Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Vâng thưa Thầy, việc thực hành sẽ giúp con hiểu và thấy sự đúng đắn của những nguyên lý Thầy nói. Con thấy căn bản Thầy muốn nói hãy buông xả cái ta ảo tưởng, và cách để buông xả đuợc nó là thấy ra nó, và việc ngồi lại sẽ dễ thấy ra hơn là đi đứng hay nằm hay làm việc nên nếu có thể ta hãy ngồi buông xả sẽ thấy ra cái ta ảo tưởng đuợc rõ ràng hơn đúng không Thầy?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin chào Thầy, Con kính chúc Thầy sức khỏe và an vui. Con cám ơn Thầy rất nhiều đã dạy cho con thấu hiểu đạo là gì. Con xin trình pháp và chia sẻ ạ. Vốn là hôm qua con dẫn đứa con gái con đi mua dress để đi dự tiệc. Con đến tiệm thì thấy một cô bé ra phục vụ. Khi cô bé đó thấy con thì bỗng nhiên định bỏ trốn. Con nhìn kỹ lại thì ra bé đó lúc xưa là nhân viên làm ở quầy tính tiền cho gia đình con, bé trộm tiền bị bắt gặp và bị anh con cho nghỉ việc. Thoạt đầu tâm con nhảy ra bao nhiêu thứ quá khứ xấu về bé, phán xét đủ điều. Bỗng con thấy, nhìn bên ngoài bé đó mắc cỡ khi thấy con, bên trong con không thích bé đó phục vụ. Khi thấy bên ngoài bên trong như thế, con liền trọn vẹn cảm nhận cả, một tình thương cảm thông ở đâu xuất hiện, con liền quay lại thay đổi thái độ của mình, đối xử với bé thật là mới mẻ, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hai cô cháu cười cười nói nói và bé đó phục vụ con rất nhiệt tình, đem mười mấy cái dresses ra cho con gái con thử, xong còn bớt giá cho con nữa! Ra về, 2 bên vui vẻ và xong việc. Lạ Thầy nhỉ? Khi mình thấy pháp bên ngoài ra sao, thấy bên trong tâm mình ra sao thì tự nhiên có một sự chuyển hoá ngay lập tức. Đạo của Thầy soi sáng cho chúng con thật là mới mẻ, thú vị và nhiệm mầu. Chúng con xin đa tạ Thầy, đa tạ pháp đã miệt mài chỉ dạy cho chúng con từng bài học hay.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Con xin tiếp tục câu hỏi của một bạn đạo vào ngày 20/03/2017, bạn ấy hỏi “Con thấy trên 95% người tu là tu theo bản ngã, mà tu theo bản ngã thì theo con là ích kỷ mong đạt được điều gì đó cho mình…”. Con nhận ra rằng cảnh giới con người mình đang sống là cảnh giới mà có thể thỏa mãn vô cùng tận lòng tham của con người với nhiều hình tướng và sắc thái khác nhau. Nhưng đi kèm với lòng tham vô cùng tận được thỏa mãn ấy là những bất an, lo lắng, sợ hãi,… Và một khi những bất an, lo lắng và sợ hãi này bị đẩy lên đỉnh điểm vượt khỏi sức chịu đựng của con người thì đây cũng là lúc mà con người thức tỉnh để nhìn nhận lại mọi việc và tự học ra bài học cho chính bản thân mình phải không thầy? Kính, Con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thưa thầy. Từ khi học Đạo con cảm thấy cuộc đời này đã đơn giản và dễ sống hơn nhiều. Giờ đây con không còn phải lo lắng về chuyện có con trai để nối dõi tông đường thờ cúng tổ tiên nữa, vì tổ tiên rồi cũng phải siêu sanh chứ đâu ở mãi cõi dưới để mà thờ cúng, rồi hằng ngày đọc kinh 5 điều quán tưởng con không còn lo gì tuổi già hay bệnh tật, ốm đau nữa, bình thản đón nhận mọi việc đến với mình. Con cũng đã biết sống thế nào là đủ, là tùy duyên thuận pháp. Nhất là trước đây con có một chị gái bị mất vì tai nạn, bao năm rồi mà lòng con cứ còn đau đớn với câu hỏi vì sao chị con lại phải thiệt thòi như vậy, giờ đây lòng con đã nhẹ nhàng vẫn nghĩ về chị nhưng không còn đau khổ vì con tin chị con là người hiền lương, trả xong nghiệp kiếp trước rồi giờ đã được sống ở một nơi nhàn cảnh. Con thành kính tri ân những lời dạy của thầy. Nguyện Hồng Ân Tam bảo gia hộ cho thầy luôn mạnh khỏe. Nguyện cho nhiều bạn đạo có đủ duyên lành được thầy khai thị Chánh Pháp và tinh tấn tu tập.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, đã 1 tháng rồi con thường hay bị đau đầu, hiện tượng đau của những năm trước muốn tái phát, nhớ lời Thầy dạy con đã buông thư thuận pháp. Cách đây mấy ngày, khi đi xe giường nằm, đường xa 150km, vì hết chỗ ngồi nên con phải nằm ở tầng trên gần cuối xe, con đang đau đầu lại dễ bị say xe. Đi được vài km con tưởng chừng như mình hết chịu nổi. Lúc đó trong con nảy ra 2 ý tứ: 1 là xin bịch để nôn, 2 là bằng lòng với hiện tại. Thế là con quyết định trở về với chính mình, ghi nhận cơn đau và cái cảm giác khó chịu của cơn say xe. Thế rồi con hít sâu, thở ra hơi dài, khoảng 3 phút sau hơi thở dần ngắn lại và nhịp nhàng, không có cái tôi ta xen vào điều chỉnh. Rồi cứ vậy sự nhịp nhàng ấy hòa trong vũ trụ bao la, con tự cảm và đặt tên sự chuyển động của vũ trụ như một lá phổi vô cùng vô tận. Vì con không biết dụng văn tự thế nào để miêu tả nên mượn tạm ngôn mà trình với Thầy như vậy. Chặng đường kéo dài cả trăm cây số mà con ngỡ như đi vài chục phút. Đúng lúc con cảm nghe đầu đã hết đau, hết say xe, thân, tâm nhẹ nhàng, mát mẻ, khinh an, rỗng rang, trong sáng thì bỗng nhiên tài xế bật nhạc. Lúc này nhớ lời Thầy dạy, con tiếp tục ứng pháp trên các pháp, lời ca tiếng hát của các cô ca sĩ hòa vào trong những cái cảm giác của xe bị lắc ngang nhanh chậm, lên xuống ổ gà, cứ như con đang trên mặt biển. Con thuận pháp xen lẫn chút vui, cũng vờ như mình đang nằm bồng bềnh lướt sóng chơi, trạng thái thật hoan hỉ với cuộc hòa trong pháp xưa nay chưa từng có. Vâng thưa Thầy thật là bất khả tư nghì: “phiền não tức bồ đề, sanh tử tức niết-bàn”. Nếu thấy mình bị khó chịu, ắt có sự đối đãi nên cảm thọ nơi ảo hóa. Thấy mình được trải nghiệm tức trọn vẹn với pháp, sẽ thấy ra nhiều điều vi diệu ngay nơi thân tâm cảnh. Dạ thưa Thầy, từ bữa đi trên xe tới hôm nay đã 1 tuần trôi qua, con buông thư thuận pháp, mỗi bước con đi trong từng nhịp thở nơi niệm niệm sanh, niệm niệm tử, con đều trực nhận, thấy ra trên bài học của pháp như Thầy đã dạy. Con vô cùng hoan hỉ viết bài trình pháp gửi lên Thầy với lòng biết ơn sâu sắc. Con thành kính đảnh lễ tri ân Thầy tận đáy lòng thẳm sâu vô lượng. Con D.A Bình Phước.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con xin được trình bày với Thầy. Dạo gần đây người con không được khỏe, đi khám thì bác sĩ nói có bệnh về dạ dày và đã cho thuốc. Sau khi uống xong, bụng con đã khỏe hơn, tuy nhiên người con vẫn còn rất mệt mỏi và hay bị đau đầu. Hôm vừa rồi con thử đi xem bói. Người ta xem bói bài cho con và nói con không có vấn đề gì cả. Mọi chuyện đều rất tốt. Lẽ ra công danh tài lộc của con phải vô cùng khả quan, nhưng do con đang bị bùa chiếu, vì trong người con giữ bùa, nên mọi việc của con (bao gồm cả việc con bị mệt) là do bùa phá. Thế nên người mới mệt mỏi, hay lo nghĩ, chuyện công việc chưa đâu vào đâu, thỉnh thoảng hục hặc với người yêu… Xong người ấy bảo con phải đi giải bùa. Mang bùa này đến chỗ hóa vàng ở Chùa rồi vứt vào trong đấy, không cần đốt. Người ấy bảo nếu vứt lung tung, ngoài đường ngoài chợ thì sẽ bị bùa phản, quay lại báo thù con. Còn nếu không vứt đi mà vẫn để trong người hoặc vẫn để ở nhà thì con sẽ bị tà thần, âm binh trong bùa hút hết tinh lực, nên người mới mệt mỏi, mọi chuyện long đong lận đận… Nhưng con rất sợ từ trước đến giờ con giữ bùa quen rồi, bây giờ liệu vứt đi như thế, mà lại vứt ở trong Chùa thì liệu có chuyện gì không hay xảy đến với con không ạ? Con xin Thầy giải đáp giúp con ạ. Con kính chúc Thầy nhiều sức khỏe, an lạc ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy. Từ khi được Thầy chỉ cho: “con cứ thấy rồi sẽ thấy ra tất cả…”, con đã quan sát và thấy ra. Những điều con thấy được chỉ là những khái niệm hóa điều con đã thấy ra. Có một cái thấy không ngôn từ, cũng không thể trình pháp, cái thấy đó thấy ra con lúc nào cũng lao xao, lăn xăn, muốn biết, muốn hiểu, muốn trình pháp, đôi khi hoạt động thật máy móc, nghi ngờ theo quán tính. Con vẫn tiếp tục quan sát, con nhận ra thật khó trở về cái đơn giản là vô hành một cách vô tâm, bởi cái tâm con bị cái muốn nó hoạt động như đã lập trình. Thấy ra điều nầy con vô vàn tri ơn Thầy. Giờ đây khi viết những dòng chữ nầy con thấy mình vẫn chưa thật sự trở về trọn vẹn với lời Thầy là chỉ có thấy ra thôi. Mong Thầy chỉ dạy. Con thành kình chào Thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ, con kính chào Thầy. Con tên BQ, sinh 1985. Kính thưa thầy, hiện con đang sinh sống tại Mỹ, gia đình con là đạo Thiên Chúa, con tự chọn đi theo đạo Phật và tự nghiên cứu, đọc sách và nghe các thầy dạy về thiền. Từ ngày nghe Thầy giảng, con đã thấy được con đường đi cho con để làm sao không còn thấy một BQ trên đời này. Cho nên cuối tháng 8 này con có về Việt Nam, cho con xin phép gặp được thầy để thầy soi sáng cho con hơn. Con đã về Việt Nam một lần và đã đến xin gặp thầy, nhưng vì chưa đủ duyên và không có hẹn với thầy, nên con không gặp được thầy. Cho nên kì này con xin được phép biết thời gian của thầy. Thời gian của con ở VN là từ 24 tháng 08 đến 17 tháng 09. Con biết Thầy rất bận, nếu Thầy không có thời gian, dạ thì con xin gặp khi khác. Chúc Thầy luôn mạnh khỏe. Con rất mong được gặp Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy ạ, Con rất biết ơn những lời dạy của Thầy. Tuy nhiên hôm nay con có một vấn đề cần xin lời khuyên của Thầy ạ. Con vốn tính hiền lành. Khi làm việc thường cẩn trọng chứ không đạt tới độ ngẫu hứng hoặc quá mạo hiểm. Con trước đây có tu học với một vị thầy. Ông ấy bảo là con chậm tiêu quá và cứ hối thúc con đi nhanh lên, con biết rõ sức mình không làm nổi. Con từ biệt vị ấy để tu theo sức mình. Giờ vị ấy cứ nhắn tin hối con, và làm mặt giận. Phải làm sao ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con xin được trình bày với Thầy. Dạo gần đây con nhận thấy bản thân trở về với chánh niệm tỉnh giác dễ dàng hơn trước, giống như con tìm ra được nguyên lý của nó và cách để hành nó sao cho hợp với mình nhất. Đây là kết quả sau rất nhiều lần chiêm nghiệm về cảm giác có gì sai sai, chưa đúng. Con nhận ra là trong cuộc sống hàng ngày thực tại có thân-tâm-cảnh, nếu con quá chú vào thân sẽ rơi vào tầm tứ, nếu quá chú vào tâm sẽ rơi vào lăng xăng, quá chú vào cảnh sẽ đánh mất mình. Cứ hễ con bị dính mắc vào một trong 3 lỗi trên thì thế nào cũng thất niệm, lúc đó con chợt hiểu là cần giữ thế quân bình, cứ sống tự nhiên trong chánh niệm, khi nào thấy mất quân bình thì quay lại thế quân bình rồi thấy một cách tự nhiên và tổng quát. Con quả thực đã phải trả giá bằng những thử nghiệm sai để có được kinh nghiệm này. Khi có niềm tin nơi chánh niệm trong sinh hoạt hằng ngày, con bắt đầu ngồi thiền. Con nhận thấy mặc dù khi có thể ngồi thiền, yếu tố cảnh gần như được tạm thời cách ly với con, con chỉ phải đối mặt với thân-tâm của mình, nhiệm vụ dường như giảm đi nhưng thực tế giữ chánh niệm khi ngồi thiền khó hơn trong sinh hoạt hằng ngày rất nhiều, chính việc có thể ngồi yên mà chánh niệm mới thực sự là một thử thách. Tuy nhiên tác dụng rất rõ rệt, tuy ngồi thiền khó chánh niệm nhưng nhờ ngồi thiền con sẽ dễ chánh niệm trong sinh hoạt hằng ngày hơn. Ví dụ khi ngồi thiền trước khi đi ngủ dù chỉ 5 phút con sẽ nhanh chóng có thể chánh niệm khi mới ngủ dậy hơn. Con xin cám ơn Thầy đã tận tình chỉ dẫn cho những người như chúng con chỉ có thể gặp Thầy trên mạng. Con chúc Thầy nhiều sức khỏe, an lạc ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời