Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành tâm đảnh lễ Thầy ạ! Lễ Vu Lan đến, là Phật tử và là những người con, người cháu, con nên niệm kinh gì và niệm như thế nào là đúng theo chánh Pháp Thế Tôn ạ. Con xin được cảm tạ ân đức Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy, con đã được Thầy giới thiệu bài phỏng vấn về Reborn in the West của Hazel Denning, con cũng lên mạng và tìm hiểu thông tin vê cách chữa bệnh bằng thôi miên nhưng có khá nhiều thông tin khác nhau, con muốn hỏi Thầy là ở Viêt Nam mình Thầy có biết chuyên gia nào hoặc ai giỏi ở lĩnh vực này không ạ? Xin Thầy hoan hỉ chỉ dẫn con. Con cám ơn Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. Từ lúc con lĩnh hội được pháp Thầy giảng, con thấy được nguyên lý của đạo giác ngộ giải thoát. Con thấy trong con có một nguồn năng lượng gì Thầy, nhưng chưa thấy rõ ràng, con thấy giống như nó muốn bộc phát ra một chuyện gì (vấn đề) gì đó, nhưng nó còn luẩn quẩn ở đâu trong tiềm thức và tánh biết. Nhưng con vẫn thấy có một gì đó trong bộ não con, nó muốn bộc phát, nhiều lúc con muốn dừng lại buông tất cả xuất gia đi tu đó Thầy. Con thấy cuộc đời vô thường, khổ, vô ngã, sinh diệt, được mất thành bại một chu kỳ vòng tròn luẩn quẩn. Vậy nghĩa là sao Thầy. Kính bạch Thầy chỉ dạy. Con thành kính tri ân Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy ạ. Con có câu hỏi nhờ sự giúp đỡ của Thầy. Khi con quán sát tâm con, con thấy tham, sân, si cũng là những tâm pháp, mà là pháp thì không đoạn diệt do đó sự khổ không thể đoạn diệt. Vậy Niết bàn là trạng thái vắng sự khổ chứ không thể là trạng thái đoạn khổ. Con hiểu vậy có sai lầm không ạ?

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy. Cho con hỏi tuần này Thầy có giảng pháp ở chùa không Thầy. Con cảm ơn Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy ạ, Con cám ơn Thầy về câu hỏi hôm qua Thầy đã trả lời. Hôm này, con có câu hỏi nữa mong Thầy giúp đỡ con. Con đọc được câu nói này: “Chúng ta còn lại gì nếu chúng ta không có hiểu biết, trải nghiệm, ký ức? Lúc đó chúng ta không là gì cả”. Thầy cho con hỏi đó có phải là lúc con chỉ cảm nhận nhịp đập của các mạch hoặc của tim… đó là trạng thái của trống không, đúng không ạ? Và nếu là đúng của con đang là rồi thì con sẽ tiếp tục sống như vậy hay là con sẽ phải làm sao hay như thế nào ạ? Con mong Thầy giúp đỡ con. Con cám ơn Thầy rất nhiều.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, xin Thầy chỉ dạy cho con được hiểu. Khi con không nhìn thấy bản ngã, “tâm” lan tỏa xung quanh, nhưng khi gặp sự cố đập đầu vào vật cứng, con ý thức được cơn đau và một ý niệm ấm ức sinh khởi “tại sao chuyện này lại xảy ra” sau đó lập tức biến mất, vì ý niệm đó nhanh quá nên sau khi biến mất thì lý trí con mới nhận biết, con nghĩ rằng thấy ra cơn đau và ý niệm đó trước là tánh biết. Thưa Thầy, tánh biết phải như thế nào để thoát vòng sinh tử? Vì như hiện giờ con thấy tánh biết chỉ đơn giản là nhận biết. “Tâm” con khi không thấy bản ngã thì trải rộng nhưng con không biết kêu nó là gì, có lẽ nó không phải tánh biết. Khi đụng chạm việc đời, bản ngã con xuất hiện ngày càng vi tế, khi con phải làm một việc gì đó, phải suy nghĩ trước sau, thì thật khó dung hợp với “tâm” đó. Con gặp phải vướng mắc vì không nhìn ra được vấn đề ở đâu, mong được Thầy chỉ dạy. Con xin thành kính tri ân Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy! Con là người vốn sống kín đáo và khép kín. Tính con trước giờ rất trầm. Và con cũng đã trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống và cũng đã rút ra được nhiều bài học cho bản thân mình. Nhưng con vẫn thấy mình chưa đủ chín chắn và bản lĩnh để vượt qua tất cả mọi chuyện. Năm nay con 28t, con vốn tự lập rất sớm nên tính cũng khá mạnh mẽ. Và con cũng khó hòa nhập với những người trong gia đình. Vì từ nhỏ con đã mất mẹ, ba thì cũng quen người khác, anh chị thì hùn tiền lại đóng tiền học cho con. Nhưng cũng đùn qua đẩy lại, không ai có trách nhiệm nên con sống khá thiếu thốn từ vật chất đến tinh thần dù là có đông anh chị. Nói thật với Thầy là đôi lúc nghĩ về tuổi thơ cũng khá buồn nhưng rồi con cũng cố gắng nghĩ thoáng hơn để không phiền não nhiều. Đôi lúc con có rất nhiều tâm sự mà không biết nói với ai. Thậm chí nhiều lúc có người quan tâm rồi con lại không muốn nói. Càng ngày con càng sống kín đáo hơn và con cũng không muốn quen nhiều bạn. Con cũng tránh nói nhiều về bản thân khi tiếp xúc với người khác. Vì con nghĩ nói nhiều cũng đâu giải quyết được gì. Có người nói con sống ích kỉ, chỉ biết bản thân mình. Con cũng không muốn nói gì, con chỉ không muốn tranh đua, hơn thua gì với ai cả nên cứ đi làm về mệt là ở suốt trong phòng. Lúc rảnh thì đi chùa hay đi lang thang đây đó cho thoải mái. Thầy nghĩ con sống như vậy có được không hay là ích kỉ như người khác nói. Mong Thầy cho con lời khuyên. Con cám ơn thầy. Chúc Thầy nhiều sức khỏe!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thưa Thầy. Con hay học hỏi giáo lý của một Thầy đạo đức, có một lần con kể câu chuyện ngoài lề về cách suy nghĩ của con, Thầy lại hiểu lầm con nói về Thầy, Thầy tự ái và giận không nói pháp cho con nghe nữa, thật sự con bị Thầy hiểu lầm. Con có giải thích nhưng Thầy vẫn còn tự ái. Con thực hành lời Phật dạy, không phân trần biện bạch, im lặng là độ lượng nên chỉ nói vài câu ngắn gọn cho Thầy hiểu rằng Thầy đã hiểu lầm chuyện con kể, nhưng lòng con vẫn rất buồn và cứ suy nghĩ tại sao Thầy là người thường xuyên giảng pháp Phật cho mọi người nghe, sao Thầy không thực hành hạnh hỷ xả, hạnh Bồ Tát để nghe con nói và vẫn vui vẻ Thầy trò như bình thường. Con biết con vẫn phải thông cảm cho Thầy, rằng cùng sẻ chia nỗi niềm riêng của Thầy. Chắc chắn Thầy cũng không vui vẻ gì hơn con, vì thế sao Thầy không nghe con giải thích để giải tỏa, hiểu lầm nhỏ không đáng không gì to tát cả Thầy ạ. Con phải làm sao đây Thầy vì con rất quý Phật Pháp Tăng.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy con xin muốn trình những trải nghiệm mà con đã thực hành trong suốt thời gian qua nhờ Thầy soi xét cho con. Mỗi sớm thức dậy con thường thận trọng trên những công việc hàng ngày như đánh răng rửa mặt, an sáng, nấu cơm… tuy con chưa được trọn ven hẳn 100%, vì tâm con thuộc loại tâm hay phóng dật, mỗi khi nấu ăn hay làm việc hàng ngày có lúc thì tâm trở về với công việc có lúc thì tâm đi chơi đâu mất tiêu không còn trọn vẹn, những lúc tâm đi chơi thì tánh biết liền biết tâm đi chơi mà không trọn vẹn thì ngay lập tức tâm trở về với công việc đang làm. Trên thân con thì thường xuyến bệnh hoạn rất nhiều. Lúc giai đoạn đầu con chưa biết con thường khởi tâm muốn loại bỏ loại trừ chúng dần dần sanh lên sự khổ đau của thân tâm, khổ càng thêm khổ. Sau dần dần khám phá ra sự thật con đã điều chỉnh lại cái nhận thức của mình là con không có khởi tâm để loai bỏ nữa, chỉ để yên như thế mà thấy thì con thấy tâm bớt khổ mặc dù thân vẫn còn phải chịu đựng của định luật vô thường của nó. Về tham sân si con vẫn thấy rất tự nhiên khi chúng khởi sanh lên. Lúc đầu chưa thấy rõ khi sân khởi lên thì ngây lập tức con bị cuốn trôi theo dòng trải của chúng rồi phát sanh ra thành lời. Sau thời gian nhìn thấy rõ về tác hại của chúng và nhờ có chánh niệm khi chúng khởi sanh thì con liền nhìn thấy chúng và chúng tự diệt con cũng thấy đỡ bị sận tham hoành hành hơn. Về sự bất an (con có bệnh rối loạn thần kinh thực vật nên con thường bị bất an hoành hành) nên con thường dành thời gian trong ngày để thư giãn buông xả, khi tập khí khởi sanh lên nhiều thì con từ bi và nhẫn nại xem chúng như xem 1 bộ phim mà không khởi tâm loại bỏ loại trừ gì cả không xen, không thêm bớt gì cả rồi từ từ chúng giảm bớt đi. Khi bất an mạnh thì con dùng pháp đối tri là tự nói với chính mình câu” sanh tử vẫn thong dong” thì ngay lập tức tâm trở nên an bình trở lại. Cha con thì bị liệt lúc đầu chăm sóc cha đổ phân và nước tiểu thật là rất khó chịu vì những mùi hôi thối vô cùng lúc đầu con thấy tâm mình rất sân khi nghe những mùi hôi thúi như thế nhưng dần dần con lại cảm thấy rất thương cha con vì cha cũng không muốn như thế chỉ vì già và phải chịu định luật vô thường nên phải mang tấm thân bị liệt như thế, lúc con còn nhỏ cha cũng chăm sóc con cái như thế rồi giờ đây con không còn sân nữa khi đổ đồ dơ cho cha nữa và tâm trở nên bình thường. Mỗi ngày con luôn luôn lắng nghe lời dạy của Thầy quan sát chính thân tâm mình rồi điều chỉnh sự sai lầm của mình vì vô minh quá dày đặc nên con phải điều chỉnh mỗi ngày 1 chút. Lúc đầu thì con cũng gặp nhiều khó khăn vì sự lừa đảo của bản ngã quá nhiều, vừa nghe pháp Thầy vừa trải nghiệm nên giờ đây con cũng bớt đi sự căng thẳng do ban ngã tạo nên. Tuy con chưa được tâm trong sáng như Thầy nói những so với trước đây là con cũng đỡ nhiều hơn. Con xin cảm ơn những gì Thầy đã dạy cho con trong thời gian qua.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời