Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy, Lần này con không hỏi cũng không phải trình pháp, mà con thấy muốn chia sẻ cảm giác của con từ khi tiếp nhận pháp của Thầy. Lúc này con đang ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, chỉ có tiếng quạt kêu rè rè, ngoài khung cửa sổ là những hàng dương đang đu đưa qua lại theo gió. Không hiểu sao con lại có cảm giác bình an đến lạ lùng, mặc dù vẫn biết còn rất nhiều công việc chưa làm xong. Con ngồi đây tận hưởng giây phút an lạc và nhớ đến những vị Thầy trong đời mình: có vị làm lễ quy y cho con từ nhỏ, vị ân sư đã khai thị đầu tiên cho con đến với Thiền, ngoài ra còn có rất nhiều giáo thọ dạy pháp học cho chúng con tại đại học Vạn Hạnh, và con còn gián tiếp thọ nhận nhiều loại pháp hành từ các Thầy mà con chưa từng gặp mặt như Thầy Goenka, Thầy Nhất Hạnh, Thầy Thanh Từ và các thiền sư Miến Điện. Và cuối cùng con nhớ đến Thầy. Thầy có lẽ cũng không phải người Thầy cuối cùng của con nhưng Thầy đã khai thị cho con chân lý rốt ráo mà Thầy đã tự thân thấy được. Con chợt mỉm cười và nghĩ, tới đây là hết rồi, chắc chắn 100%, không còn nghi ngờ gì nữa. Đây mới là cái Đức Phật muốn chỉ ra, các Tổ sư đã nói rất nhiều về phương tiện và cứu cánh rồi, nào là “ngón tay và mặt trăng”, và “chiếc thuyền và bờ bên kia”. Bỗng nhiên con số 26 thế kỷ dài dằng dặc rút ngắn lại chỉ còn một khoảnh khắc, và không còn khoảng cách không gian giữa Việt Nam và Ấn Độ hay Trung Hoa nữa. Hôm qua trên mạng có vài người phản đối khái niệm “Tánh biết” mà Thầy chỉ ra, họ tự tin trích dẫn từ Nikaya, Abhidhamma nhưng con vẫn thấy sau vẻ bề ngoài có vẻ tự tin, uyên bác kia vẫn thấp thoáng một nỗi sợ hãi. Họ sợ hãi những khái niệm câu chữ có vẻ khác với truyền thống của họ, khác với những bậc Thầy của họ đã dạy. Họ luôn bị ám ảnh bởi 2 chữ “ngoại đạo” và nhân danh tính chính thống, tự đóng bít cánh cửa của mình đối với chân lý. Lập trường của con từ khi học và hành pháp Phật là chỉ nói những gì mình đã tiêu hóa, ít nhất là qua tư tuệ. Con nghĩ, chính vì không tự tin về cái thấy, cái hiểu của chính mình nên mới phải nương nhờ vào phương tiện kinh điển, con không bao giờ chọn cách đó. Thật lòng mà nói, tâm con cũng có chút xao động. Từ hôm qua đến nay, con quay lại tâm mình và tự hỏi, sau khi nghe những phản biện quyết liệt kia, mình có khởi lên 1 chút nghi ngờ nào về “Tánh biết” không? Và câu trả lời ngay lập tức là: “Không”. Vì cái thấy này do chính tự thân con đã chứng nghiệm chứ không phải do Thầy áp đặt hay từ sự nể trọng Thầy. Con vẫn tiếp tục thực hành Vipassana thôi nhưng chỉ thay đổi một chút thái độ của tâm, từ việc xen vào ý thức như trước đây giờ chuyển sang buông xả tự nhiên, sự kiện nào nổi trội đến với mình thì mới quan sát cái đó chứ không chọn lựa. Hơn 1 tháng qua con đã tự so sánh kiểu thực hành mới với kinh nghiệm hành thiền cũ và rút ra được sự khác biệt do nó mang lại, không những trên chính tâm mình mà còn bằng việc ứng xử ra ngoài các sinh hoạt, đối đãi hằng ngày và thấy hiệu quả rất khác. Thử hỏi vậy làm sao mà lung lay cho được? Và giờ đây, ngồi tĩnh tại trong căn phòng mình, con thấy mình thật may mắn và tri ân Thầy rất nhiều. Mặc dù rất quý trọng và biết ơn Thầy nhưng không hiểu sao con lại thấy không có nhu cầu phải đến Bửu Long để diện kiến Thầy mặc dù con biết là không khó để gặp Thầy. Vì con nghĩ con đã gặp Thầy mỗi ngày trên pháp thoại, trong từng bước đi, trong từng thanh âm của cuộc sống, trong từng sự tận hưởng vẻ đẹp của cây cỏ, của đất trời, và những lúc sóng gió phiền não kéo đến nữa. Con đã gặp Thầy mỗi ngày trong chân đế thì con nghĩ không cần phải gặp Thầy trong mối tương quan tục đế nữa. Trừ phi pháp đến một cách tự nhiên để cho con gặp Thầy. Học kỳ sau con sẽ tiếp tục việc học của mình ở Vạn Hạnh. Từ khi hành pháp theo Thầy thì con luôn trăn trở có nên đi học tiếp tục nữa không, vì thấy đâu còn gì để học nữa. Nhưng giờ con đã có câu trả lời cho chính mình, con sẽ học tiếp với tư cách một người nghiên cứu chứ không phải 1 người tu. Con tự xác định rạch ròi cho mình 2 vấn đề này. Thư con hơi dài nhưng thật sự, không ngôn từ nào có thể diễn tả hết được tấm lòng con. Mong Thầy luôn khỏe mạnh. Con – người học trò Thầy chưa từng gặp mặt.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, Buổi giảng thiền của Thầy vào chiều Chủ Nhật ngày mai có diễn ra như thường lệ không ạ, để chúng con thu xếp thời gian lên chùa tham dự.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! Con có điều này xin trình bày kính bạch thầy nhận xét chỉ dạy ạ. Là như vầy. Con có ông chú ở xóm chú rất hiền lành dể thương chú làm nghề ấp trứng vịt lộn thầy. Hàng ngày sáng sớm nào chú cũng đi thu gôm trứng vịt nuôi của mấy chú nuôi vịt. Cách đây mấy ngày khi chú chở trứng về tới nhà bỗng dưng ngã quỵ ngất xỉu, đưa đến bệnh viện bác sỹ chẩn đoán ung thư não giai đoạn cuối. Con biết cuộc sống vô thường nhưng con thấy vậy thương cho chú. Con có nói con trai chú giờ anh đặt bát cúng dường đến chư Tăng nhờ oai lực phước chư Tăng biết đâu những oan trái duyên nghiệp của ba anh được hóa giải phép màu điều kỳ diệu xảy ra ba anh khỏi bệnh. Niềm tin và Đức tin vào tâm linh trong thời khắc lực bất tòng tâm khó khăn này. Con chỉ khuyên và gợi ý cho anh trong sự hiểu biết nông cạn và hạn hẹp của con. Con làm vậy có đúng pháp không và có thể làm cách nào và như thế nào bởi vì chú ấy rất hiền. Kính bạch thầy có lời khuyên nhận xét chỉ dạy. Con thành kính đảnh lể cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Con thật sự thấy mình rất là đủ duyên lành khi kịp đăng kí ghi pháp thoại của Thầy, vì khi con thấy thông báo thì cũng khá trễ rồi. Đến khi ghi thì con cũng lại làm chậm chạp quá, phải mất cả tuần con mới ghi xong 1 bài. Nhưng mà Thầy ơi, con mong Thầy bỏ qua sự chậm chạp của con, bởi vì những giờ phút con được chú tâm nghe rồi ghi lại lời giảng của Thầy thật sự quý báu vô cùng, vô cùng mầu nhiệm. Con thú thật với Thầy, tuy là con thọ giới không sát sanh đã lâu nhưng mà nhiều lúc con không thật sự hiểu thế nào là không sát sanh, làm thế nào để không sát sanh, rất là nhiều câu hỏi con thắc mắc xung quanh việc không sát sanh, cũng như các cái giới khác. Nhất là khi muỗi cắn con, vui khoẻ thì không sao thưa Thầy, nhưng con thấy khó chịu, không vui mà còn gặp muỗi cắn nữa thì thật sự con tức không chịu nổi. Con cũng xin thành thật sám hối Thầy là, cái cảm giác muỗi cắn ngứa nhỏ nhoi đó thôi nhưng mà con cáu tức lắm. Rồi con còn đập muỗi. Đập xong con sực nhớ con thọ giới rồi, không biết như vầy có làm sao không? Nhưng nhiều lúc tức quá con cứ bất giác đập. Con cứ luẩn quẩn như thế. Con cũng nghe nhiều thầy giảng là mình nên có lòng từ bi với chúng sanh, tất cả chúng sanh nhiều đời đều là bà con quyến thuộc với mình, rồi là không sát sanh để tăng trưởng lòng từ, không sát sanh mới là từ bi. Ban đầu con cũng tập quán như thế. Nhưng dần dà con xét lại bản thân thì con thật sự không thể nào bắt mình, tự huyễn mình là con từ bi với muỗi được. Vì những lúc đó con tức quá, con không có đủ kiên nhẫn, bình tĩnh sáng suốt để mà nhớ từ bi được. Bấy lâu con cứ loay hoay là ‘mình đập muỗi là xấu, là sát sanh, mình phải cố gắng tập không sát sanh nữa, phải tìm cách sao để không sát sanh nữa’. Rồi đến khi con vừa nghe vừa chép bài giảng khoá 17-ngày 1. Con thật sự chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm như vậy, như vừa trút được hàng kí đá trong lòng. Khi Thầy dạy là chỉ khi nào mình làm ác thì mới nỗ lực, chứ làm thiện thì không cần nỗ lực. Phải 2 ngày sau con mới vỡ ra. Khi đập muỗi là con đã sân 1 lớp, rồi con lại muốn loại bỏ cái việc muốn đập, là thêm 1 lớp sân nữa. Thầy ơi, con đã không thể nhận ra rằng chỉ cần con buông xuống những cái nỗ lực ấy. Cái nỗ lực muốn giết muỗi, cả cái nỗ lực cố gắng giữ được giới. Con nhận ra mọi cái dằn vặt, dày vò đều từ những cái nỗ lực cố gắng đó. Con không chịu lắng nghe con, lắng nghe cái sân trong con, cứ đi rong ruổi đeo bám cái nỗ lực tu tập, rèn luyện, giữ giới đó. Con không cần cố gắng không đập, cũng không cần cố gắng quán từ bi với chúng sanh gì nữa, lại càng không cần theo đuổi cố gắng đập muỗi. Thấy ra và đặt xuống những thứ nỗ lực mà mình đeo bám bấy lâu, một khoảng trời xanh bao la thênh thang trải rộng trước con. Chẳng cần con cố gắng bất cứ điều gì nữa, mà tự nhiên nó lại là “không sát sanh”. Điều này cứ diễn ra thật tự nhiên, nhẹ nhàng. Không chỉ riêng giới sát sanh, những giới còn lại cũng vậy, con cảm giác mình được giải phóng, không còn mệt mỏi suy nghĩ thắc mắc trong cái vòng luẩn quẩn. Thưa Thầy, con thật sự không thể nào diễn tả được thành lời. Thật đúng như lời Thầy, cuộc đời thay đổi 1 cách kì diệu. Con cảm ơn Thầy nhiều lắm Thầy ơi!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy Quý Kính, Hôm nay, trong mục H/Đ con thấy có một bạn chia sẻ là trên mạng có vài người phản đối về “Tánh biết” mà Thầy chỉ bày. Con thấy những người phản đối đó thật đáng thương, một điều đơn giản nhất mà họ cũng không biết là: “Nếu con người mà không có tánh biết thì đã đồng với cây, cỏ, gỗ, đá mất rồi.” Thật đáng thương thay cho họ! Họ có bảo vật vô giá, bởi vì chưa từng được biết đến mặt mũi của tánh biết đó mà không thể đem ra sử dụng được. Rồi vì cứ để cho bảo vật sẵn có bị chôn vùi, che lấp, lấm lem mà họ phải làm người cùng tử nghèo khó đi lang thang đây đó. Đến nay đã có Thầy từ bi, thương xót chỉ bày cặn kẽ để thấy ra “tánh biết” vậy mà họ vẫn còn chưa dám nhận lại báu vật của họ. Kính bạch Thầy, nhìn Thấy trường hợp của những người này, con cũng nhớ đến một lời dạy của Đức Phật: “Quả thật điều nguy hại Người ngu sinh sở tri Hủy phần sáng của mình Tự chẻ đầu chính nó” (Pháp Cú 72) Kính bạch Thầy Quý Kính, Con cảm thấy con thật là may mắn làm sao! Trước khi được đủ phước duyên học với Thầy, con cũng đã từng bơi lội, suýt chết ngộp trong đám chữ nghĩa, và cũng đã từng tu đủ cách, nhưng việc tu học của con vẫn là “Giả tràng xe cát biển đông. Nhọc nhằn mà chẳng nên công trạng gì!” Nhờ nghe Pháp Thoại của Thầy, mà con buông dần được những sở tri chướng đã dầy công tích lũy và nhận ra được tánh biết sờ sờ có sẵn. Trong niềm hạnh phúc được sống với sự dìu dắt tận tụy của Thầy, và vững tin vào sự vận hành tuyệt vời của Pháp, con kính mong ngày càng có nhiều bạn Đạo xa gần nhờ biết thận trọng, lắng nghe kịp lúc mà tránh khỏi việc vội vàng đưa ra những kết luận hời hợt để phản đối những điều mà mình chưa hề được biết đến, nên không phải bị mang trọng tội: Hủy báng Phật Pháp và Thất kính với các bậc Trưởng Thượng Tôn Kính đạo cao đức trọng. Con thành kính đảnh lễ Thầy. Con Sujatā ở Canada.

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành tâm đảnh lễ Sư Ông. Con có câu hỏi kính mong Sư Ông giải đáp giúp con ạ. Con đọc trong Kinh Phật thường thấy các Bồ Tát, Phật… chứng quả Vô sanh. Vậy quả “Vô sanh” ở đây là chứng cái “Tâm không sanh không diệt” phải không ạ? Con xin Sư Ông giải đáp giúp con. Con thành tâm tri ân công đức của Sư Ông.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy, Thầy cho phép con được hỏi vài điều về cách ăn chay sao cho đúng ạ: 1. Ăn chay được uống sữa bò không Thầy? (Vinamilk, Vixumilk, TH true Milk,…) 2. Khi mình chế biến món ăn chay thì không nên sử dụng Hành; Hẹ; Tỏi; Kiệu và Hưng cừ đúng không ạ? 3. Khi ăn, nếu con ngồi ăn theo nhóm, xung quanh mọi người đều dùng mặn nhưng con dùng món chay (con tự nấu đem theo) thì có phạm lỗi gì không thưa Thầy? 4. Trong quá trình ăn chay xuyên suốt có được sử dụng các loại nước ngọt/ nước giải khát hay chỉ được uống nước lọc thôi ạ? Con xin cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy! Con tên Phan Thị Thanh Trang, Thầy đã giúp đỡ tinh thần cho con trong ca mổ ở bệnh viện. Lời đầu tiên con báo tin mừng là ca mổ thành công tốt đẹp, con được bình an, đó là nhờ ơn Thầy. Lúc được bác sĩ dẫn vào phòng mổ, tự nhiên con rất bình tĩnh, không còn lo sợ như những ngày trước, tự nhiên tâm con buông được hết mọi thứ, không toan tính lo lắng gì nữa. Khi con nằm lên bàn để chuẩn bị gây mê, tim con cũng không đập loạn xạ như mỗi khi con lo lắng. Con biết ơn thâỳ vô cùng. Sau mổ, chỉ vì thể trạng của con vốn dĩ quá yếu ớt nên con đau và kiệt sức hơn những người khác. Vì vậy con không viết thư cám ơn Thầy sớm hơn được. Hôm nay sức khoẻ của con khá hơn, mặc dù cũng còn rất đau nhưng con sẽ cố gắng nhẫn nại. Thưa Thầy, khi đau con hướng về chỗ đau và thầm nghĩ “Thành thật xin lỗi đã vì tôi mà đau…” như thầy đã dạy cho con thì có phải con đang trọn vẹn với cái đau không ạ? Con kính đảnh lễ Thầy! Con kính chúc Thầy nhiều sức khoẻ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy! Thưa Thầy, ba của con sanh năm Giáp Thìn, tạ thế lúc 11 giờ 43 phút ngày 29/03/Đinh Dậu, hưởng thọ 54 tuổi, trước khi liệm thì khuôn mặt hiện rõ nụ cười, Thầy cho con hỏi như vậy là điều xấu hay tốt ạ? Con xin cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Sư Ông. Thưa Sư Ông. Một vị chuẩn bị xuất gia Sadi và một vị Tỳ khưu nên cúng dường những Y gì là đầy đủ (bộ) ạ. Con cảm ơn Sư Ông.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời