Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy. Con rất cám ơn Thầy về những bài giảng Thầy nói trên youtube, con nghe Thầy giảng rất hay và dễ hiểu, nhưng con xin phép Thầy giải thích giúp con cách học thuộc trong hiện tại. Con thấy con không thể học thuộc được cũng như không thể có chút ý chí nào trong việc học. Con tìm đến thiền, Phật Pháp mong rằng con sẽ học tốt hơn. Vậy mong Thầy có thể giúp con hiểu ra được vấn đề này không ạ? Con cám ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Thầy cho con hỏi, khi tâm bất an biết mình bất an, nhưng với con trạng thái bất an nhiều lúc kéo dài quá lâu (có lúc cả nữa ngày, 1 ngày), con cũng quan sát trạng thái bất an đó nhưng vẫn thấy đầu óc mệt mỏi, cơ thể nóng bừng, nhất là phần đầu (cũng có thể do con bị rối loạn lo âu hơn 20 năm nay, nhờ tìm hiểu và nghe đọc sách thầy con đã cải thiện nhiều tình trạng của mình, giờ không còn uống thuốc nữa). Nhờ Thầy chỉ cho con có pháp nào đối trị hiệu quả trạng thái tâm đó không hoặc con nên nghe pháp thoại, đọc sách gì để cải thiện tốt hơn. Mỗi sáng con vẫn ngồi thư giãn, quan sát sự thở, quan sát tâm nhưng con thấy đặc biệt hôm nào có sự cố gì xảy ra ngày trước là con rất khó tập trung, tâm rất loạn, cứ bắt từ chuyện này sang chuyện kia, sau 30p thư giãn vẫn thấy không cải thiện trạng thái cơ thể nhiều. Xin Thầy chỉ cho con cách cải thiện tình trạng này. Con cám ơn Thầy nhiều nhiều!

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy! Con xin Thầy một lời khuyên. Con có một người bạn thân thiết gần 30 năm. Chúng con thường tâm sự với nhau về những nỗi niềm trong cuộc sống. Nhưng trong vòng một năm nay, con vướng phải một số bệnh tật, và con cũng thật thà kể hết với người ấy về bệnh của con. Lúc đầu người ấy cũng chia sẻ an ủi qua điện thoại, nhưng sau đó lơi dần. Bây giờ thì không gọi cho con nữa, trừ khi con gọi thì nghe máy, cũng nghe thông tin vậy thôi chứ chẳng biểu hiện điều gì. Con vẫn biết mọi thứ đều có thể đổi thay nhưng sao lòng còn đau quá Thầy ạ. Con khóc khi ngẫm câu nhân tình thế thái. Con nghe lời dạy của Thầy quan sát nỗi buồn của con, nỗi buồn đó chỉ lắng xuống một chút rồi lại sinh khởi. Xin Thầy cho con lời khuyên trong tình huống này ạ! Con cám ơn Thầy. Con kính chúc Thầy nhiều sức khoẻ!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy cho con hỏi. Trong 37 phẩm trợ đạo có Tứ thần túc. Thầy có thể giảng cho con và mọi người biết tác dụng và phương pháp thực hành nó như thế nào vậy ạ?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy ạ! Con là người mới tìm hiểu đạo Phật gần đây thôi. Con có duyên may gặp được về với Kinh tạng Pali và các bài giảng của Sư và Sư Giới Đức. Con đã giải đáp rất nhiều khúc mắc và càng tín tâm nơi Tam Bảo. Đạo của Đức Phật rất bình dị, như chơn như thực và mang lại bình an thực sư. Không như một số kinh điển huyền huyền ảo ảo mơ hồ quá con không lĩnh ngộ được. Con nghe thầy bảo tu hành không nên đặt gánh nặng Niết-bàn vì mình còn tưởng rằng Niết-bàn là một cõi để hướng về để an trú thì vẫn còn hữu vi hữu ngã. Rồi cứu độ tất cả chúng sanh toàn là những ảo tưởng vì bản thân con chưa cứu nổi thì sao mà độ được người khác. Với lại mọi sự đều có nhân quả, chỉ cần trở về trọn vẹn tỉnh thức nơi chính mình thì từ từ sẽ ngộ ra chân lý. Tu hành thì càng ngày càng sáng suốt trầm tĩnh càng bình an hơn. Cảm ơn Sư và các thầy tổ đã mang giáo pháp của Phật tổ về trên quê hương Việt Nam. Mong cho quý Sư có nhiều sức khỏe trụ thế lâu dài để tiếp tục hoằng dương giáo pháp nguyên thủy của Đức Phật. Con xin trọn đời quy y Phật quy y Pháp, quy y Tăng. Namo Tassa Bhagavato Arahato Samma Sambuddhassa!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ thầy. Thưa thầy con xin trình pháp Thưa thầy đề tài con xin trình bày cùng thầy là sự bình an trong đời sống. Bình an tức là không bất an cũng có thể nói là không phiền não khổ đau. Phiền não khổ đau xuất phát từ tâm. Khi lục căn tiếp xúc lục trần thì lục thức khởi lên, đó là điều con học được từ thầy. Thưa thầy con thấy nguyên nhân đưa đến phiền não khổ đau có bên trong và bên ngoài. Bên trong là tâm sinh khởi, bên ngoài là sự tương giao qua lại với môi trường sống. Môi trường sống của mỗi người chung qui lại thông thường chỉ bao gồm: Môi trường gia đình, môi trường làm việc, mối quan hệ xã hội khác. Phiền não khổ đau của mỗi người đa phần cũng chỉ xuất phát từ những tương tác với môi trường sống này. Trong gia đình nếu không bị trói buộc bời những khái niệm, quan điểm như: Cha, con, vợ, chồng, chung thủy, trách nhiệm… mà mỗi người chỉ là một pháp, sự hiện hữu của họ có lý do của nó thì gia đình đó không có xung đột, không có khổ đau. Trong môi trường làm việc nếu mỗi người biết rõ việc mình làm, chú tâm, thận trọng, quan sát khi làm thì môi trường làm việc không có hoài nghi, tắc trách, không có áp lực ảo, không có đổ lỗi, không có tranh công, không có bất mãn… Môi trường làm việc đó không có phiền não khổ đau. Trong các mối quan hệ xã hội khác nếu không có sự khẳng định mình, không có tìm kiếm lợi lạc cho mình, không xây dựng thế lực cho mình… thì quan hệ xã hội đó không có phiền não khổ đau. Tuy nhiên tương tác môi trường sống chỉ để học ra bài học giác ngộ chứ không phải để xây dựng đời sống hoàn hảo. Cốt lõi vẫn là ở thái độ tâm, vì dù sống trong môi trường nào thì thái độ tâm vẫn chỉ là thái độ tâm. Cốt lõi của thái độ tâm là “biết mình”. Biết mình không phải là ý thức được mình là ai, đang ở đâu, đang làm gì, mình phải nên như thế nào,… mà biết mình là khi tâm sinh thì biết tâm sinh, khi tâm an thì biết tâm an… Tâm lặng lẽ, nhẹ nhàng, trống không, sáng suốt trong ngoài thì đó là biết mình. Người thường biết mình là người thường sống trong bình an của trời đất. Con cám ơn thầy đã đọc. Con chúc thầy luôn mạnh khoẻ.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Tại sao con lại không có tình cảm yêu thương ba mình trong khi đó con biết ba thương con, nhưng con cảm giác tình thương ấy rất hạn chế. Giữa ba và mẹ con thì khác xa một trời một vực. Ba con không biết đối nhân xử thế (nhiều khi đi mua đồ với ba con rất ngượng bởi tính cách khó khăn và làm mất lòng người khác), thiếu tâm lý, đối xử không tốt với ông bà nội. Còn mẹ con thì rất hiền dịu, sáng suốt, yêu thương con cái hết mực, mẹ con là tấm gương sáng nhất đời con. Con phải làm gì đây Thầy? Không lẽ con khuyên ông, nhưng mà con thấy khó quá, đáng lẽ ông là ba thì phải dạy lẽ phải nhưng ông thường nói nhiều điều nghịch. Và khi ông dạy lẽ phải thì bản thân ông lại không làm! Giờ con chẳng biết làm sao, con thấy chán ngán thiệt Thầy ơi!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy! Có phải quan sát ngay cái tôi phóng chiếu thích, không thích, mâu thuẫn… khi thấy ra thì nó tự buông xả? Mong Thầy chỉ rõ thêm cho con. Con cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy! Gần đây có để tâm nghe pháp thầy giảng trong youtube về tánh, tướng, thể, dụng và vấn đề về Tâm và thiền. Thầy thường nhấn mạnh, trở về trọn vẹn với pháp đang là, lời khai thị của Đức Phật không bước tới – không dừng lại… Và trải qua thực hành, con nhận ra rằng khi tâm trở về trọn vẹn tức trong ngoài thông suốt, các khái niệm hình như không còn nữa nhưng con vẫn lo bản ngã nấp đâu đó để rồi tự lầm tưởng đã thoát khổ! Con xin thầy giúp con hiểu thêm về thái độ và trạng thái tâm như thế nào là chân thật pháp với tánh, tướng, thể, dụng. Con biết ơn thầy đã chỉ dạy cho chúng con trên con đường thoát khổ.

Các chủ đề liên quan:

| | | | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Con hiểu chánh niệm tỉnh giác là khi con làm mọi việc thì thân và tâm con thả lỏng bình thường. Khi tâm con suy nghĩ, chỉ bắt đầu suy nghĩ tới lúc kết thúc suy nghĩ con đều nhận biết trọn vẹn được sự suy nghĩ đó (có lúc thất niệm) và con đánh giá suy nghĩ đó thuộc loại tâm gì (tham, sân, si…), đa phần con thấy là suy nghĩ lung tung ạ. Những lúc chánh niệm tỉnh giác như vậy con cảm nhận được là mình đang ở thực tại như nó là (không phải quá khứ hay vị lai). Khi con chánh niệm tỉnh giác như vậy nguyên khí được bảo toàn tối đa làm việc đỡ mệt mỏi và không còn tình trạng hôn trầm thuỵ miên nữa. Cố gắng chánh niệm tỉnh giác, tuỳ duyên thuận pháp, quán Thân-Khẩu-Ý, giờ con thấy khổ đau, phiền não giảm nhiều. Con hiểu như vậy có đúng, sai hay thiếu những gì? Con có nói gì sai, mong Thầy hoan hỷ bỏ qua cho con. Con cảm ơn Thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời