Câu hỏi:
Dạ thưa Thầy hôm nay con rất buồn buồn lắm Thầy ạ, Thầy hoan hỉ cho con tâm sự với Thầy nha Thầy. Vì con không có bạn bè, vợ và gia đình con thì con không tâm sự được. Bệnh tật đã theo con 10 năm rồi, không phải 1,2 bệnh thì con không nói mà quá là nhiều bệnh, nào là đau bao tử, đường ruột, viêm xoang, rối loan thần kinh thực vật, bệnh lác, bệnh tim, huyết áp, rối loạn tiền đình, viêm họng mãn tính, nhiễm giun đầu chó và giun lươn. Năm nay con mới được 42 tuổi nhưng tại sao lại bệnh quá nhiều. Rồi hôm nay tự nhiên mắt con bị mờ con đi khám thì lại thêm bệnh đục thủy tinh thể (cườm khô), thật sự con rất buồn, buồn rất nhiều thứ. Con thì ở nhà lo cho cha mẹ và con cái, vợ thì đi làm, con thì không có tiền mỗi tháng được mẹ cho 1 triệu để chi phí mà con thì uống thuốc quá nhiều nên phải xin thêm anh chị nhưng chỉ xin 1 khoản nào thôi con đâu dám xin nhiều vì anh chị con có gia đình riêng phải lo cho gia đình của họ. Vợ con thì không quan tâm. Mặt dù trong cuộc sống vợ chồng con nhìn nhượng rất nhiều không phải thì con bỏ đi chỗ khác cho qua chuyện để sống mà nuôi dạy 2 đứa con cho nên người. Nhưng hôm nay con thật sự rất buồn sao bao nhiêu sự đau khổ dồn cho con nhiều quá vậy. Trong sự đau khổ này con học được gì đây? Trong cơn mê muội này thì con mới hiểu ra bài học của Thầy dạy đó là luôn luôn giữ thăng bằng trong cuộc sống này và con nhớ lại câu chuyện của người chị của Thầy là con người sanh ra toàn là khổ toàn là cảnh bị chồng chà đạp cho đến khi vô chùa quét lá thì làm hoàn toàn với tâm vô ngã vị tha, đến khi lâm chung lại có 1 nụ cười rất tươi sáng. Khi con nhớ lại câu chuyện ấy thì con có phần nhẹ nhõm. Cuộc đời không phải có riêng mình là khổ mà còn biết bao nhiêu người như mình hoặc hơn mình nữa. Điều quan trọng không phải là khổ hay không khổ mà khi xúc chạm với cái khổ thì con có bình tâm đón nhận để giữ được thăng bằng không. Mong Thầy tha thứ cho con tâm sự quá dài. Con nói thật lòng nếu không hành theo pháp Thầy chỉ dạy chắc con không chịu nổi đâu Thầy ơi. Nhờ nắm được nguyên lý của Thầy dạy và luôn luôn thay đổi nhận thức của con nên con mới đủ sức chịu đựng về những cơn bệnh hoành hành này. Con xin cảm ơn Thầy cho con 1 cơ hội để tâm sự với Thầy.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời