từ lúc này nên tự mình làm mình khó chịu. Lời thầy dạy rõ ràng vậy mà con vẫn chưa hiểu hết và hành đúng được. Đây là bài học cho con về việc “tự lượng sức mình” trên con đường học đạo. Con thấy rằng để hiểu cách hành cho đúng cần nghe đi nghe lại thật nhiều bài pháp thoại. Có những lúc con nghe thầy nói điều A trong bài pháp này nhưng lại nói đừng chấp vào A trong bài pháp khác. Nếu nghe mà không hiểu kỹ thì rất dễ hành sai đường. Đơn giản vậy thôi mà với con hiệu quả “khôn lường”. Như trong trường hợp vừa rồi, con cứ nghĩ học ra bài học ngay trong hiện tại là cố gắng vượt lên cho dù hoàn cảnh thế nào. Con chấp chặt và cứ giữ khư khư điều đó nên tự làm mình khổ não. Con quên rằng thầy đã nói: tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác MỘT CÁCH TỰ NHIÊN, con quên đi sự tự nhiên trong khi hành mà cố gắng làm việc quá sức mình, như vậy là không hiệu quả. Lại thêm một bài học để con quay trở lại quan sát thân tâm mình. Nếu thường quan sát thân tâm mình con sẽ biết cách tự điều chỉnh hợp lý hơn. Người lý trí thường hay phân vân, bất định… con đúng là như thế ạ. Thưa thầy, con có cần lưu ý gì khi thực hành không ạ? Con kính đảnh lễ thầy. Con chúc thầy thật nhiều sức khỏa để tiếp tục chỉ bày cho chúng con.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy ạ, thầy cho con hỏi minh sát tiến trình ngũ uẩn xảy ra như sau: Ví dụ 1: Khi chánh niệm ta nghe thấy 2 người gần đó đang nói chuyện với nhau. Tiến trình ngũ uẩn có diễn tiến lần lượt theo thứ tự như sau: 1. Âm thanh đi qua tai (sắc uẩn) 2. Tai nghe thấy âm thanh mà chưa rõ nội dung là gì (thức uẩn) 3. Biết được nội dung của âm thanh là câu chuyện nói xấu mình (tưởng uẩn) 4. Trong người thấy khó chịu (thọ uẩn) 5. Tức giận, nói trả lại người đó (hành uẩn) Ví dụ 2: Khi đang ngủ thì thình lình nghe thấy một âm thanh chát chúa 1. Âm thanh đi qua tai (sắc uẩn) 2. Tai nghe thấy âm thanh lớn (thức uẩn) 3. Tôi cảm thấy khó chịu (thọ uẩn) 4. Tôi biết được đó là tiếng đóng cửa (tưởng uẩn) 5. Tôi nổi sân trong người (hành uẩn) – Thầy cho con hỏi tiến trình ngũ uẩn xảy ra như thế nào mới đúng ạ? Nếu áp dụng trong khi tu tập thì chỉ nên dừng lại ở thức uẩn thì sân sẽ không phát sanh phải không ạ? – Trong Thiền Tông thì Thức uẩn (cái biết đơn thuần của mắt, tai…) có phải là Chân Tâm (Không thêm-bớt, Không sanh-diệt, Không tăng-giảm, không nhơ-sạch) không ạ? – Con mới tìm hiểu sơ lược về Vi Diệu Pháp con được biết về Tâm và Tâm sở, Tâm trong Vi Diệu Pháp có đồng với Chân Tâm trong Thiền Tông không ạ? Tại sao Chân Tâm trong Thiền Tông không sanh không diệt mà Tâm, Tâm sở trong Vi Diệu Pháp lại có sanh, có diệt ạ? Con cảm ơn Thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ, thầy cho con hỏi, sống trong một môi trường xấu tâm luôn sân hận, bất an, ta nhận ra bất an và trọn vẹn cảm nhận sự bất an đó để tâm an. Hay ta nên tránh xa môi trường xấu đó để không tưới tẩm hạt giống giận dữ, hận thù, khổ đau trong tàng thức ạ?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy. Thưa thầy, xin thầy cho con hỏi, khi con làm việc tay chân như nhổ cỏ, sửa đồ lặt vặt hay làm đồ thủ công con cảm thấy rất bứt rứt. Con không thấy thoải mái, hay nghĩ đến nhưng điều khác… Con không cảm thấy thư thái và tự nhiên. Lúc đầu con tưởng là do tư thế ngồi lưng không thẳng và bụng bị ép làm con không thoải mái nhưng khi con ngồi thẳng lại cũng không hoàn toàn điều chỉnh được trạng thái. Khi con làm việc đầu óc như đọc sách hay ngồi nói chuyện thì không bị thế. Con đã thử nhiều cách khác nhau như thả lỏng, nhắc mình tự nhiên, chú tâm hay thoải mái đều không hiệu quả. Xin thầy cho con biết đó là do thói quen hay là con hành sai ở chỗ nào ạ? Hay là con chưa bắt đúng vào “nhịp” của thời điểm đó ạ? Khi con đánh những dòng chữ này với tốc độ nhanh hơn con lại thấy thoải mái hơn là đánh chậm. Nhưng khi con dò lỗi chính tả thì vì đánh nhanh nên sai nhiều quá! Nhịp độ có lẽ nên không nhanh không chậm. Con kính đảnh lễ thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy. Con đã biết đến và thực hành Thiền đã được vài năm, khi có khi không, và chỉ thật sự chú tâm thực hành trong khoảng một năm qua sau khi tham gia hai khoá thiền Vipassana 10 ngày. Khi trở về nhà, con tiếp tục hành thiền, chánh niệm tỉnh giác phát triển mạnh mẽ. Con thấy tâm mình khởi lên, sinh diệt, tốt xấu đều hiện ra trong từng khoảnh khắc, trong sự an tĩnh của tâm. Nhờ đó biết mình cũng đầy dẫy xấu tốt, biến chuyển luân hồi trong diễn tiến của mọi sự việc diễn ra trong ngày. Nhờ đó, thấy, hiểu và cảm thông người khác hơn. Tuy nhiên gần đây có một vài hiện tượng làm con rất lo lắng và sợ hãi. Có một dòng năng lượng luôn xuất hiện nơi đỉnh đầu, khi sờ vào đều thấy nóng và ngày càng u lên, và xung quanh trán như có một dòng điện, đặc biệt được cảm nhận tại phòng nơi con thiền. Gần đây, con cảm thấy mình tinh tấn thêm một chút, thấy sự vi tế diễn ra ngay cả khi làm việc, cảm nhận thọ mọi lúc, đến nỗi con thấy mình nhẹ tênh, như bay, thân như hoà tan trong không gian quanh mình. Con sợ quá nghĩ xem tâm có quá mong cầu đạt được điều gì đó trong lúc hành thiền, có vẻ là không, nhưng con sợ đến nỗi phải ngưng hành thiền để trở lại trạng thái bình thường. Nhưng sau khi ngưng thiền, cơ thể con như bị suy nhược. Con không biết con phải làm gì bây giờ? Xin thầy chỉ giúp. Con cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy gần 1 tuần nay con cảm nhận được thân tâm con thật thư thái và thoải mái 1 cách lạ lùng. Con trở nên vui vẻ và nhẹ nhàng hơn lúc trước rất nhiều. Vì con thường chánh niệm thấy pháp khởi sanh lên rất nhiều, con cứ để tự nhiên cho chúng khởi sanh lên mà thấy, rồi tự nhiên tánh biết tự điều chỉnh dần những nhận thức sai lầm đã tồn tại từ lâu trong con. Rồi sau đó tự pháp điều chỉnh lại hành vi và nhận thức của con. Có 1 điều con thấy vô cùng lạ là căn bệnh đầu con trước đây hay choáng váng rất khó chịu nhưng 1 tuần nay tự nhiên biến đâu mất. Trước đây mỗi lần đầu hay bụng khó chịu con lo âu sợ hãi nhưng từ khi biết pháp thiền Thầy dạy con thường quan sát sự sanh diệt, dần dần lấy lại thăng bằng và không sợ chúng nữa. Càng hành pháp Thầy dạy con càng thấy đơn giản dễ hiểu hơn, không chỉ tự điều chỉnh thân tâm mà con tự thích nghi với đời sống (đúng là tuy duyên mà thuận pháp, không sai chút nào). Không cần nỗ lực tạo tác chỉ cần ngay đó thấy là điều con đã ngộ ra từ Thầy. Con vô cùng đội ơn Thầy đã giúp con trở về với chính mình trong gần 2 năm nay.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ, thưa thầy cho con hỏi lục đạo luân hồi có phải xuất hiện sau thời đức Phật vài trăm năm không ạ? Con nghe một vị tăng sĩ nói rằng cảnh giới địa ngục được nhắc đến trong kinh địa tạng là hình ảnh vay mượn từ bà-la-môn giáo không phải do Phật thuyết. Con không rõ lắm, có phải cảnh giới địa ngục có những con quỷ sứ hành hình tội nhân không ạ? Con cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kinh Thua Thay. Neu ai nhin thay tat ca moi phap den di trong cuoc song deu la chat lieu can thiet cho su giac ngo thi cuoc song nguoi do se tot dep, phong phu, va tu bi hon… dung khong thua Thay?

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, tía con ngày nào cũng ngồi đọc sách Phật nhưng gặp chuyện tới là sân, cái gì cũng cho người khác là sai và mình là đúng, không thèm nghe ai nói. Con không biết khuyên tía con thế nào nữa, xin Thầy giúp đỡ con. Con cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Chào thầy! Con có 1 băn khoăn mong thầy cho con lời khuyên. Con rất ham chơi, mặc dù con có công việc phải làm, nhưng nếu ai đó gọi con đi chơi là con lại bỏ việc để đi chơi. Con ý thức được điều đó không tốt vậy mà con vẫn không thắng được mình. Con nghe thầy giảng thì chỉ cần “biết” là được, con đang như thế nào thì biết như thế ấy, vậy thì con vẫn bị nghiệp lôi kéo. Vậy lợi ích trong việc “biết” là như thế nào hả thầy? Cúi mong thầy giải thích thêm cho con được rõ. Con cám ơn thầy nhiều ạ! Con chúc thầy sức khỏe.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời