Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin cảm ơn bài kệ của Thầy. Bây giờ mỗi Pháp đến đi đều giúp mình học ra được một bài học. Thầy có thể giải thích cho con hiện tượng này không ạ? Hôm qua do công việc phải đi ngoài nắng nhiều nên con bị đau đầu cả buổi chiều, nhưng con vẫn làm việc bình thường, vẫn thận trọng chú tâm quan sát mà không khởi tâm phản ứng lại cơn đau. Đến buổi tối về cơn đau vẫn càng mạnh thêm và rất khó chịu, lúc đó con liền ngồi thư giãn buông xả, chỉ quan sát cơn đau như nó đang là. Ngồi được một lúc khoảng 10 phút thì thấy cơn đau nó từ từ chuyển hóa. Một trạng thái an lạc tỏa ra từ đỉnh đầu xuống khắp toàn thân. Và một lát sau thì cơn đau đầu cũng biến mất. Mong thầy hoan hỷ. Con xin cám ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, lúc trước con ngồi thiền thường chú tâm vào sự vào ra của sự thở nên ít bị vọng niệm hơn nhưng do con bị ảo tưởng vào việc hành thiền để được giải thoát nên vẫn còn dính mắc trong lý tưởng tương lai, nhưng may thay được thầy khai ngộ. Nay con cũng ngồi thiền mỗi ngày 1h-1h30. Nhưng con thấy tâm tự nhiên thoải mái, nó không muốn tập trung vào sự thở, mỗi lần quay qua sự thở là không được thoải mái lắm (con biết là do dính mắc nên buông). Còn trong sinh hoạt hàng ngày con vẫn quan sát thân tâm đến đi bình thường và con đang từng bước nhận chân và buông bỏ tham sân si. Con xin hỏi thầy lúc con ngồi thiền buông xả tự nhiên và chỉ quan sát cảm thọ trên thân, tâm như vậy có được không? Vì con được biết định tuệ song song, mà con hành như vậy e không có định thì sẽ khó mà soi chiếu được. Con mong thầy giải đáp. Con xin chân thành cám ơn thầy. Con xin chúc thầy sức khỏe và bình an.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con có đọc được trong một quyển sách mục nói về thiền Tông có bài thơ “Kiến tánh tuy đồng Phật, muôn đời tập khí thâm…”, đoạn sau con không nhớ nữa, đại ý là người kiến tánh rồi thì vẫn chịu sự tác động của tập khí tích lũy từ muôn kiếp trước, đến khi tập khí tan hết thi mới thật sự giải thoát. Con muốn hỏi ý bài thơ trên có đúng không, và kiến tánh có phải là trở về với tính biết nguyên sơ tự nhận biết, phản ánh lại thực tại như nóng liền biết nóng, lạnh liền biết lạnh?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Chào thầy. Con có một thắc mắc trong quá trình nghiên cứu về Phật học như sau. Trong Vi Diệu Pháp có nói thời gian giữa tâm tử và tâm tục sinh chỉ cách nhau có 01 (một) sát na, tức là diễn ra gần như tức khắc. Nhưng trong các kinh sách của Mật tông thì sau khi chết đi sẽ có khoảng thời gian 49 ngày trước khi luân hồi sang kiếp khác. Vẫn biết rằng giữa Phật giáo Nguyên thủy và Đại thừa, Mật tông có sự khác biệt – nhưng sự khác biệt này thuộc về bản chất. Thầy có thể cho con biết thế nào mới là đúng được không ạ? Con cám ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, Lòng con đang rối bời. Con là một nha sĩ và con có trường hợp bệnh nhân con nhận mà con điều trị thất bại. Cũng có trường hợp con không đủ khả năng điều trị và con xin chuyển cho nha sĩ khác. Trong những tình huống đó, con muốn thừa nhận với bệnh nhân là con đã điều trị thất bại, và con sẽ chịu chi phí cho BN để giải quyết vấn đề. Cũng như trong trường hợp phải chuyển bệnh, thừa nhận là mình không có đủ khả năng. Tuy nhiên, khi con làm như vậy thì nha khoa mà con làm việc không hài lòng. Họ nói uy tín của con cũng là uy tín của phòng khám. Con có thể chuyển bệnh… nhưng phải tìm cách nói khác, mà không phải là sự thật. Con nghĩ rằng, giới hạnh là thứ quan trọng hơn danh tiếng và tiền bạc. Trong những lần sau, con sẽ thông báo trước với BN về khả năng có thể thất bại hoặc là nói sự thật. Và trong công việc, con chỉ cần cố gắng hết khả năng của mình để điều trị. Bạch Thầy, con làm như vậy có gọi là tùy duyên thuận pháp không ạ? Con làm như vậy có đúng không ạ? Con mong được Thầy chỉ dạy. Thành tâm đảnh lễ Thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy. Thưa Thầy có câu hỏi của bạn ngày 10/5 là khi mẹ mất đem hỏa thiêu có gởi cốt ở chùa được không thì Thầy có dạy là nên đem tro cốt thả xuống sông hoặc biển, nếu muốn giữ lại trong thời gian còn cúng thất theo tục lệ thì nên để hài cốt 50 ngày (sau chung thất) và chỉ gởi ảnh ở chùa hay thờ ở nhà cũng được. Con xin hỏi là nếu để hài cốt sau khi hỏa thiêu ở nhà để thờ mãi mãi được không thưa Thầy? Con xin cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Chào Thầy, đây là lần thứ hai con đặt câu hỏi, hơi phiền phức một chút nhưng con nghĩ Thầy sẽ đủ nhẫn nại để đọc câu hỏi của con. Trong các bài pháp thoại của Thầy luôn có một đoạn niệm kinh trước và sau khi thuyết pháp, dù nghe con không hiểu gì cả nhưng theo Thầy giảng thì niệm kinh là một hình thức đối trị để tâm được yên khi nó lăn xăn. Vậy thì khi Thầy niệm như vậy là do tâm Thầy lúc đó lăn xăn hay là niệm để cho tâm những người nghe bớt lăn xăn? Mà nếu Thầy niệm với ý định như vậy thì thực ra nó lại là ảo tưởng của riêng Thầy chứ không thực là nghe như vậy sẽ làm người ta bớt lăn xăn. Những trình bày trên chỉ là suy nghĩ của con, nó có thể đúng có thể sai nên con muốn Thầy chỉ cho con rõ. Con không có điều kiện để gặp trực tiếp Thầy nên chỉ có thể thắc mắc ở đây. Con xin cảm ơn Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy, con có vấn đề nầy nhờ thầy giải đáp giúp. 1/ Con thường tham gia chuyến đi từ thiện của một chùa Bắc Tông tổ chức. Trong chuyến đi cũng có đến chùa cúng dường và tụng kinh Pháp Hoa hay Phổ Môn, hay Chú Đại Bi. Con không biết và không hiểu những bộ kinh nầy nên con chỉ ngồi nghe, con tham gia như thế có gì sai không, thưa thầy? 2/ Tùy Duyên bất biến là gì ạ? Con cám ơn thầy và kính chúc thầy nhiều sức khỏe.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy. Con muốn đóng góp ý kiến cho những bài giảng pháp thoại của Thầy như thế này: – Thầy có nói trong thời Đức Phật thì ngài chỉ thẳng Lý cho người ta thấy chứ không quan trọng Giáo. Nhưng trong những lần giảng của Thầy thì lại nói Giáo rất nhiều thay vì chỉ ngay Lý cho họ thấy. Sự thật mà Thầy thấy ra với sự thật mà Đức Phật thấy ra là như nhau vậy thì tại sao không chỉ luôn Lý cho họ thấy như Đức Phật đã làm. – Thầy hay lấy ví dụ trái mít, nhưng trái mít mà mỗi người tưởng tượng ra lại khác nhau. Thay vào đó con có một ý tưởng thế này: Ví dụ như ở ngay bàn thuyết pháp có một cái dĩa bằng gốm chẳng hạn. Sau khi đã nói xong Giáo thì Thầy bất ngờ cầm cái dĩa đó ném xuống sàn cho vỡ ra. Khi đó thì mọi người sẽ chú ý đến hành động đó của Thầy, ai đó đang suy nghĩ vẩn vơ đâu đó cũng sẽ quay về với hiện tại, rồi người này người kia nghĩ hôm nay ông Thầy sao vậy? Ổng bực tức chuyện gì mà lại ném cái dĩa như vậy? Khi đó Thầy mới giải thích cho họ hiểu ra: Thầy ném cái dĩa và cái dĩa vỡ ra đó là Pháp vận hành theo tự nhiên, họ nghĩ là Thầy tức giận hay vì lý do gì đó mà ném cái dĩa là họ đang xen cái ta ảo tưởng vào chứ thực tế thì Thầy không có tức giận hay bực bội gì cả. Họ nghĩ quay về với thực tại để thấy ra cái đang là là khó khăn, nhưng thực tế khi Thầy ném cái dĩa thì họ quay về thực tại ngay mà không khó khăn gì cả. Thấy pháp như nó đang là tức là Thầy ném dĩa thì thấy Thầy ném dĩa, dĩa vỡ thì thấy là dĩa vỡ vậy thôi. Như vậy là họ trải nghiệm ngay Lý và Sự mà không cần nói nhiều về Giáo, do nói Giáo thì mỗi người tùy theo căn cơ – trình độ mà hiểu ra khác nhau rồi lại tiếp tục thắc mắc hỏi lại. Con nghĩ ra ý tưởng này cũng thấy hơi buồn cười. Nhưng mà trong đó chứa đựng cái hiểu của con đối với những gì Thầy giảng. Vậy con muốn hỏi là hiểu như vậy có nhầm lẫn gì không ạ? Con rất vui nếu nhận được hồi đáp của Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Sư. Nhân mùa Phật đản con muốn làm banron treo trước nhà với câu: “Phật ơi, chúng con kính nhớ Người”, có người nói ghi như vậy là hỗn với ĐỨC PHẬT. Con xin thỉnh ý kiến Sư về câu trên.

Xem câu trả lời