Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy! Con cảm ơn Thầy đã từ bi trả lời câu hỏi của con và cho con đường link để tìm. Nhưng tiếc là hình như ở Củ Chi chưa có chùa Nguyên Thủy nên con tìm không thấy. Có lẻ con chưa đủ duyên lành nên con chưa được như ý nguyện. Thôi thì con cứ vào mục hỏi đáp và pháp thoại của trang web này để đọc để nghe, cũng là một cách gần gũi bậc thiện trí rồi phải không Thầy? Con thành tâm đảnh lể Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Chào Thầy, Thưa thầy, có phải mục đích chính của tôn giáo là giúp con người tìm ra chân lý. Con xin cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính chào Thầy, Lâu nay con thực hành quan sát tâm mình như thầy dạy: khi khởi tâm tham con biết đang tham, khi khởi tâm sân con biết đang sân, thế là không còn tham sân nữa, con thấy như vậy là đã có tiến bộ trên con đường tu tập, còn tâm si thì khó biết quá, chỉ đôi khi giật mình vì những suy nghĩ theo định kiến của mình thật ra là không đúng, lúc ấy con biết mình đã có tâm si (cũng đã muộn rồi). Con xin thầy từ bi chỉ cho con cách nhận biết tâm si khi nó khởi lên, thưa thầy si có khác với vô minh không? Lâu nay con vẫn nghĩ vô minh bao trùm tất cả, do vô minh nên mới chấp ngã, nên mới có tham sân si. Vậy vô minh khác với si, bao trùm và là gốc rễ của si phải không thầy. Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy! Thưa Thầy cho con hỏi vào tối ngày 15/4(AL) chùa có tổ chức Thọ Đầu Đà không ạ và mục đích của Thọ Đầu Đà là gì? Con Cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Đã rất lâu rồi con không viết thư để vấn an sức khỏe của Thầy, cũng như trình lên Thầy những kinh nghiệm trong tu tập của con. Thế nhưng, con lên trang Web thường xuyên và biết những lịch trình hoằng pháp của Thầy, đồng thời vào mục hỏi đáp để đọc. Bản thân con không biết phải viết gì, những điều con muốn viết thì đã đi qua quá khứ, ngồi nhớ lại để viết ra thì lúc ấy con để giây phút hiện tại lần lượt trôi đi vào quá khứ, kinh nghiệm ở tương lai chưa tới nên con không biết như thế nào để viết. Cuối cùng thì kinh nghiệm của quá khứ, hiện tại, vị lại con không biết phải viết gì nữa. Thế nhưng, cái mà con cảm nhận được rất thực, rất thực là thái độ sống của con mỗi ngày một khác đi. Càng ngày con càng ít nói hơn, bởi vì con không biết phải nói gì hết, cái đúng, cái sai không biết phải nói như thế nào. Thấy một người hành động, nói năng mà con cho đó là sai thì không thể được. Vì họ cho là họ đúng nên họ mới làm như vậy. Cuối cùng, con hiểu rằng: không thể phân biệt đúng-sai chỗ này được, bởi vì nhân như vậy, quả như vậy, họ đang trong giai đoạn này thì dĩ nhiên chỉ được như vậy mà thôi… và cuối cùng con thấy ai cũng đúng, họ đúng với hoàn cảnh hiện tại của họ, đúng với tánh-tướng-thể-dụng trong hiện tại của họ, vậy thì con có thể nói gì được đây? Đó là lí do con càng ngày càng ít nói dần đi. Là người xuất gia con lại sống cùng với gia đình, thỉnh thoảng khi có điều kiện con đi đây, đi đó để học hỏi và trải nghiệm cuộc sống, bao nhiêu Phật tử họ chỉ trích con, họ nói con không chịu làm Phật sự, không chịu đi giảng dạy và có rất nhiều sự thắc mắc họ đã dành cho con. Con suy nghĩ: hoàn cảnh, môi trường sống không quan trọng, thái độ sống mới là điều con cần quan tâm nhất. Thỉnh thoảng con quan sát thấy tâm con khởi lên ý niệm là: sao con không đi ra làm việc, sao con chỉ làm những công việc nho nhỏ con con này… tâm của con luôn phân biệt việc lớn, việc nhỏ, việc đáng làm và việc không đáng làm. Rồi con lại thấy một cái tâm khác nữa nói lên rằng: việc nào là việc đáng làm và việc nào là việc không đáng làm, v.v… Một khi có cái tâm hoạch định và lên kế hoạch thì ngay lập tức có một cái tâm hỏi liền câu hỏi tiếp theo. Những lúc ấy, con như là người đứng chính giữa để lắng nghe mà không phân xử. Có lúc con cảm thấy rất thú vị, nhưng thỉnh thoảng cảm thấy rất phiền lòng vì quá ồn ào. Trong một ngày, có lúc con cảm nhận được một trạng thái tâm thật an lành, có lúc rất tâm mệt mỏi, có lúc rất giận, rất phiền… Tâm hiện khởi tùy theo mức độ của hoàn cảnh đưa tới. Mỗi lần con bắt gặp một trạng thái tâm hiện khởi, thì nó như cây bông mắc cỡ vậy, cụp toàn bộ lá xuống và héo lại. Với những người xung quanh, giúp được ai con sẽ giúp hết lòng rồi con lại ra đi. Con không để ý đến những lời nhận xét xung quanh nữa. Con chỉ sống và lắng nghe những diễn tiến trong tâm con, chỉ bấy nhiêu đó mà thôi. Có lúc tâm rất buồn… buồn vì bệnh tật, đau ốm, phiền vì chính bản thân con… nhưng con nhận ra là chỉ có tâm mong muốn nên sanh buồn phiền… và rồi lại thôi. Thầy ơi, đó là toàn bộ cuộc sống của con được cô đọng trong một ngày ngắn ngủi. Tuy là rất ngắn, nhưng con rất khó khăn để cảm nhận được thực tại ngay đây và bây giờ, để trải nghiệm được nó càng khó khăn hơn. Tuy nhiên, con vẫn có được niềm vui trong tu tập là con hiểu tâm con rõ ràng hơn, từ đó con hiểu được người khác nhiều hơn, biết thông cảm, biết mở lòng. Làm gì đó cho ai, con làm bằng tình yêu thương chứ không phải bằng trách nhiệm. Con yêu thương những người xung quanh con thật lòng thì mới có thể làm gì đó cho họ được, còn nếu làm bằng trách nhiệm thì một ngày nào đó con lại bị ràng buộc bởi trách nhiệm đó. Con thành kính đảnh lễ và tri ân Thầy. Con kính chúc Thầy Pháp thể khinh an, chúng sanh dị độ, Phật sự viên thành. Đệ tử NT

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Sư Viên Minh, Con được đến thăm Tổ đình Bửu Long 1 lần và dù chưa một lần gặp mặt Sư ngoài đời, con đã nghe Sư giảng trên youtube. Thực sự con rất kính trọng và biết ơn những gì Sư đã đóng góp cho cuộc sống này. Con có một câu hỏi là con và con của con (gần 4 tuổi) rất mong muốn được quy y Tam Bảo tại Tổ đình Bửu Long mà con không biết là con nên làm như thế nào và khi nào con có thể quy y được? Mong Sư hoan hỉ trả lời giúp con. Con cảm ơn Sư rất nhiều.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Chào thầy. Con xin hỏi vì sao khi trở về bản chất thật của con người là ở đó chỉ có tình yêu thương? Có phải chăng khi đó không có sự khác biệt, mà mọi người đều tạo thành từ đất, nước… giống nhau như trong Phật hay trong Chúa trời? Con xin cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính chào Thầy, Con năm nay 33 tuổi, con đã nhiều lần thay đổi công việc, nhưng chưa bao giờ hài lòng với công việc của mình. Có lẽ vì khi chọn một công việc phù hợp với định hướng lâu dài của mình, nhưng sau đó con lại không kiên nhẫn để vượt qua những khó khăn của nó. Hoặc có những công việc ngay từ đầu con đã biết nó không phải là công việc con muốn làm cả đời, nhưng con vào làm vì mọi người nghĩ nó tốt, và con cũng tự động viên mình là con sẽ an phận. Tuy nhiên, con đã không thể an phận bởi môi trường làm việc thiếu nhân văn và bởi con không tìm thấy ý nghĩa trong hầu hết công việc mình làm hàng ngày. Vì vậy giờ đây con đang dự định thay đổi công việc tiếp một lần nữa, có lẽ là lần cuối vì ở tuổi này chuyển việc không dễ dàng. Con có 2 lựa chọn, 1 là công việc ở ngân hàng, tương tự công việc hiện tại con đang làm, nhưng môi trường hài hòa và ổn định hơn, bớt được những công việc lặt vặt vô nghĩa hơn, con cũng được làm việc với người lãnh đạo mà mình tin tưởng, yêu quý. 2 là công việc ở một công ty thực phẩm sạch – đó là lĩnh vực mà con mơ ước được tham gia, tuy nhiên mọi thứ đều mới mẻ, con sẽ phải làm những việc mình chưa bao giờ thử, có những việc xưa nay không phải là sở trường của con, công ty thì cũng mới trong giai đoạn đầu phát triển nên chưa nói được điều gì, vì công ty không đặt mục tiêu lợi nhuận lên đầu, nên thu nhập cũng sẽ thấp so với công việc 1. Nếu con lựa chọn công việc thứ 1, gia đình con sẽ rất yên tâm vì tính chất ổn định và an toàn của nó. Nếu chọn công việc thứ 2, đây là lần đầu tiên con có cơ hội làm công việc mà mình mơ ước, với những người có cùng quan điểm sống và lý tưởng với mình. Tuy nhiên, đổi lại sẽ là sự bất an và lo lắng của mẹ con, bà bị bệnh tim và cả đời đã luôn phải lo lắng vì con, vì con chuyển việc rất nhiều. Con thật sự không biết ra quyết định như thế nào. Nếu chọn lựa chọn 1, con cảm thấy tiếc vì từ bỏ giấc mơ của mình. Nếu lựa chọn 2, con cảm thấy mình ích kỷ với gia đình. Xin Thầy cho con lời khuyên. Con biết Thầy không bao giờ đưa ra những lời khuyên cụ thể kiểu nên chọn cái này, cái kia, tuy nhiên những câu trả lời của Thầy con luôn thấy bổ ích. Xin cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy! Thưa Thầy, đã lâu rồi con không viết thư trình pháp với Thầy trên mục hỏi đáp, nay con xin được trình bày những trải nghiệm của con trong thời gian gần đây. Xin Thầy chỉ dạy thêm cho con. Thầy ạ! Nếu như trước đây khi tâm sân nổi lên con quan sát tâm sân đó cho đến khi tâm sân diệt thì giờ đây ngoài sự thấy tâm sân đó con còn thấy rõ thái độ tâm phản ứng với tâm sân, cũng là tâm sân nhưng trước mỗi hoàn cảnh khác nhau thì thái độ tâm lại phản ứng khác nhau. Con cũng thấy ra tâm sân khởi lên là do trước đó con nhận thức sai về bản chất sự việc cũng như về con người, nhận thức sai lầm này là do thành kiến, quan niệm, kinh nghiệm sống và sự giáo dục hình thành trong con. Con đã từng cố gắng nỗ lực, tinh tấn tu tập khiến thân tâm mệt mỏi và rồi con nhận ra là bản ngã đang tu, chứ thực ra làm gì có ai tu, tu không phải là sự nỗ lực rèn luyện gì cả mà là những vấn đề trong cuộc sống đến mình thấy ra và trở về. Trước đây con hiểu và hành Buông là thả lỏng toàn thân, không suy nghĩ lăng xăng, không cố gắng để thoát ra khỏi những dính mắc ràng buộc để thân tâm nghỉ ngơi. Giờ đây con hiểu và hành Buông không phải là một hành động mà là để yên cho Pháp vận hành như nó đang là, không thêm cũng không bớt gì cả, chỉ lắng nghe và lặng lẽ quan sát sự đến đi của Pháp. Khi tâm mình trong sáng, thanh tịnh thì Tánh biết sẽ chiếu soi lúc này bản ngã sẽ không còn tạo tác nữa mà nhường chỗ cho Tánh biết. Con nhận ra sự tương quan giữa Bản ngã và Tánh biết. Nếu như càng muốn diệt bản ngã thì bản ngã chồng chất lên bản ngã, nếu như quá nuông chiều thì bản ngã sẽ luôn tạo tác gây nên nhưng sai lầm, còn khi biết cảm thông, thấu hiểu và yêu thương bản ngã thì bản ngã sẽ tự nhiên ngoan ngoãn hơn, hiểu chuyện hơn giống như giữa cha mẹ và con cái vậy. Thư cũng đã dài rồi con xin dừng tại đây, giờ này chắc Thầy đang chuẩn bị về nước rồi, con chúc Thầy thượng lộ bình an và mạnh khỏe. Con cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào thầy. Hôm nay cho con hỏi thầy thêm một vài điều nữa: Con đã thư giãn, buông xả, không nỗ lực theo dõi sự thở lúc ngồi thiền. Đến đây con lại thấy có hai hướng đi. – Theo dõi, ghi nhận về thân, thọ, tâm, pháp theo tứ niệm xứ. – Theo dõi, ghi nhận cái nào là sắc pháp cái nào là danh pháp (con đọc trong sách của Ngài Hộ Pháp) Vậy, hai hướng trên có khác nhau không thưa thầy? Mong thầy chỉ cặn kẽ cho con rõ thêm về hướng thứ 2.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời