Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, người bị suy nhược thần kinh và hay rối loạn tâm lý thì có hành được thiền vipassana không. Thần kinh và tánh biết có liên hệ với nhau không, hay khác nhau. Con bị suy nhược thần kinh ngoài uống thuốc ra Thầy có nguyên lý nào giúp con khắc phục không vì thần kinh yếu con hay lo lắng và sợ hãi đủ thứ. Uống thuốc hoài cũng không hề giảm. Con xin cảm ơn Thầy. Con cũng thường nghe pháp thoại của Thầy, con rất hoan hỷ ạ.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy con xin cảm ơn câu trả lời của Thầy. Con xin trình về sự buông xả khi con ngồi như sau: Lúc con ngồi tâm nhìn vào hơi thở mà không cho tâm chạy lung tung thì con bị căng, lúc đó con không chú ý vào hơi thở nữa mà để tự nhiên tâm muốn chạy đâu thì chạy, những lúc như thế tánh biết đều nhìn thấy tâm đang đi đâu đang nghĩ gì, đang làm gì, và những tạp khí nổi lên con cũng biết. Làm như vậy thì con cảm thấy ít căng đầu hơn, tùy duyên mà con ngồi 10 phút, 15 phút, hay 30 phút, không cố gắng. Không biết con làm có đúng không. Nếu sai mong Thầy hoan hỷ chi thêm cho con, con xin cảm ơn Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Con có một thắc mắc thế này. Cái chết của vị A-la-hán và cái chết của phàm nhân thực sự không khác gì nhau cả. Một mặt là chết đi, không còn tái sinh. Một mặt là chấm dứt đời sống của cái bản ngã này, lập tức tái sinh lại là cái bản ngã khác, do vô minh nên nó tự thấy mình độc lập, hoàn toàn không liên quan gì đến bản ngã của đời sống trước. Như vậy dưới góc độ của “bản ngã quan” hay nhân sinh quan, tất cả đều chấm dứt tại cái chết. Vậy thì chứng Niết-bàn hay không đâu khác gì nhau? Cái khác chỉ là một bậc A-la-hán sau khi chứng được Niết-bàn, sống thêm một thời gian nữa trước khi nhập diệt sẽ an lạc hạnh phúc hơn thôi. Nhưng nhìn tổng thể xuyên suốt trong một kiếp sống, thì cũng chưa hẳn là như vậy. Vậy giải thoát để làm gì, khi mà ai sinh ra cũng đều bắt nguồn từ vô minh, nếu không tu thì có minh hơn chút nào đâu mà thấy cần phải giải thoát? Nếu giải thoát chỉ để diệt khổ trong thời gian còn lại của 1 kiếp sống, thì sẽ có quan điểm khổ đau, hạnh phúc, thậm chí cả sai lầm, nó làm nên ý nghĩa của cuộc sống này. Hay ý nghĩa của đạo đế là chỉ dành cho những người đã quá bế tắc với khổ và thực sự cần đến nó? Không cần đến tu tập, phàm nhân cũng có thể thấy được vô thường, khổ não qua những thô tướng như là sinh, lão, bệnh, tử của kiếp người. Nhưng đâu phải vì thấy được mà họ trở nên chán ghét, muốn lìa bỏ kiếp sống này đâu? Tại sao khi hành giả thấy được cái vô thường, khổ của thực tính Pháp lại sinh ra yếm ly, và muốn ly tham, đoạn diệt? Trên đây là những hoài nghi của con. Mong thầy soi sáng giúp. Con cảm ơn thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy. Thưa Thầy con xin trình pháp. Nguyên lý tu tập gắn liền với nguyên lý vận hành của pháp. Hai thái cực sung sướng và đau khổ đều đưa đến đau khổ. Cái gì tạo nên sung sướng cái đó tạo nên đau khổ, cái gì tạo nên đau khổ cái đó tạo nên đau khổ. Tu tập là khám phá ra sự thật đã bị che lấp. Hạnh phúc là cái có sẵn cùng với trí tuệ thấy sự thật như nó đang là. Con đường trung đạo không phải là ở khoảng giữa các thái cực mà là thấy ra 2 thái cực đều đưa đến đau khổ. Nhờ thấy ra cả 2 thái cực này nên mới tự tại hay thoát ra vòng xoáy của luân hồi sinh tử. Hạnh phúc thật sự thì không có điều kiện, nói ngược lại chính là còn nương tựa vào điều kiện nào thì sẽ bị trói buộc ở điều kiện đó, còn trói buộc thì còn phiền não khổ đau. Nếu bản ngã là tội phạm thì phiền não khổ đau chính là tòa án. Phiền não khổ đau là người thầy giúp tánh biết nhận ra thực tại đang sai lầm và giúp tánh biết phát huy để thấy ra sự thật. Tánh biết khi thấy ra 2 thái cực đều đem đến đau khổ thì tánh biết cũng thấy ra thực tại đang là vốn bình an và hạnh phúc. Con đã nghe hết tất cả các bài pháp của thầy và nghe đi, nghe lại nhiều lần, có chỗ con hiểu, có chỗ không. Bây giờ con buông hết không quan trọng hiểu, hay không hiểu nữa chỉ để tánh biết tự khám phá sự thật. Kiến thức và kinh nghiệm là vũ khí của bản ngã cản trở và che lấp sự thật. Chính khi buông ra hết chỉ để tánh biết khám phá sự thật thì một ngày sống học ra rất nhiều bài học. Còn bài học đó được gọi là gì thì hoàn toàn không quan trọng, có thể nói là sai lầm khi lấy khái niệm thế gian để định danh cho sự thật như nó đang là. Thấy ra sự thật và sống với sự thật phi ngôn ngữ giản dị nhưng không dao động. Chỉ có phức tạp mới đưa đến dao động. Có dao động thì có sai lầm, có đau khổ. Con thấy nguyên nhân nơi con chưa sống với sự thật hoàn toàn là do chưa học hết các bài học cần học. Khi học ra bài học mà pháp mang đến thì liền nhận ra trong quá khứ pháp đã đưa đến nhiều lần rồi, chỉ tại không chịu học, Vậy là cứ tiếp tục học thôi, cứ tiếp tục học thôi cũng là sự thật. Con đường đưa đến giác ngộ giải thoát đúng pháp hay không đúng pháp là ở chỗ học những bài học mà pháp mang đến hay lờ đi và tìm kiếm cái lý tưởng cao xa nào đó. Thưa Thầy con đã thấy ra cuộc đời đúng là một trường thiền giúp cho mỗi người thấy ra sự thật. Năm 2016 là năm con thất bại trong kinh doanh và phá sản, nợ nần. Nhưng con cám ơn pháp đã đem đến những hoàn cảnh thuận nghịch giúp con khám phá sự thật nơi chính mình và đời sống. Cám ơn Thầy luôn soi đường cho con. Con thành kính tri ân những lời dạy bảo của Thầy. Con xin chào Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con càng quan sát thân này sao con càng thấy nó khổ quá Thầy ạ, con cảm thấy chán nó quá Thầy ơi, con không cảm nhận được lạc gì nơi thân này cả, nó cứ đau nhức và mệt mỏi tối ngày. Bớt đau chỗ này rồi lại đau chỗ khác. Con cũng nhiệt tình đi khám bác sĩ rồi uống thuốc, càng uống thuốc con thấy càng tệ hơn, nó chỉ đỡ được 1 khoảng thời gian ngắn rồi tái phát lại. Con không biết đây là pháp đang rèn luyện giúp tâm con vững chắc hơn không trước mọi nghịch cảnh khổ đau. Con xin cảm ơn Thầy đã lắng nghe tâm sự của con.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Vừa đọc được chia sẻ của một đạo hữu về việc nhận ra bản chất của trung đạo, con cũng muốn chia sẻ thêm một chút về điều này. Thực ra 2 thái cực chính là thuận cảnh, nghịch cảnh của thói đời. Phàm nhân thấy thuận thì vui sướng, thấy nghịch thì buồn khổ – nhưng với người đã liễu ngộ, thì thuận hay nghịch cũng đều là vô thường cả. Đã vô thường thì ắt có sinh, diệt. Nên người thấy pháp sẽ khéo tác ý để không bị cuốn trôi, cũng không bị chìm đắm vào nó, chỉ bình thản thấy nó như chính nó là thôi. Và nếu sáng suốt thấy rõ mà tâm không động trước quá trình sinh diệt của nó tức đã giải thoát rồi, sẽ không còn sinh diệt nữa. Hôm nay con cũng hoan hỷ chia sẻ với thầy vì con đã thực sự khám phá được con đường phù hợp với mình. Không còn máy móc theo Phật, theo thầy hay theo bất cứ ai nữa. Chỉ cần nắm vững không rời xa nguyên lý là được. Con cảm ơn thầy rất nhiều.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Con có một người bạn đang hôn mê, có lẽ không qua khỏi trong đêm nay mai. Gia đình chắc làm lễ tang theo đạo ông bà (không đạo), bản thân bạn ấy biết chút ít về đạo Phật thôi. Con định khi bạn mất, con sẽ ngồi thiền tịnh tâm, và ngầm ôn Phật pháp theo các ý trong sách Sống trong thực tại của Thầy, để tâm bạn được an tịnh nơi cõi âm, đồng thời gieo hành trang cho đời sống sau này của bạn thì có được không Thầy? Bạn ấy có thể cảm ứng được không ạ? Con cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính chào thầy, Con nghe có câu thế này: “Người học đạo mà không thấy tâm thì học đạo vô ích.” Con thấy thế này: Lúc đầu con học đạo bằng bản ngả, hay bằng ý thức, hay bằng lý trí của con là để mong muốn, để hy vọng biết sự thật là gì. Nhưng sau bao năm con vẫn không thấy sự thật là gì. Và có một ngày con thấy ra sự thật là gì, là con thấy sự thật trực tiếp, như là tay con đang đánh những dòng chữ này. Ý con muốn nói là: Con thấy được sự vận hành của ngũ uẩn trong con, và con thấy con là thường thấy, từ lúc 6 tuổi đến giờ, thì cái thường thấy ấy vẫn là như vậy. Nói tóm lại, con thấy đâu là tánh biết, và đâu là ngũ uẩn của tâm thức. Tánh biết là tánh, tâm thức (tướng biết) là thể dụng. Khi vô minh chấp ngã thì tánh biết bị chấp thành “tự ngã”, còn tướng biết tạo tác ngũ uẩn và bị chấp thành “ta” và “của ta”. Con thấy ngũ uẩn là một sự trống rỗng, chẳng có gì là con, của con hết, mà là sự vận hành của pháp. Như vậy thì con đã thấy được tâm chưa? Xin thầy giúp con hết nghi chỗ này. Con xin cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy. Thưa Thầy, thiền tịnh và thiền định có khác nhau không bạch Thầy? Con đọc Samyutta chương 6 xứ có 2 bài kinh gần nhau. Thầy hoan hỷ giảng cho con ạ. Còn 1 chỗ con chưa hiểu nữa là chữ nội lạc, nội khổ có nghĩa là gì ạ. Con chúc Thầy khỏe.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thưa Thầy, Thầy có thể hoan hỷ dạy lại cho con các “tri” được không ạ. Con nhớ có thắng tri, tuệ tri, liễu tri. Thầy bổ sung thêm cho con và định nghĩa từng loại giúp con bạch Thầy. Con cảm ơn Thầy.

Xem câu trả lời