Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Khi những tham muốn, yêu thương không thành, con rất buồn và hình như có cố gắng muốn thoát ra tình trạng này. Con nên thế nào? Hình như con đang muốn bám víu vào người khác. Khi này con hỏi Thầy, chắc sẽ rất vui khi được trả lời nhưng rồi niềm vui cũng chẳng kéo dài bao lâu…

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Cho con hỏi, tiêu chí chung để nhận biết một người đã “thấy pháp” là gì ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy, cho con được hỏi. Tại sao trong kinh lại nói vì vô thường nên khổ? Đúng là như thầy giảng, đứng một hồi thì mỏi (khổ thọ) nên ngồi, ngồi một hồi lại thấy mỏi (khổ thọ) nên đứng dậy đi… Nhưng như con thấy, và cũng như có lần thầy giảng, thì thực ra cái cảm thọ khổ là ít hơn cảm giác dễ chịu (lạc thọ) hoặc bình thường (xả thọ). Ví dụ như mình ngồi nửa tiếng thì phần nhiều là thấy dễ chịu với bình thường, sau đó thấy mỏi chừng vài phút nên đứng dậy đi, ban đầu đi thì cảm thấy dễ chịu, sau đó thấy bình thường, rồi mỏi lại, và thời gian mỏi cũng ít hơn lúc thấy dễ chịu và bình thường. Vậy khi nói vì vô thường nên khổ, có phải là đã quá chú trọng vào khía cạnh khổ thọ và bỏ qua lạc thọ, xả thọ trong tiến trình vô thường? Con xin thầy từ bi chỉ dạy.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

“Mạc vị vô tâm vân thị đạo, vô tâm do cách nhất trùng quan” nghĩa là gì thưa Thầy? Con cám ơn Thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, xin thầy chỉ bảo. Dạ, hiện con chưa biết cân bằng giữa cuộc sống xã hội và đời sống tâm linh. Con sắp học hết trung học phổ thông và cũng nhận thấy mình có bén duyên về tâm linh nhưng trước ngã rẽ của sự trưởng thành (xã hội) con chưa biết hài hoà về gia đình, những thứ bên ngoài, con thấy rối, khó để cùng với những thứ bên trong con thấy được. Cụ thể là con đã chọn cho mình một môi trường học tập và trải nghiệm tốt nhưng để làm được thì lại ràng buộc về vật chất (liên quan đến gia đình), nếu đó là lí do con nỗ lực trong thời gian làm việc và trải nghiệm ấy thì thật mâu thuẫn với những gì con thấy được ở đạo! Con xin cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, Con mới được biết bài thơ Thiên để nguyệt của thầy. Con đọc mà rưng rưng với vầng trăng tâm huyền diệu lặng lẽ sáng nơi cuối trời ấy. Biết là dịch thơ không thể nào truyền tải được hết ý của nguyên tác, đặc biệt là thơ chữ Hán của thầy, nhưng con cũng mạo muội dịch làm hai bản, con xin kính trình thầy: Viễn viễn phong đầu phi Vong xứ điểu vô quy Hốt phùng thiên để nguyệt Quy hà, quy hà vi?! Bản dịch 1: Thẳm xa bay đầu gió Chim biệt xứ thiên di Bỗng cuối trời trăng tỏ Về ư, về mà chi?! Bản dịch 2: Bay đầu gió xa xôi Không về, chim lạc xứ Bỗng gặp trăng cuối trời Về mà chi lữ thứ?! Con kính tri ân thầy! Lâm Uyên.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Chào Thầy! Trong các bài giảng của Thầy có đề cập đến “Thái cực sinh lưỡng nghi”, con nghĩ đây là một quy luật (Pháp) có tính tổng quát của vũ trụ. Trong phạm vi hạn hẹp của mục hỏi đáp, xin thầy khái quát giùm vấn đề này để đông đảo Phật tử nhận ra và chiêm nghiệm. Trân trọng cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Kính bạch Thầy! Con kính chúc Thầy tứ đại điều hoà, thân tâm thường an lạc. Thưa thầy, hôm rồi con có thưa cùng Thầy, khi tâm con rỗng rang thường biết rõ ràng (như Thầy nói liễu liễu thường tri), có khi cả ngày không ngồi Thiền mà vẫn lặng lẽ rõ biết không một niệm như vậy. Nhưng con vẫn chưa “an” thưa Thầy, vì con còn biết có con và có vật đang hiện hữu, mặc dù vạn vật không ảnh hưởng gì đến con. Nhưng hôm qua, con đọc lại lời Lục Tổ dạy: “chẳng thấy một pháp còn thấy không, giống như mây nổi che mặt trời, chẳng biết một pháp giữ biết không, lại như hư không sanh điện chớp”, thưa Thầy, chính nơi đây con đã biết được mấu chốt của con đang kẹt. Và một điều nữa, là cái thắc mắc lâu nay của con là khi cha mẹ chưa sanh ta là ai, giờ ta là ai và khi chết ta là gì, hôm qua con đã thấu hiểu việc sanh tử lâu nay ta bám chấp. Ta là KHÔNG phải không Thầy? Con vui mừng quá… giờ con đã thật sự bung cái khung bao lâu nay đã đóng kín mình. Xin Thầy cho con một lời chỉ dạy, việc con vừa chứng nghiệm có đúng pháp không thưa Thầy? Pháp vốn tự nhiên đến đi tự tại, và thân ta, tâm ta… không phàm, không thánh… chỉ biết nó đang là. Con thành kính tri ân Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Rất cảm ơn những bài giảng Pháp của Thầy, theo đó con hiểu là chỉ thấy biết mà không can thiệp là cái rốt ráo mà Phật pháp hướng đến. Điều này có thể hiểu là con người con vật hướng đến như cây cỏ sỏi đá có đúng không Thầy? Con cảm ơn thầy rất nhiều.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, xin thầy chỉ bảo giúp con vấn đề này. Trong lời dạy trước của thầy cho con, con đã suy ngẫm và có thêm hiểu biết. Lần này con lại thấy mình đang ở đây mà cũng không ở đây, vạn vật ở đây cũng không ở đây. Không biết như vậy có đúng hay không, con có lạc đường không? Có phải trong trạng thái ở đây mà cũng không ở đây thì nó nên cân bằng chứ không nên quá nghiêng về một nơi không thầy? Một vấn đề nữa là con không phân biệt được giữa ‘không có đến và đi’ và ‘quá đắm chìm trong thực tại’. Kính mong thầy hãy chỉ bảo cho con. Con xin cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời