Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Con mới nhận ra lệ thuộc một người, một điều nào đó, kể cả hy vọng mong chờ bất cứ điều gì cũng có cảm giác khổ. Tại sao không sống tự nhiên như nước chảy vào mọi ngõ ngách, lưu chuyển dễ dàng. Con nhìn vào gương, hình ảnh phản chiếu đúng như thật, nếu con tiếp cảnh cũng nhìn đúng như thế, nào có khổ chi đâu. Khổ là do tâm nghĩ lăng xăng, mong muốn điều này, điều nọ. Mọi vật vẫn vận hành như thế. Con nhận ra nhưng con chưa sống trọn vẹn như vậy. Con hay QUÊN. Thưa Thầy, con nhận ra đúng chưa, và làm sao nhớ? Con rất hay tán tâm. Con thành kính tri ân Thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi, nên sống tùy duyên thuận pháp thế nào ạ, có phải có câu “nước sạch thì ta thả câu, nước bẩn thì ta qua cầu rửa chân” không ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Mỗi buổi tối trước khi ngủ con hay nằm buông thư, thả lỏng cơ thể hoàn toàn thì con cảm thấy người nhẹ tênh và như đang bay lên, có lúc con thấy mình đang bay thật gần đụng vào trần nhà, con rất sợ và nhiếp tâm vào hơi thở thì trở lại bình thường. Có lúc khi đang buông xả, thân thể nhẹ như vậy, con chợt nghĩ đến ma thì ngay lập tức tay chân con cứng đơ không thể đụng đậy được, con quay về hơi thở thì bình thường trở lại. Con rất sợ, xin Thầy từ bi chỉ dạy. Tri ân Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy Kính bạch Thầy, con xin phép Thầy cho con được trình lên Thầy một sự kiện mà con nhiều lần trải nghiệm: Gần đây, do tác dụng phụ của insuline con dùng, thỉnh thoảng cứ vào buổi khuya, giữa lúc con đang say giấc thì lượng đường trong máu của con đột ngột xuống rất thấp, (trong trường hợp nếu lượng đường trong máu của bệnh nhân xuống quá thấp mà cơ thể người bệnh không kịp thời được cung cấp chất đường để giúp cho lượng đường trong máu được quân bình trở lại, thì tỉ lệ người bệnh sẽ êm đềm đi luôn rất cao). Bác sĩ dặn con phải nói với người nhà những lúc con ngủ thỉnh thoảng phải coi chừng con, mỗi khi thấy con ngủ say quá thì phải đánh thức con dậy. Trong suốt 44 năm con bệnh tiểu đường, con đã làm cả nhà kinh sợ và cực với con rất nhiều, vì vậy con không muốn người nhà phải cực tâm, lo lắng nữa, ngoài ra người nhà con có bản tánh “hay lo”, nếu con dặn người nhà nhớ cảnh giác chuyện này, phòng ngừa chuyện kia, thì con sẽ tạo ra sự bất an cho cả nhà. Nhìn bên ngoài, không ai biết là con có bệnh, bệnh trạng của con như thế nào thì chỉ có mình con biết và con tự lo cho con trong mọi tình huống. Thưa Thầy, con nghĩ là con được Pháp hộ trì vì mỗi khi con đang ngủ say mà lượng đường trong máu xuống thấp đến mức báo động thì tự nhiên con biết thức dậy, mặc dù trong lúc đó người con yếu lả (với những bệnh nhân khác, họ cần phải có người cứu cấp vì họ không còn đủ sức để làm gì nữa hết), và đầu óc con vẫn sáng suốt, con biết con cần phải làm gì để tự cứu cấp cho con. Thí dụ như cách đây một tuần, giữa khuya con đang ngủ thật ngon, bỗng dưng con giật mình thức giấc, con nằm lắng nghe, cảm nhận tim đang mệt và đập nhanh, người yếu lả và ướt đẩm mồ hôi, con buồn ngủ quá định ngủ tiếp, nhưng trong tâm nói: “Ráng thức dậy uống sữa với sirop, nếu làm biếng, một lát phải gọi xe cứu cấp chở vào bệnh viện cực cả nhà!” Lúc đó, con nhúc nhích không nổi, trong mình làm biếng lắm, con cũng ráng gượng dậy đi uống sữa và sirop, xong con lên giường nằm lại, buông thư để cho thân tâm nghỉ ngơi hoàn toàn, độ 10 phút sau con nghe bình thường trở lại rồi con ngủ thiếp lại tự lúc nào không hay và ngủ ngon lành cho đến sáng. Thưa Thầy, có phải là nhờ hoạt động âm thầm của tánh biết mà con đã tự biết thức dậy hay không? Và diễn biến của những sự kiện xảy ra được như vậy là nhờ vào sự vận hành hoàn hảo của Pháp. Kính bạch Thầy, cũng nhờ những lần bệnh tự đến, tự đi như vậy, mà con thấy ra được tính chất vô thường và vô ngã của pháp. Con cám ơn Thầy và thành kính lắng nghe lời dạy của Thầy. Con Minh Tâm.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Làm thế nào để không giải thoát vì sự thật tất cả đều đang giải thoát!

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con đang tập thiền định, con lấy cái chén làm sơ tướng. Khi nhìn chú tâm (tầm và tứ) vào cái chén, có phải 3 chi thiền sau là hỷ lạc xả sẽ tự khởi hay mình phải tạo khởi nó thưa thầy? Con vẫn chưa nhận biệt được thế nào là hỷ lạc xả khi thực hành, 3 chi thiền đó nó xuất hiện thế nào thưa thầy? Cho con hỏi thêm, trong thiền định, cần tập chú bao lâu vào sơ tướng bao lâu thì mới có thô tướng? Mỗi ngày phải tập chú bao lâu thưa thầy? Kính mong thầy chỉ dạy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con là Tâm An Tịnh ạ! Trước tiên con xin kính chúc Thầy thân an tâm lạc, sức khỏe luôn tốt, trụ thế dài lâu để là nơi nương tựa của Phật tử tụi con ạ! Hôm nay con có cái ngộ nhỏ này, con kính xin được trình pháp ạ. Con nhận ra nơi tai con có một tánh mà có tiếng hay không có tiếng thì tánh đó vẫn hiện tiền. Tương tự như mắt cũng vậy, có vật hay không tánh đó vẫn hiện tiền, cũng vậy nơi xúc giác, sáu căn của con luôn có một tánh mà có tiền trần hay không thì vẫn hằng sáng ngời. Theo đó, con thấy tánh mình vốn tự trong lặng, như trăng tròn sáng rỡ nơi sáu cửa. Dạ thưa, con bây giờ tâm có nghĩ tưởng điều gì, thì vẫn trọn vẹn với nghĩ tưởng đó, đi đứng hay làm gì vẫn thấy cái tánh trong lặng đó, khi thì nơi tai, khi nơi mắt, khi nơi chân bước đi. Con xin được dừng bài trình pháp con ở đây. Kính xin Thầy từ bi hướng dẫn con thêm, để con luôn tiến bước trên con đường tu tập ạ. Trân trọng, Con.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Xả trong thiền định khác xả trong 10 pháp ba la mật như thế nào thưa thầy?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy! cách đây ít lâu con có ngồi thiền tầm khoản 40 phút thì thấy mỏi người quá nên con chuyển qua nằm thiền. Nằm được một lúc hình như con thiếp đi trong tĩnh lặng thì phải. Rồi con cảm giác đau 2 cổ tay và 2 cổ chân làm con tỉnh thức, con cảm giác được cái đau đó khoản 5 giây thì có một cảm giác phơi phới tỏa vào chỗ đau đó làm con hết biết đau, rồi nó tỏa khắp cả người con khoảng 10 giây. Rồi con chợt nghĩ tới hơi thở ra vô của mình thì cảm giác đó mất đi. Thầy cho con hỏi nguyên nhân là sao ạ?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy Quý Kính, Thưa Thầy, con thấy là: “Ân Thầy ví tợ biển đông” mà “Nghĩa con đáp lại giọt sương đầu cành.” Ngày cha con còn sống, vì được cha con quá nuông chìu nên con không hiểu được lòng cha con, con rất thiếu sót trong việc chăm sóc và lắng nghe lời dạy của cha con. Đến khi cha con mất rồi, ngày kia đến chùa, được cùng đại chúng tụng bài “Niệm Ân Phụ Mẫu”, khi tụng đến đoạn: “Những mong mình được nuông chìu Biết đâu cha mẹ bao nhiêu ưu phiền Bao lời răn của từ nghiêm Ít khi tạc dạ trọn niềm kính tin” “Ôi thâm ân giáo dưỡng sâu mầu Đèn sách sáng lòng con chưa đủ sáng” Con tụng mà khóc quá chừng luôn, sau đó ai cũng xúm lại hỏi con: “Tại sao mà khóc quá vậy?” Con nói là vì “Sao con thấy con giống như vậy quá!” Con thành kính đảnh lễ Thầy.

Xem câu trả lời