Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Con vừa đọc thư hỏi của một bạn đạo trình pháp với Thầy là đã thấy ra tánh biết. Và Thầy đã trả lời là bạn ấy hiểu đúng. Trong thư của bạn ấy có một chỗ con không hiểu, đó là bạn ấy nói “Trước hết phải phát hiện ra tánh biết”, xin Thầy chỉ cho con làm sao mới có thể phát hiện ra tánh biết? Linh tính có được xem là tánh biết không thưa Thầy? Con cám ơn Thầy và cho con gửi lời cám ơn bạn ấy. Kính chúc Thầy thân tâm thường an lạc. Chúc bạn đạo ngày càng tinh tấn.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, con cám ơn Thầy đã trả lời, chỉ bảo con về sự việc gây hối hận của con. Đọc thư Thầy và suy ngẫm, bỗng con nhận ra một điều, đôi khi lòng ích kỉ của mình nó tiềm ẩn rất khó nhận ra, vì bảo hộ che đậy cho nó là những suy luận logic của lí trí, khiến cho mình nghe theo sự xui khiến của lí trí mà hành xử sai để rồi sau đó phải hối hận. Cọn nhận thấy như vậy có đúng không Thầy? Và sau đó, cái gì đã giúp minh nhận ra hành xử vừa rồi là sai, thưa Thầy? Có phải là vai trò của tánh biết không hay cũng là một chiều khác của lí trí vậy Thầy? Xin thầy chỉ dạy con vấn đề này. Con thành kính cám ơn Thầy! Kính chúc Thầy thân tâm thường an lạc.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con muốn gặp thầy vj tâm lý con không ổn, trước đây con nghjên cứu đạo phật rồj con đọc và trong đầu con mấy năm nay suy djễn lung tung làm mất ngủ ljên tuc, tjnh thần k ổn đjnh. Con làm mà nhjều lúc con không bjết đang làm, trj nhớ gjảm sut. Đầu tháng 7 này về hè con muốn tjm ở chùa và ở vớj thầy vàj bữa có được khộng, taj con ở quảng trj đợt này có thầy chắc con sẽ vào.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy, con xin cung kính đảnh lễ thầy. Theo con biết thì một Phật tử muốn xuất gia cần phải hội đủ các điều kiện như sau: 1. Có sự đồng ý của cha mẹ. 2. Sự đồng ý của chính quyền địa phương. 3. Có thầy tế độ (vị thầy làm lễ xuất gia cho mình và là sư phụ của mình). Nếu được cha mẹ và chính quyền địa phương đồng ý và không cần 1 vị sư phụ. Nay, con muốn cất một cái cốc tại một nơi rừng núi yên tĩnh gần một ngôi làng nhỏ ít người (để tiện tu thiền và đi khất thực) để thực hành phạm hạnh giống như Đức Phật và các vị thánh đệ tử của ngày thuở xưa vậy có được không thầy. Xin Thầy hoan chỉ dạy ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con chào Thầy. Con năm nay 28 tuổi chưa lập gia đình, con khám bệnh tại bệnh viện trung ương Huế, kết quả là con bị bạch cầu kinh dòng hạt mạn tính. Khi con nhập viện thì triệu chứng lách to, thiếu máu, con phải truyền máu. Sau 20 ngày nằm viện, bác sĩ cho con về nhà uống thuốc, tình trạng hiện nay của con bình thường, lách đã nhỏ, nhưng theo con biết thì bệnh này sống được vài năm. Con mong Thầy có điều gì, hay vị thuốc gì con uống để kéo dài hay lành bệnh để con báo hiếu cha mẹ. Con nằm viện không có bảo hiểm nên cũng tốn kém, con muốn có sức khoẻ để đi làm kiếm tiền chữa bệnh nữa, mong Thầy cho con ý kiến.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, xin Thầy chỉ thêm cho con điều này. Thầy nói nhận ra tốt xấu đúng sai vẫn là cái biết của lí trí, nhận ra bản chất thật của pháp mới là tánh biết. Vậy trong trường hợp của con hành sai dẫn đến hối hận như vậy, thì bản chất thực của pháp mà tánh biết thấy được là gì vậy Thầy? Xin Thầy hoan hỉ chỉ cho con ngay trong ví dụ này, vì con vẫn mê mờ quá. Con cám ơn Thầy. Kính chúc Thầy luôn an lạc!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy. Cách đây 4 ngày con đã làm một việc mà tới hôm nay con vẫn còn day dứt, bị nỗi hối hận giày vò. Hôm ấy lúc chuẩn bị lên tàu đi khám bệnh (cách nhà khoảng 200km) thì con của con bị động kinh (bệnh kinh niên của cháu). Anh chị con (đến trông cháu để con đi) cùng con giúp cháu uống thuốc và vượt qua cơn động kinh. Lúc cháu đang động kinh thì con nghĩ con bỏ ý định đi khám bệnh. Nhưng khi cháu hết cơn động kinh, nhìn đồng hồ vẫn chưa đến giờ tàu chạy nên con có ý định tiếp tục đi. Vì lúc đó con nghĩ cháu đã qua được cơn do thuốc ngủ khống chế, ở nhà sẽ phải ngủ thôi, hơn nữa nếu hôm nay không đi thì 1 tuần nữa lại phải nhờ anh chị đến lần nữa, con lại trễ tái khám mất 2 tuần. Anh chị cũng không ngăn cản gì, bảo chắc không sao, và con đã đi. Khi đã ngồi lên tàu và tàu chạy, con mới thấy mình quá ngu ngốc, và nỗi ân hận đó giày vò con đến hôm nay. Con tưởng thời gian trôi qua nó sẽ nhạt dần, nhưng ngay lúc này đây, con không chịu đựng được nữa nên viết thư hỏi Thầy. Mặc dù con vừa đi vừa về khoảng 17 tiếng, và con con ở nhà cũng không sao. Nhưng con hối hận vô cùng Thầy ạ. Phải chi con đừng đi. Thầy ơi, cái sai chính của con là chỗ nào, xin thầy chỉ cho con. Con là một người mẹ tệ hại phải không Thầy? Con xử lí tình huống ngu ngốc quá phải không Thầy? Con cũng đã nhìn thẳng vào nỗi hối hận của mình và thầm hứa sẽ không phạm phải nữa, nhưng sao nỗi ân hận vẫn giày vò con ngày càng sâu nặng Thầy ạ. Xin Thầy cho con một lời chỉ bảo. Con cám ơn Thầy! (Thư dài quá xin thầy hoan hỉ thông cảm cho con).

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy! Con muốn Thầy giúp con hiểu rõ tình huống sau. Có vị lãnh đạo trong khi điều hành cuộc họp, vị này sử dụng một tờ khăn giấy để lau mặt bàn đang ngồi. Sau đó một lúc, vị này lại sử dụng chính chiếc khăn đó để lau miệng mình. Vậy, có phải vị lãnh đạo đó đã mất chính niệm khi sử dụng chiếc khăn đó khi lau miệng, chúng con nên nhìn nhận việc đó thế nào cho đúng ạ? Với một phật tử như chúng con nếu để xảy ra việc tương tự thế, mình chỉ cần hiểu khi đã chót sử dụng chiếc khăn lau bàn rồi để lau miệng nhưng miễn sao vẫn có thái độ trọn vẹn, trong sáng trong từng động tác khi thực hiện là được thì có đúng không Thầy? Trong cuộc sống có nhiều lúc những nhầm lẫn đó vẫn thường xảy ra. Vậy chúng con chỉ cần học ra bài học sau mỗi hành động nhầm lẫn đó để không lặp lại nữa là được phải không Thầy? Nhưng nếu có thể thì nên để những việc đó không xẩy ra, đặc biệt là những việc trước đông người thì sẽ tốt hơn; chúng con có thể tập luyện, hoặc thay đổi thái độ thế nào để hạn chế được ạ. Mong Thầy hoan hỉ chỉ dạy! Kính Bạch Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy, con thành tâm đảnh lễ thầy. Trước đây con ngồi thiền rất mệt do cố gắng quá mức, nhờ lắng nghe lời thầy về việc “buông” nên việc ngồi thiền hơi thở của con được cải thiện. Con có 2 câu xin hỏi thầy. 1. Có lúc con ngồi thiền được khoảng hơn 1 giờ, con cảm thấy cả người dễ chịu, không còn để ý nhiều tới tiếng động, và những cảm giác đau ở thân con cũng phớt lờ được. Nhưng tới lúc này thì con để ý con chỉ để ý tới sự vào ra của hơi thở được khoảng 8 hơi thôi, không thể nào kéo dài hơn được. Con xin hỏi thầy con sẽ phải làm gì tiếp nữa? 2. Nhiều lúc con cảm giác mình cố gắng quá mức, nên ngồi thiền không yên, cảm giác mệt. Ví dụ như con thức giấc lúc 4h sáng, đi kinh hành 1 tiếng rất dễ chịu, nhưng sau đó con cảm giác đầu óc cứ căng thẳng, cứ mệt. Con xin hỏi thầy việc “trả pháp lại cho pháp” là sao ạ?

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con đang học trường bộ đội mà tháng 7 tới con được nghỉ hè, con có thể vào chùa ở với thầy vài bữa được không? Hiện tại con bị vấn đề tâm lý ảnh hưởng đến sức khoẻ rất nhiều.

Xem câu trả lời