Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy. Bạch Thầy khi con thấy sắc thì con thích, vậy thì con sẽ thấy trọn vẹn cái thích hay trọn vẹn cái sắc đó ạ? Và có phải là nếu con thấy trọn vẹn cứ nhiều lần như thế thì những tham sân si đó sẽ giảm dần phải không Thầy? Con cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Trước hết con xin cảm ơn Thầy đã trả lời câu hỏi của con về vấn đề nên xuất gia khi chưa thấy đến lúc nhưng nhà có vẻ chán nản với tình trạng của con. Bây giờ thì con chắc chắn đã biết chuyện mình muốn làm, nhưng con còn vướng mắc một số điều, con xin hỏi lần lượt, mong Thầy giúp con soi sáng: Chuyện về Cha Mẹ và gia đình con: Cha con là một người rất tốt, nhưng bị bất đắc chí, nên càng ngày càng bất mãn với gia đình, xã hội, nhìn đâu cũng thấy toàn tiêu cực, nên sinh ra ngày nào cũng uống rượu, thâm chí từng bị đụng xe bất tỉnh ngoài đường, người ta gọi về kêu Mẹ con chở đi bệnh viên tới hai lần, mà Cha con vẫn không bỏ rượu, thậm chí người nhà nhắc thì càng tỏ vẻ “tao uống kệ tao, tao cũng chán sống”… Mẹ con cũng vì vậy mà mệt mỏi, càng hay càm ràm. Con thấy rõ là Cha Mẹ con mắc nợ nhau, vì cứ người này yên thì người kia lại nói lại những chuyện không nên nói, nên nhà không lúc nào an. Chưa kể, Cha Mẹ con luôn buồn phiền vì con đã hơn 30, là thân nữ mà không hề có ý lập gia đình (con cũng không hiểu sao từ nhỏ con đã nói là con không có ý định lấy chồng, con cũng chưa thực sự yêu ai, dù thích như hồi đi học đại học cũng chỉ là thích mấy ngày rồi hết, cũng chưa bao giờ có bạn trai). Em con thì thực ra nó cũng đặc biệt, nó cũng vì thấy chán ngán cảnh gia đình nên suốt ngày than chán, làm Cha Mẹ con thêm mỏi mệt. Thực sự ban đầu đây là lý do mà con muốn tránh xa không ở nhà nữa, con luôn tìm cách đi xa. Giờ thì con đã tu tập nên hiểu hơn, và khi Cha Mẹ con tranh cãi, con cũng không thấy gì ngoài thương Cha Mẹ vì không biết làm sao để giúp Cha Mẹ con có cách nhìn khác cho mọi việc. Dù Mẹ con đã đi chùa và luôn nói là “tao đã phải buông bỏ rất nhiều rồi”, nhưng con thấy Mẹ con càng nói “tao xả bỏ thì càng vướng mắc và càng mỏi mệt”. Con không còn bị những chuyện Cha Mẹ con nói làm ảnh hưởng tới mình về cuộc sống (trước con suy nghĩ rất bi quan về cuộc sống), nhưng con chỉ mong muốn con có thể hỗ trợ cho Cha Mẹ con và cả Em con nữa, nhìn cuộc sống một cách nhẹ nhàng và thanh thản hơn, nhất là Cha con… Hiện giờ con một là im lặng nghe mà không biết nói gì, hai là nhiều lúc con ý thức được là mình không thể kìm lòng được mà vẫn nói lại những điều con nghĩ Cha Mẹ con nên nhìn khác đi, nhưng con mà nói thì con thấy Cha Mẹ con, và cả Em con đều nói là con thuộc dạng vô tư và vô tâm, giỏi giang quá rồi nên chỉ càng làm vấn đề xấu đi. Con biết là mình tu tập chưa tới, nên chưa thể nói gì được, nhưng con càng nghĩ càng thương, dù con thực sự không còn cảm thấy bị ảnh hưởng bởi những câu chuyện đến mình nhưng con cũng không thể đứng ngoài được. Chuyện dài, con cảm ơn Thầy đã xem và góp ý cho Con. Con xin kính lễ Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Cho con hỏi làm thế nào vào được các tầng thiền định sắc giới mà vẫn là định vô vi vô ngã ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính tri ân Thầy! Thưa Thầy, có một số sách tâm linh viết rằng – chỉ có đạt được trạng thái sở đắc trong thiền định thì mới giải trừ – chuyển hoá và tiêu được nghiệp lậu trong vô lượng kiếp được tàng trữ trong kho A-lại-ya thức – và khi thấy được ánh sáng chói loà trong nhập định thì nghiệp lậu được đốt huỷ trong ánh sáng chói loà giác ngộ đó – và khi đã giải sạch được nghiệp lậu bởi năng lực của thiền định thì sẽ được giải thoát khỏi tam giới. Thưa Thầy, có phải thiền định có giá trị và lợi ích như vậy, nên nhiều người tu tập thiền định để chuyển hoá giải nghiệp chướng của bản thân – vì ai ai cũng sợ nghiệp chướng và ai ai cũng muốn được giác ngộ – giải thoát. Thưa Thầy, xin Thầy từ bi khai thị giúp con – rằng sách tâm linh viết về thiền định như vậy có đúng sự thật không – và cái ánh sáng chói loà đó có đúng là minh chứng cho sự giác ngộ. Con thành kính tri ân thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Sư Ông, con có 1 thỉnh cầu! Con xin Sư Ông có thể cho chúng con được biết lịch hoằng pháp của Sư Ông qua thư mục sinh hoạt thiền như những lần Sư Ông đi hoằng pháp ở nước ngoài được không ạ! Con thành kính đảnh lễ Sư Ông!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy, Con kính chúc Thầy luôn khoẻ và bình an, luôn là ánh sáng soi rọi cho tâm hồn chúng con, dẫn đường chúng con. Con muốn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến Thầy, vì nhờ nghe pháp thoại Thầy giảng, mà con tỉnh ngộ, được soi sáng. Giống như con đang đi trong hang tối và được ánh sáng chiếu rọi vào. Đó là khi con nghe Thầy giảng đến đoạn thuận pháp, tuỳ duyên, và đoạn ví dụ về cây mít, trái mít. Con mới vỡ lẽ ra là từ trước giờ, có lẽ con luôn sống theo ý mình muốn, con trở thành người thọc gậy bánh xe pháp của mình rồi phải không ạ? Lời giảng đó, như giải toả được lí do vì sao con làm việc vất vả, nỗ lực rất nhiều mà vẫn không đạt được như ý nguyện. Con không biết liệu con hiểu vậy có đúng không, thưa Thầy? Con theo Đạo Chúa, Đạo truyền thống của gia đình bên chồng. Nhưng mãi đến hôm nay, nhờ những bài giảng của Thầy, mà con nhận ra chân lý là một, chỉ là biểu hiện bên ngoài tuy có khác nhau về hình thức và ngôn ngữ. Từ việc nghe giảng về Đạo Phật, đặc biệt là qua những lời giảng rõ ràng dễ hiểu và chân nguyên của Thầy, con mới quay về hiểu được lời Chúa, nghe thật kỳ, nhưng nói thiệt lòng là từ trước giờ, con chỉ hiểu lời Chúa là “yêu thương”, là “xin vâng” nhưng không hiểu được thấu đáo, còn lại khi nghe Cha giảng, nghe kinh con mù mờ nghe như vịt nghe sấm, kinh Cầu nguyện thì con không tài nào thuộc được, (có lẽ do ngôn ngữ thể hiện). Con mừng vui lắm. Cái duyên để con biết đến Thầy và trang web của Thầy là một chặng đường, đó là trong lúc tìm hiểu về bản thân mình là ai, bản chất mình là gì, mình đến thế giới này để làm gì, con còn bế tắc lắm. Rồi con tình cờ được xem phim Buddha của Ấn Độ, và con khóc quá trời vì nhận ra rằng, con cũng đang tìm cho mình con đường. Rồi con bắt đầu lần mò tìm hiểu và đọc, rồi lần dò nghe các bài pháp thoại của nhiều Sư, Thầy: Thầy Thích Nhất Hạnh, Thầy Minh Niệm, Thầy Pháp Hoà, Thầy Thích Thiện Tuệ, Sư Cô Thích Hương Nhũ, Thầy Thích Phước Tiến… Đến khi con nghe đến danh Thầy từ một người bạn hỏi có muốn nghe giảng thì ghé Chùa Bửu Long, đang có khoá tu. Và trước khi đi nghe giảng, con lên mạng tìm địa chỉ chùa Bửu Long và may mắn được nghe trước vài bài giảng của Thầy. (Hôm con đến là ngày Thầy giảng cuối khoá). Khi nghe các bài giảng của Thầy, Phần Thầy giảng tới tuỳ duyên, thuận pháp như gỡ bỏ đi nút thắt trong lòng con. Mỗi lời Thầy giảng, con không biết dùng từ gì để diễn tả, nhưng nó đúng y với những thắc mắc, những câu hỏi từ sâu thẳm trong con lâu lắm rồi mà không giải bày được với ai, nay được gỡ ra, sáng tỏ ra từng chút một đến độ con ngạc nhiên quá đỗi. Trước đây, con cứ ngỡ mình lập dị, bế tắc vì suy nghĩ trong lòng sâu xa không ai trả lời được. Ví dụ như: tuỳ duyên thuận pháp, Thiền không phương pháp, Yoga tốt nhất chính là sống Yoga trong từng hoạt động, sống Thiền trong từng công việc, cách dạy con cái tốt nhất là chỉ cần hiểu và thương là đủ. Niết-bàn là đây, ngay nơi này, là thái độ của mình, quan sát chính mình… bởi con thấy đó là những gì con có trải nghiệm, có sai lầm…. Con luôn đấu tranh bản thân: là cách sống tự nhiên tuỳ duyên hay nên sống có mục đích, mục tiêu rõ ràng, rèn luyện để trở thành cái gì đó… và rồi con mệt mỏi với sự đấu tranh đó, con sinh ra stress, trầm cảm. Rồi con tìm đến Phật Pháp qua các lời giảng, để dần bình tâm lại. Nhưng có điều này, là khi bước ra lại đời sống thực, tương tác với nhiều tri thức cuộc sống, con lại bị loay hoay và có chút hoang mang giữa đời-đạo: nên đặt ra mục tiêu cuộc sống và nỗ lực phấn đấu hay là tuỳ duyên, chấp nhận mình như cây mít? Từ khi con thấy người khác có mục tiêu rõ ràng, con hay tự ti sao mình không có mục tiêu, mọi thứ đến với con đều tuỳ duyên, nhất là cho đến lúc sinh đứa con thứ 2, con vẫn tuỳ duyên, sống theo ý Chúa, tuy đời sống bình thường nhưng ổn. Nhưng từ sau đó, con thích học hỏi cái hay của người khác, họ có mục tiêu hay ho và thành đạt, nên con cũng muốn đặt ra và phấn đấu. Rồi dần dần, con thấy bất ổn, đuối sức, mờ mịt. Có phải vì vậy, con đi lạc xa chính chính, lạc xa không còn là cây mít đúng nghĩa, nên con làm gì cũng khó khăn? Hay do con theo đuổi mục tiêu chưa đủ kiên trì? Con quay ngược lại quan sát bản thân mình, từ trước giờ, công việc gì con tuỳ duyên làm, làm hết mình cho lợi ích của công ty, của người khác thì làm rất tốt và thuận lợi, phát triển, và người ta được thu hoạch thành quả, còn con được trả công nhưng không tương xứng. Vì bản tính con không đòi hỏi, cứ làm, cứ phục vụ. Nhưng khi bạn bè phân tích ra, con mới nhận ra mình bị thiệt, rồi thấy sao mình không biết sáng suốt. Nhưng khi con bắt đầu lập mục tiêu, lập ý muốn làm gì đó cho mình (học theo cách của những người thành công xung quanh), cho lợi ích của mình thì con lại không đạt được, rất chật vật, vất vả và dễ nản lòng, dễ bỏ cuộc. Trong khi con thấy xung quanh mình, người khác cũng lên mục tiêu và làm rất nhẹ nhàng lại thành công. Con nhận thấy, khi con làm như chơi, thì lại đạt. Cái đạt này cũng chỉ là bình bình, không nổi trội. Rồi sau đó, hễ chú tâm làm cho nó thành này, thành kia cao hơn, đạt nhiều hơn, tốt hơn nữa thì lại chưa được, lại bắt đầu gặp nhiều trở ngại khó khăn hơn là lúc làm chơi chơi. Phải chăng đó chính là cái ngưỡng của con? Phải chăng con cần có sức bật, vượt qua khỏi cái ngưỡng này mới tiến bộ? Giờ đây, con lại đặt bản thân mình vào lựa chọn: một là tiếp tục công việc tự kinh doanh của mình, hai là quay trở lại đi làm thuê cho công ty. Con rất mong được Thầy soi sáng giúp. Thứ nhất, công việc kinh doanh riêng nho nhỏ là bán hàng bách hoá chất lượng online, con tạo dựng được hơn một năm, nhưng đến nay vẫn ở mức rất lèng xèng chưa mang lại thu nhập ổn định (vì con chọn kỹ, bán kỹ, khách kỹ tính và muốn chất lượng cao, không chạy theo thị trường), gần như chỉ đủ chi phí, chưa có lời. Lúc được, lúc không. Một mình con quản lý hết nên lúc đầu thấy thú vị, lúc sau con lại đuối sức vì quá tải, vì con quá cầu toàn, vì con chăm chút từng món đồ, từng khách hàng quá kỹ. Con quá tải nhưng lại không có thu nhập tương xứng bù lại nên con băn khoăn lắm, con thấy phải chăng mình làm vậy là thiếu sáng suốt, không khoa học. Vui thì có, cực cũng có, mà thu nhập lại không, không biết con có đang đi đúng hướng không. Trong khi con cũng cần có thu nhập, chi tiêu để nuôi 3 đứa con, nếu con lẩn quẩn mãi công việc này, con thấy tốn kém mà lại tạo ra chưa được gì. Rồi con không biết sẽ làm gì tiếp theo để công việc kinh doanh này phát triển được. Thứ hai, như con đã trình bày, con từng đi làm thuê cho công ty thì công ty nào con vô làm, con cũng đóng góp nhiều và họ từ ít mà phát triển lên nhiều. Sếp nào mà con làm cho họ, họ cũng được thăng tiến vượt bật. Có phải con là ngừoi đóng góp giá trị cho người khác, thì tốt hơn là mưu cầu làm gì đó cho bản thân mình? Nếu chọn cách này, con sẽ có thu nhập ổn định bình thường cho cuộc sống. Lòng con đang rối rắm chưa biết đi hướng nào, con kính mong Thầy soi sáng. Con cũng thắc mắc, tại sao trong cuộc sống, con luôn ở trong thế đứng trước 2-3 lựa chọn vậy Thầy ơi? Nếu tuỳ duyên, thuận pháp thì đáng lẽ sẽ có một lựa chọn nào đó là rõ ràng hơn cho con chứ? Sao con lại bị lưỡng lự như vậy? Hay là con cứ chọn đại cái nào cũng được, rồi cứ đi và chấp nhận dù cho xuống vực thẳm, lúc đó con sẽ biết tìm đường ngoi lên? Nhưng con lại thấy mình đang vực thẳm rồi, nhờ ở vực thẳm này, mà con được duyên đến với Phật pháp, được giảng về chân lý. Thực ra, con đang lăn tăn chọn lựa, chính vì con đang cần tài chính ổn định cho sinh hoạt chi tiêu gia đình và trả nợ vay mua nhà (nhà nhỏ chung cư). Hay con cứ tạm tiếp tục chấp nhận khó khăn tài chính mà đi tiếp công việc kinh doanh đang dang dở và tìm cho nó hướng mới, xem nó phát triển nổi không, thưa Thầy? Nếu vậy, con buộc phải vay thêm tiền. Rồi sau đó, nếu vẫn không tốt lên thì lúc đó hãy tính. Vậy coi như con đã kiên trì theo đuổi, có phải vậy không ạ? Kính mong Thầy chỉ giúp con tuỳ duyên thuận pháp trong trường hợp của con là như thế nào ạ? Con đang thấy mình tối quá. Trong khi nghe pháp Thầy giảng, con ngộ ra rõ ràng, trong sáng và chấp nhận. Nhưng buông xuống bước ra đời, con lại có khi bị mâu thuẫn nội tâm đời-đạo, con bị nhiễu sóng thông tin và lăn tăn trước các lựa chọn cuộc đời. Là vì điều gì khiến con như vậy ạ? Gần đây, con có thử tình nguyện tuỳ duyên chia sẻ, lắng nghe những bạn gặp rắc rối đau khổ của bản thân, con lắng nghe, gợi mở những câu hỏi và chia sẻ, rồi chia sẻ các bài giảng của Thầy cho các bạn nghe, và các bạn ấy đã tự tìm được lối thoát ra khỏi bế tắc và đau khổ rất lớn sau những buổi chia sẻ với con. Nhưng sao bản thân con lại mập mờ về chính mình, về năng lực của mình, điều gì che đậy, còn làm con vô minh như vậy, thưa Thầy? Làm sao để con nhận ra năng lực vượt trội nào của mình được vũ trụ trao ban cho cái thân xác vô thường này, để phát huy tốt nhất, để sống cho trọn vẹn? Con rất mong và tha thiết được đảnh lễ Thầy, được Thầy chỉ dạy soi sáng, gỡ đi những gút mắc cuối cùng trong con, cho con thấy con đường để tiếp tục bước đi trong thái độ bình an. Làm sao con có thể được gặp Thầy trực tiếp ạ? Con kính mong Thầy từ bi chỉ giúp con. Con rất biết ơn Thầy và cầu mong ánh sáng minh triết, lòng từ bi từ Thầy chiếu rọi đến muôn nơi. Kính chúc Thầy luôn khoẻ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Con xin được hỏi hai câu hỏi ạ! 1/ Thưa Thầy có phải là làm chủ sinh, già, bệnh và chết là khi một hành giả tu hành giải thoát có thể làm chủ được theo ý của mình không ạ? Ví dụ có thể khi bị bệnh thì đẩy lùi được bệnh, khi nào muốn nhập diệt thì tự mình đi, không còn bị chỉ phối bởi nhân quả nữa. 2/ Kính bạch Thầy, con có đọc được quyển sách nói đến sát sinh do yếu tố vô tình, vô ý do chưa có tư tác (cetana) thì không có tội. Còn có sách viết rằng do chúng ta thiếu chánh niệm, tỉnh giác nên đôi khi không quan sát xung quanh làm hại sinh vật vẫn mang tội. Thưa Thầy như thế nào mới là đúng ạ? Xin Thầy bi mẫn trả lời giúp con ạ. Chúc Thầy luôn an lạc, mạnh khoẻ. Con thành kính tri ân Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Sư Ông. Dạ thưa Sư Ông con có đôi điều mong muốn như sau xin Sư Ông hoan hỷ cho phép con. Con mong muốn được vào Thiền Viện Viên Không, trước là đảnh lễ quý Sư, sau là cho con xin ở lại vài ngày để thăm Thư Viện, đọc sách-kinh. Đến hôm lễ dâng y ở Tổ Đình Bửu Long cho phép con được tham dự. Nếu được Sư Ông đồng ý ý nguyện này của con thì cho phép con đêm 4/11 cho con được nghỉ lại Tổ Đình để sáng 5/11 con tham dự. (Vì con sợ từ Thiền Viện không có xe về kịp giờ ở Tổ Đình). Dạ còn 1 điều nữa là trang phục khi dự lễ, con không có đồ nâu đồ lam, con mặc đồ thường thì có được không thưa Sư Ông? Dạ con xin hết. Con kính chúc Sư Ông khỏe mạnh sống lâu ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy, con mới tới với đạo Phật, xin thầy có thể chỉ cho con, con nên bắt đầu từ đâu?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy. Cuối tuần trước con có nhận được lời khuyên của thầy khi hành thiền để không bị đau đầu, khó chịu là để tâm trong sáng, hồn nhiên và thanh tịnh. Con đã thực hiện theo lời thầy, để mọi việc tự nhiên không gò ép không mục đích thì con thấy những chuyển biến rất tích cực. Con không hề thấy đau đầu như những lần trước mà thấy rất thoải mái và tĩnh lặng. Sau mấy ngày thực hành con xin bạch thầy một số kết quả và các thắc mắc mong thầy từ bi chỉ bày thêm cho con: 1. Cảm nhận không có người chủ tạo tác: Con thấy thật sự chỉ để tâm thấy trong trạng thái tâm hồn nhiên trong sáng tĩnh lặng vô cùng vi diệu. Khi con đau chân con nhận biết rõ cái đau, cái tâm sợ đau, cái tâm muốn thoát khỏi trạng thái đau, con chỉ quan sát chúng. Nhưng cuối cùng con vẫn phải xả chân vì con chưa vượt qua được. Trong tối qua khi thực hành trong lúc sinh hoạt, con thấy rằng các Pháp liên tục sinh khởi, đặc biệt là các tâm. Việc đi, đứng, nói năng, lựa chọn… dường như tự nó tự vận hành mà không có một ai thực sự làm chủ cả. Con cảm nhận thấy hình như đó là một phần của lý vô ngã. Xong con lại băn khoăn, thế mình suy nghĩ, mình làm việc theo nguyên lý gì? Thì con lại lóe lên cảm nhận bởi nhân quả nghiệp lực có sẵn trong con có đủ duyên sẽ trổ quả thành ra ý muốn, tác ý, vận hành… mà mình vẫn dễ bị lầm tưởng bởi cái gọi là MÌNH LÀ CHỦ. Phần này con có cảm giác trong tâm tánh về các cảm nhận đó, nhưng con cũng chưa rõ lắm là Thấy THẬT hay do TƯỞNG THỨC SUY ĐOÁN thầy ạ. Mong thầy chỉ bày cho con. 2. Quán Pháp trên Pháp: Con thực hành tứ niệm xứ, nhưng trong đó, đặc biệt là Quán Pháp trên Pháp, khái niệm Pháp được Đức Phật trình bày dưới nhiều mô thức như năm triền cái, ngũ ấm, thất giác chi, lục căn, tứ diệu đế. Khi con nhận biết một pháp con thường hay bị thói quen là ghép cái mình thấy soi vào lời thầy dạy ví dụ như thấy mình đau, thì con ghép vào phần khổ đế, rồi con suy tưởng nó là thọ uẩn,… Khi làm như vậy con thấy rằng việc ghép và đối chiếu như vậy là các tâm Tầm và Tứ hoạt động. Thực sự con chưa rõ lắm cách thực hành niệm Pháp trên Pháp ra sao cho phù hợp. Mong thầy chỉ giúp con. 3. Cảm nhận tứ đại nơi thân: Trong phép quán Thân trên thân, con cũng muốn cảm nhận tính chất của tứ đại trong cơ thể như sự rắn, sự nóng, sự chuyển động, sự ẩm ướt… Nhưng thực sự con thấy cái thấy về tự đại nơi thân chưa thật rõ ràng và sâu sắc. Kính mong thầy có thể giúp con hiểu rõ vấn đề này hơn. 4. Tâm Từ Bi: theo như con hiểu từ bi và trí tuệ luôn cần được thực hành song hành và cái nọ bổ sung cho cái kia, khi được viên mãn thì hai cái đó sẽ gần như là một. Trong trường phái Bắc Tông lấy phát triển tâm Từ làm căn bản. Trong thiền minh sát con có cảm nhận là con đường làm rõ Tánh biết là trí tuệ, nhưng con chưa tìm hiểu được rõ là theo truyền thống nguyên thủy thì việc tu tập tâm Từ được thực hành ra sao? Con hiện nay vẫn sử dụng các Pháp phát triển tâm từ con hiểu được trong truyền thống Bắc Tông. Kính mong thầy chỉ bày để con hiểu rõ hơn về việc tu tập. Trên đây con xin gửi thầy 4 câu hỏi, mong thầy từ bi chỉ bày cho chúng con được tiến bộ. Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | | | | |

Xem câu trả lời