Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ kính bạch thầy, con kính chúc thầy và mọi người dồi dào sức khỏe. Xin thầy cho phép con trình bày. Dưới truyền thống văn hóa đất nước và gia đình, con được sống trong Đạo Phật từ tấm bé. Nhưng con lại biết hầu hết trên phương diện tín ngưỡng (Cách 10 năm). Giáo pháp thực sự thì con biết không nhiều và vài giáo Pháp quá cao siêu, hiểu vài đường nét cơ bản hoặc đôi khi không biết có đúng kinh điển không hay chỉ là của ý kiến của cá nhân diễn dịch, con máy móc tin theo làm con lo sợ, có ấn tượng, nhìn nhận chưa chuẩn xác về Đạo Phật, và dè dặt khi tìm hiểu Đạo. Và khởi điểm con được đào tạo trong môi trường khoa học, thiên hướng khoa học tự nhiên, nhiều nhất là logic của Toán và Vật Lý. Dần dần tìm hiểu, con may mắn được gặp Thầy và các kinh điển Nguyên Thủy rõ ràng từng bước, nên con đã sáng tỏ rất nhiều. Con xin cảm tạ công lao của Thầy và các bậc tiền nhân. Do nhân duyên nên bước đầu con lại tiếp cận các sách tâm linh, lớp yoga, khám phá bản thân không thuộc một tôn giáo cụ thể, có giấy phép, lúc khác để vài vấn đề con lại đọc đạo Phật. Khi tham khảo một vài người quen và một vài sư trẻ thì lại khuyên là nên theo Đạo Phật để đạt được chánh quả cao nhất, bên kia chỉ đạt 1 tầng nào đó thôi. Nên trong thực hành để gìn giữ, rèn luyện bản thân con có vài trở ngại, chưa thống nhất và đang dần dần trọng tâm chuẩn hóa theo Đạo Phật: 1/ Khi con đang mệt mỏi, ngổi nghỉ ngơi con hình dung có 1 nguồn ánh sáng, gọi là Cội Nguồn năng lượng sống đang soi giúp mình thư giãn Phục hồi. Bỗng khởi lên một lo ngại “Chết rồi, không biết đức Phật có dạy vậy không? ngoại Đạo? Không biết có phải tốt nhất không? Đi đúng con đường chưa?” Thế rồi ức chế, ngắt nhịp thư giãn, đôi chút bực bội và mệt mỏi hơn nữa. 2/ Có lúc con đang chạy xe đường dài, ngồi nghỉ ngơi. Thấy mệt mỏi đôi chút chán nản. Rồi tự nhủ “Tự mình dựa vào chính mình, về với chính mình, dựa vào năng lượng chính mình, an trú cơ thể năng lượng bên trong (chắc giống an trú thân hành niệm), làm bạn với tình huống, phút giây hiện tại”. Đột nhiên con thư giãn và trở nên tươi mới. Nghỉ một chút con giữ cảm giác đó đi xe tiếp. Đột nhiên lại suy nghĩ như trên: Chết rồi, không biết đức Phật có dạy vậy không? ngoại Đạo? không biết có phải tốt nhất không? đi đúng con đường chưa? đi xa là lệch chết!” Thế rồi ức chế, ngắt nhịp thư giãn, đôi chút bực bội và mệt mỏi hơn nữa. 3/ Hình dung mình là tâm hồn Thánh thiện, điểm sáng phi vật chất gì đó thấy cũng xài được. Rồi cũng gián đoạn như trên. Không biết người ta có cùng tả tánh biết giống thầy không ạ. 4/ Một vài chiến lược nhìn nhận về cuộc sống ở thành phố, của các thầy cô bên đó gợi ý khá hay như khi đường phố xe đông cảm thấy mình đang hòa nhịp cùng mọi người trôi trên một dòng sông. Đột nhiên con cảm thấy mình như thân thuộc với họ cùng nhau bươn chải chia sẻ giữa dòng đời? Ôi rất hạnh phúc thầy ạ. Đang phát huy nó thì đột nhiên con lại có suy nghĩ như trên, và ức chế! 5/ Khi lên kế hoạch làm việc, hòa mình cùng cái Đại Thể rồi tự mình biết, cái đó có phải tùy Duyên thận Pháp không ạ? Cả hai tình huống trên con trở về tỉnh giác để giữ vững, nhưng cái nhịp thư giãn không còn nữa thầy ạ. Kính bạch thầy chỉ con dung thông hóa giải, ví dụ như nó tương đồng với điều gì của Đức Phật đã dạy, nếu rõ hơn thì đức Phật dạy thế nào? 6/ Đang ở thành phố đông đúc con đột nhiên nhớ đến chùa Bửu long hay một cảnh thiên nhiên nào đó ở trong quá khứ mình đã thăm, rất đẹp. Đột nhiên con thư giãn thoải mái lạ kì, rất hạnh phúc. Nhưng khi con tái hiện, chìm sâu vào nó thì đột nhiên có lý luận liên hệ đại loại như trong cảnh đó mình đã có điều không vui này, hay khung cảnh quanh chùa Bửu long sợ mai này quy hoạch không còn nhiều cây, đồng cỏ xanh mát như xưa nữa thì sao? thế rồi ức chế. Vậy sai sót chỗ nào kính bạch thầy ạ. Có lời dạy trong kinh điển Phật giáo là đến đó chỉ bằng một niệm phải không ạ? Sau này con chánh niệm tỉnh giác, thì hào hứng 1 thoáng thôi rồi trở về thực tại có là thấy tốt nhất từ trước đến giờ. Kính bạch thầy chỉ thêm cho con ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ kính bạch thầy cũng với câu hỏi con vừa gửi nếu có nhân duyên mà tiếp xúc trực tiếp với các lời khuyên của các trung tâm giáo dục, tìm hiểu bản thân, và nấc sâu là tâm linh đó thì ứng dụng có thật tốt không ạ? Các trung tâm đó con đánh giá rất tốt, tốt mình tốt người nếu chia sẻ. Họ xây dựng nơi làm việc của mình rất sinh thái, phân loại rác, sử dụng nguồn hữu cơ, tái chế, sử dụng nước mưa. Khách quan với lương tâm khoa học của con, con thấy, họ rất tiến bộ giữa khoa học và công nghệ ạ.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con được biết Sư về chùa bình an mạnh khỏe, con mừng lắm. Con xin thành tâm cám ơn Sư đã cho chúng con một bải giảng tuyệt vời chủ nhật vừa qua tại Học Viện Phật Giáo Linh Sơn, Paris. Con xin phép chúc Sư sức khoẻ dồi dào và luôn luôn an khang.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

con xin đảnh lễ Thầy. Thưa Thầy ngày trước con có hỏi Thầy câu hỏi liên quan tới hiện tại, tương lai và quá khứ, rồi Thầy đã trả lời con bằng bài kệ. Con xin viết lại ạ. Quá khứ còn hay mất Tương lại có hay không Cứ ngay nơi thực tại Trọn vẹn, tâm pháp thông. Con không biết nói gì để cảm ơn Thầy, con xin dâng mấy câu thơ do con viết thay lời cảm ơn Thầy và Thầy Pháp Tông ạ. Thầy ở nơi đâu thấy con không Con ở nơi này vẫn nhớ mong Ơn Thầy ngày ấy con ghi nhớ Giúp con tâm trí được khai thông. Con chào Thầy ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ. Con năm nay 21 tuổi. Do gặp phải một số chuyện đau khổ lúc còn nhỏ con bị trầm cảm và cho đến bây giờ con trở thành một người nhút nhát, tự ti, con ngại giao tiếp với tất cả mọi người thậm chí là cả bố mẹ mình. Con không biết cách ứng xử khéo léo, không có khả năng ăn nói giỏi như người khác và đó là lí do con thường làm mất lòng mọi người xung quanh. Đứng trước một việc gì đó con luôn nghĩ rằng mình sẽ thất bại. Bản tính này của con được hình thành từ lúc còn nhỏ nên rất khó thay đổi. Con cảm thấy mình là thừa thãi trên cuộc đời và có cảm giác con đang đi vào ngõ cụt. Con rất muốn nghe một lời khuyên từ thầy. Con xin cảm ơn thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Mô Phật, kính thưa Sư. Con có vài câu hỏi và con xin trình với Sư qua điện thoại thì tiện lợi hơn. Sư cho con hỏi khi nào thì tiện lợi cho con gọi điện thoại cho sư? Con xin cảm ơn.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy. Thưa thầy, hôm nay con xin trình pháp với thầy về đề tài ngồi thiền. Thưa thầy, với con ngồi thiền là hoạt động thăng bằng giữa tĩnh và động, vì công việc và cuộc sống của con hằng ngày rất động nên khi nào thoải mái thì con ngồi thiền như một hoạt động phục hồi thân tâm. Theo hướng dẫn ngồi thiền mà thầy đã dạy lúc đầu con không sao hiểu được nhưng nhờ có sự trải nghiệm đời sống mà dần dần biết các hành. Hoạt động ngồi thiền thực ra cũng chính là thái độ tâm trên các hoạt động khác của đời sống như đi, đứng, làm việc… mà thái độ tâm này chính là tâm thiền còn cụ thể hơn chính là trở về trọn vẹn với thực tại. Mấu chốt của vấn đề là ở chỗ đó, cho nên khi bắt đầu ngồi thiền thầy dạy: buông xuống – trở về. Các hoạt động khác như thân như thế nào thì thấy vậy, tập khí khởi lên như thế nào thì thấy vậy, thì phần này không quan trọng vì nếu tâm trở về với thực tại thì tánh biết sẽ tự hoạt động như thế chứ không phải đó là những việc cần làm khi ngồi thiền mà con đã từng hiểu sai ý thầy. Thầy chỉ phân tích vấn đề cho con hiểu ra chứ không phải áp một phương pháp để con bắt chước theo. Như vậy ngồi thiền hay các hoạt động khác trong đời sống đều cùng bản chất đó là tâm thiền, là thái độ tâm trở về trọn vẹn với thực tại. Trở về trọn vẹn với thực tại là tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác. Như vậy nếu biết trở về với thực tại thì biết Thiền. Con xin trình bày với thầy về cách thức mà con trở về với thực tại. Cách thức mà con xin trình pháp với thầy là một quá trình tu tập chứ không phải một giai đoạn cục bộ nào đó. Cách thức như sau: Đầu tiên con nghe pháp để có cái nhìn đúng đắn hơn về bản thân và cuộc sống. Trong cuộc sống con kẹt ở chỗ nào thì con nghe những bài pháp có liên quan để mở tâm trí mình ra. Lâu ngày con thấy ra được tham, sân. Cứ tiếp tục theo hướng dẫn của thầy trong các bài pháp thoại con thấy ra nguyên nhân của tham sân. Tham sân chỉ là ngọn còn gốc là thái độ nhận thức của con trước những vấn đề đời sống. Thêm một thời gian nữa con thấy ra hướng tu, thêm một thời gian nữa con thấy ra bản ngã, thêm một thời gian nữa con thấy ra tánh biết. Con nhận ra tánh biết trong lúc con thất niệm, trong lúc thất niệm con nhận ra tánh biết vẫn thấy con đang thất niệm, thậm chí tâm đang thất niệm nhưng con vẫn làm việc được, và từ đó con sử dụng tánh biết để soi chiếu lại mình mà không còn soi chiếu bằng lí trí nữa. Soi chiếu lại mình là ở ngay đó không thêm, không bớt, không có khái niệm buông xuống với một tâm thấy thực tại nhưng không đánh giá khái niệm hóa thực tại. Soi chiếu một thời gian con nhận ra được sự trở về. Trong các bài pháp thầy giảng có chỗ con không hiểu là trọn vẹn với tâm sân, tâm tham, tâm bất an. Bây giờ con dần hiểu ra được trọn vẹn là cảm nhận thực trạng trong lặng lẽ, sáng suốt… Tánh biết chỉ thấy mà chưa cảm nhận thực tại thì chưa thực sự là trọn vẹn với thực tại. Con tin là trọn vẹn với các cảm giác, cảm xúc của thân, tâm thì có thể thấy ra chính mình và cuộc đời rõ ràng minh bạch. Con thấy tâm si là tâm trở ngại cho việc ngồi thiền lớn nhất vì tham sân không hoạt động nhưng si luôn hoạt động che mờ tánh biết. Cuối cùng con xin tóm lại, trở về không phải là một công thức, mà trở về là một quá trình gỡ ra các nút thắt mà bản ngã tự trói vào, chỉ có thông qua cuộc sống để phát hiện ra các nút thắt đó, chứ không thể gỡ ra các nút thắt bằng sự tinh tấn tu tập theo một phương pháp cụ thể nào. Con thành kính cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Sư Viên Minh! Hôm con lái xe đưa cô con về quê vào buổi tối, lúc đó đường vắng nên con đã buông thư thân tâm và tự nhiên con thấy cảnh vật trở nên đẹp đẽ, giản dị và gần gũi, một cảm giác trong sáng rỗng lặng trong con xuất hiện, và đặc biệt là con thấy cái bản ngã trung tâm của minh nó biến mất, kèm theo đó là cảm giác bình an va hạnh phúc thanh thanh, con cứ để như vậy cho đến khi đưa cô con về nhà! Xin Sư giải thích dùm con thế là thế nào ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy! Xin Thầy cho con hỏi, ở Củ Chi có ngôi chùa nguyên thủy nào không? Con muốn thường xuyên đến chùa để được gần gũi các bậc thiện trí, đặt bát và làm công quả, nhưng những chùa nguyên thủy con biết thì thường ở xa. Nếu có xin Thầy từ bi chỉ giúp con. Con thành tâm đảnh lễ và cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy. Con có một thắc mắc mong thầy giải đáp. Tại sao một người chỉ gieo một việc ác lại nhận lãnh lại quả báo nhiều hơn và lặp đi lặp lại rất nhiều lần? Con đọc trong kệ 127 kinh Pháp Cú chuyện 3 nhóm nhà sư hỏi Phật. Có câu chuyện người nông dân chỉ thiêu chết 1 con bò 1 lần mà sau khi chết phải sinh vào địa ngục rất lâu và bị thiêu chết trong 7 kiếp. Thưa thầy, tại sao chỉ thiêu chết chúng sinh khác 1 lần mà mình lại bị đọa vào địa ngục và bị thiêu chết đến cả thảy 7 kiếp? Mở rộng hơn thưa thầy. Con người ta tạo một việc ác, gặt lại quả báo ác. Nhưng cái quả báo ác của người đó nhận lãnh lại hình thành từ nhân ác của người khác gieo. Người phụ nữ kiếp xưa ném con chó xuống sông chết. Kiếp này bị người chồng là thuyền trưởng ném xuống biển chết. Tất nhiên người chồng ném người phụ nữ kia xuống biển cũng sẽ gặp quả báo ác trong tương lai. Phải chăng việc làm ác của một người ngoài đem đến quả báo ác cho họ (người phụ nữ) còn mang đến quả báo ác cho người khác (người thuyền trưởng)? Xin cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời