Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Thưa Thầy, Con là một người không quyết đoán, hay do dự chần chừ trước mọi việc to nhỏ trong cuộc sống, như vậy là không tốt vì sẽ đánh mất nhiều cơ hội đúng không Thầy? Nhưng con cảm thấy kỳ lạ là chính sự trì hoãn đó đa phần mang đến những điều bất ngờ giống như được ai đó sắp đặt trước một cách lạ lùng lắm Thầy ạ. Và con cứ có cảm giác như có ai đó trong con dẫn dắt mách bảo con làm mọi việc trong cuộc sống này và con cảm thấy an toàn. Nhưng nhiều khi con lại cảm thấy chính con đang bị trói buộc không bứt phá ra được. Con có cần phải làm gì không Thầy hay chỉ cần quan sát thấy biết như vậy ạ? Con cảm ơn Thầy, kính chúc Thầy nhiều sức khỏe.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thưa Thầy, con là một Phật tử bình thường, nay phát tâm niệm Phật hướng về Phật ở tại gia. Con chưa có điều kiện đến chùa làm lễ quy y, vậy con muốn hỏi công phu con niệm Phật hàng ngày và những việc tốt con làm hàng ngày có được đức Phật ghi nhận trên ao Sen bát bảo không? Mong quý Thầy trả lời giùm con để con phấn chấn tinh thần cố gắng tu tập được nhiều hơn. Khi có điều kiện con sẽ đi đến chùa làm lễ quy y để được là con của Phật.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Chư Tôn Đức! Đệ tử vì mang nhiều nghiệp tội nên phải mang bệnh lãng tai (điếc), và bệnh tim mạch. Nay con một lòng hướng về Phật pháp, nguyện tu học pháp thiền định. Ngưỡng mong Tôn Sư hoan hỷ dẫn dạy cho con pháp tu học Thiền Định. Vì bị “điếc” nên chúng con không thể nghe được những lời giảng dạy qua hệ thống âm thanh (loa), mà chỉ nghe được trực tiếp tiếng nói người đối diện hay gần kế bên tai. Kính xin cảm tạ hồng ân của Chư Tôn Đức cho con lời khuyến tu học Phật. Kính!

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, hôm nay con ngẫu hứng hoạ lại bài thơ của thầy: “Không khởi tâm tu thế là tu Khi động tâm tu dễ mê mù Dễ bắt tâm tu theo bản ngã Vô minh, ái dục mãi thiên thu”

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Sư, Con là người trình pháp hôm qua về cái rõ ràng thường biết của tự tánh ạ. Con cảm ơn Sư nhiều, quả như Sư nói, khoảnh khắc đó chính là lúc con phát hiện rõ ràng tâm mình. Đó là một khoảnh khắc kỳ diệu. Tâm con ngày càng rõ, mọi thứ xung quanh như vầng trăng sáng chiếu rõ hết mọi thứ, mặc dù vọng niệm đôi khi mù mịt nhưng tâm con tự sáng lại là mây mù tan rõ, lại trong sáng như bình thường ạ. Tuy nhiên con có một thắc mắc là con phát hiện tâm là một sự ngẫu nhiên, mà bây giờ con phải đi làm, rồi gây dựng sự nghiệp do ba con không đồng ý con đi theo con đường xuất gia. Vậy việc con tình cờ khám phá tâm mình có cản trở gì trong công việc, phát triển sự nghiệp không thưa Sư? Con chân thành tri ân Sư ạ. Kính, Con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính lễ Thầy! Con cám ơn Thầy rất nhiều. Những điều Thầy dạy con rất phù hợp, Thầy chỉ là người chỉ đường cho con, Thầy không áp đặt con. Con quyết định không tính toán gì cho tương lai nữa, tùy duyên thuận pháp. Con rất thích TỰ DO, TỰ TẠI, vậy thì ngay bây giờ con sẽ trở về với nội tâm trong sáng an lành đã sẵn có trong con. Con kính chào Thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, cho con hỏi KHỔ ĐẾ của Tứ thánh đế phiên dịch trong tiếng Pali là gì ạ? Con hiểu chữ Dukkha là trong Tam pháp ấn phải không Thầy, mà mọi người nhầm lẫn hay dịch Dukkha là Khổ đế? Con cảm ơn Thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Xin Thầy hoan hỷ giải thích cho con hiểu chánh niệm là gì và thực hành như thế nào trong cuộc sống. Kính đảnh lễ Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy! Ba con nghiện rượu nặng trong thời gian dài hơn 30 năm. Trong thời gian đó đã nhiều lần nhập viện vì sảng rượu nhưng khi thấy ổn tí là uống lại, uống từ sáng đến tối lúc nào cũng trong trạng thái đờ đẫn say mèm, nhà thì luôn nồng nặc mùi rượu và không khí u ám, tối tăm khiến ai cũng bị tâm bệnh. Lần nhập viện gần đây nhất cũng là lần nặng nhất là cách đây 2 năm, ba con bị xuất huyết não, lúc đó ba như bị liệt nằm 1 chỗ, tâm thần tán loạn không còn biết gì và không nhận ra ai, bác sỹ lắc đầu bảo chuẩn bị tâm lý là có thể không phục hồi hoặc có thể ra đi bất cứ lúc nào. Nhưng kỳ diệu là sau gần 3 tháng nằm viện ba con phục hồi có thể đi đứng lại và bắt đầu có ý thức trở lại, đến nỗi bác sỹ cũng bất ngờ. Lúc đó ba con nói là sẽ bỏ rượu vì thấy cả nhà cực quá, ai cũng hết sức vui mừng. Rồi gần đây, con phát hiện là ba con đã uống rượu trở lại, nhưng còn dè dặt chưa công khai. Đây là bước khởi đầu trong cơ chế tái nghiện diễn ra trong các lần trước: đầu tiên uống không công khai -> sau đó bị phát hiện thì sân làm dữ lên lật ngược tình thế đổ lỗi cho tất cả, còn mình bị hại bị ép, rồi công khai và nói bất chấp đạp tất cả sang một bên, phủ nhận tất cả sự lo lắng chăm sóc của gia đình trong lúc mình đổ bệnh -> tiếp đến hễ ai đụng chạm đến bia rượu là dùng tâm sân làm vũ khí để uống càng nhiều như để trừng phạt mọi người và muốn truyền thông điệp ‘càng nói sẽ càng uống cho thấy’ -> gia đình con thấy cảnh tự hành hạ và trừng phạt này đáng sợ quá nên bỏ cuộc và thất vọng -> cuối cùng là công khai. Hiện tại ba con đang ở giai đoạn chuyển qua công khai rồi. Hai chị em con mới gặp Phật Pháp gần 1 năm nay và có dẫn ba con đi nghe pháp để có thêm hiểu biết mới. Lúc đi nghe giảng pháp ba con cũng khen hay và có những buổi giảng cũng nói đến sự nguy hại của uống rượu, tổn hại đến trí não, và con đường đi về đâu của 1 người chết vì rượu, có cách giải quyết đau khổ khác lành mạnh hơn thay vì tìm quên bằng rượu… Vậy mà vẫn không phá được nhận thức của ba con về rượu, ba con dùng những lý lẽ khiến con rất bất ngờ và bất lực. Con xin trích một vài lý lẽ: bạn bè cười ba hèn làm ba phải ấm ức và quá sức chịu đựng của ba, cuộc đời ba chỉ còn tầm chục năm không hưởng lúc này thì còn gì là công bằng dù uống rượu mà chết sớm ba cũng chấp nhận, ba uống rượu có bệnh thì ba tự lo không cần ai lo, chỉ có rượu mới giúp ba tìm quên và giải tỏa được ấm ức bức bối trong lòng nên uống rượu có ích chứ sao không có ích, ba không hạnh phúc vì như chim nhốt trong lòng son hay cá trong chậu vàng dầu có được ăn ngon được chăm sóc cũng không hạnh phúc mà hãy để ba tự do uống rượu như thế ba mới vui mới hạnh phúc,… Tất cả khiến con quá bất ngờ, đã bao nhiêu lần suýt mất mạng, gan thì đã xơ, bộ não thì hiện tại vẫn còn tụ máu trong đó có thể tái phát đột quỵ bất cứ lúc nào mà ba con vẫn chưa học được bài học nào và chưa biết sợ. Hiện tại, mọi lời khuyên nào mà ngăn cản ba con uống rượu đều bị gạt ra và bị trừng phạt bằng việc uống càng nhiều. Con nói cho ba biết những tổn thương tinh thần của gia đình thời gian ba nghiện rượu để khơi dậy 1 chút tội nghiệp với gia đình thì ba giận dỗi nói ba không tệ như vậy, con nói những mặt tiêu cực của uống rượu thì ba gạt phăng đi vì bảo là khác quan điểm có nói cũng vô ích và chấm dứt ngang câu chuyện, con khuyên ba nghe giảng pháp thì ba nói là ba chỉ còn vài năm thì nghe làm gì nữa,… Còn một chuyện mà con chưa thử là con định nói ba nếu ba còn uống rượu thì con không về nhà nữa để xem ba con có lung lay được chút nào không. Nhưng con còn phân vân là có nên dùng điều này làm phương tiện không vì không khéo sẽ làm tình hình thêm căng thẳng. Con có nên thử điều này không ạ? Hiện tại, vì chuyện uống rượu mà con đang dần mất giao tiếp với ba và chỉ biết hồi hướng cho ba. Con suy nghĩ con sẽ làm hết sức có thể còn kết quả thế nào cũng phải chấp nhận, chấp nhận việc ba uống rượu đến chết vì đó là nghiệp của ba con. Con nghĩ vậy là ổn không Thầy hay có cách nào để giúp ba con không thưa Thầy? Xin Thầy cho con lời khuyên! Con xin lỗi Thầy về bức thư quá dài ạ! Con cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Con thành tâm đảnh lễ Sư Ông. Thưa Sư Ông, gần đây con có chuyển đến nơi ở mới, tất cả cuộc sống của con gần như bị đảo ngược. Con tiếp xúc, va chạm với nhiều người, nhiều việc hơn. Con cảm thấy hơi khó khăn để thích nghi với cuộc sống hiện tại. Con tự nhủ bản thân rằng đây sẽ là cơ hội tốt để mình thấy ra được chính mình. Tuy nhiên, trong quá trình sinh hoạt, con nhận thấy sự khó tính, thích mọi người làm theo ý mình và cũng nhiều khi đúng sai phải rõ ràng dù điều đó không mang lại lợi ích. Con tự nhủ cần thay đổi, nhưng chỉ khi con đã làm xong mọi việc, con mới nhận thấy mình đang nuôi lớn bản ngã trong mình. Con xin Sư Ông từ bi giảng dạy cho con ạ. Con kính chúc Sư Ông một ngày tốt lành!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời