Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Sư, Hiểu như thế nào cho chính xác theo nghĩa tiếng Việt: “Yết-đế, yết-đế, ba-la-yết-đế, ba-la-tăng-yết-đế bồ-đề ta-bà-ha”

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Namo Buddhāya. Con xin trích một đoạn của một bạn vừa hỏi Sư Ông. [“… Mà sao con có nghe thầy nói nếu mình xen cái ta vào trong đó thì không tuỳ duyên thuận pháp, đâu có ta nào mà thầy nói cái ta xen vào…”] – phần trích. “Cái ta xen vào” có phải là “cái ta ảo tưởng” Sư Ông thường nói không? Nó không có thật nhưng lại tạo ra sự chấp trước, dính mắc, vọng cầu, đau khổ v.v… đó mới là ngũ uẩn. Như vậy chính “cái ta ảo tưởng” tạo ra ngũ uẩn, đâu phải vạn pháp tạo ra ngũ uẩn, phải không thưa Sư Ông? Con chỉ có ý kiến bấy nhiêu đó thôi.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con thường nghe Pháp thoại của Thầy, nhưng chưa có cơ duyên được trực tiếp nghe Thầy giảng. Con có thắc mắc sau mong được Thầy chỉ bảo: Trong “Bát-nhã tâm kinh”, bài kinh mà con thường tụng và chiêm nghiệm để mong hiểu được lẽ nhiệm mầu của Phật pháp mà răn mình, hoàn thiện mình. Nhưng chợt hôm qua con nhận ra một sự mâu thuẫn trong bài kinh. Phật vừa dạy “… vô trí diệc vô đắc” thì sau đó lại dạy tu theo bát-nhã sẽ “đắc a-nậu-đa-la tam-miệu-tam-bồ-đề”. Vậy cũng là một “hứa hẹn” về sở đắc! Phải chăng Đức Phật biết “lòng tham” của con người khó thoát (ngay cả tham đắc đạo) nên cũng phải dạy vậy để khuyến khích người tu học? Con xin Thầy giảng giải giúp con. Con thành kính cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, việc phẫu thuật của con sáng nay đã được tốt đẹp ạ. Con kính cám ơn thầy! Thưa thầy, vào ngày mục Hỏi Đáp đăng nội dung con xin thầy giúp con, thì ngay tối hôm đó con mở máy nghe thầy giảng. Con đang suy nghĩ nên bấm số nào thì con nghĩ đại đến số 55, khi đưa tay bấm thì con thoắt đổi ý bấm số 60. Và vừa nghe giảng 1 đoạn, đến chỗ thầy dạy rằng cái đau chứ không phải cái khổ thì con giật mình bắt đầu nhận diện được nỗi sợ hãi của mình. Và con nghẹn ngào lặng người một lúc xin được đón nhận từ lực từ thầy vừa nghĩ đến câu “thầy sẽ hỗ trợ tinh thần cho con”. Nào ngờ con được tốt phước đến như vậy! Vậy là bấy lâu nay do đồng nhất cái đau là cái khổ đã làm con sợ hãi như thế. Con chỉ biết sợ mà chưa bao giờ trong đời lắng nghe xem nó sinh ra như thế nào. Những ngày tiếp theo con tiếp tục quan sát, lắng nghe. Và đón nhận được sự vận hành của pháp, con nhớ lại những lời giảng của thầy con nghe trước đây nên con nhận diện tiếp những vấn đề liên quan. Thì ra con đang kéo dài trạng thái, con thường bị chìm đắm trạng thái phiền não khi nhớ tới những việc quá khứ, phấn khích kéo dài khi mơ tưởng đến một việc tốt đẹp chưa xảy ra. Thế nên con vừa tập lắng nghe cảm thọ, vừa trở về với thực tại… nên con trở nên trầm tĩnh và nỗi sợ dần vơi đi. Con đã nghĩ rằng, chuyện phẫu thuật là chuyện của pháp tương lai, còn pháp hiện tại là giây phút con đang sống đây. Những ngày sau đó, chuyện không tin được là con sinh hoạt bình thường, thời gian không là sự kinh khủng nữa. Thì ra đủ thứ chuyện trên đời là do không chánh niệm tỉnh giác mà ra cả. Thưa thầy, đây là một cái Thấy vô cùng lớn lao đối với con ạ! Sáng nay khi phẫu thuật, con đã có được sự bình tĩnh mà những người biết con chắc không tin nổi đâu thầy ạ. Lúc thì con quan sát mình đang chết như vị Phật tử bên Mỹ đã chia sẻ, lúc con nói thầm “xin lỗi bạn và cám ơn bạn đã vì mình mà chịu đau” như chia sẻ của bạn Thanh Trang. Con lắng nghe nhịp tim của mình nên nó đập bình thản, có lúc thì như có một cái thấy ngoài con đang nhìn việc phẫu thuật. Mỗi khi căng cơ là vài giây sau con nhận ra ngay nên chuyển sang thư giãn liền. Và nhớ đến lời thầy giảng vô thường có vẻ đẹp của nó. Dạ đúng vậy, nhờ vô thường nên lát nữa nỗi đau sẽ qua thôi và pháp khác lại đến. Ôi chao, con đang thực hành lời thầy giảng ngay trong cuộc phẫu thuật. Đúng ra là ta chỉ tương giao với Pháp đến pháp đi thôi, vậy mà vì đâu nên nỗi… Thưa thầy, con nhận ra sự lắng nghe, quan sát giúp ta sáng tỏ nên thoát khỏi vô minh. Những bài pháp của thầy đã giúp con thoát bao nhiêu cái kẹt. Nếu không nghe được chánh pháp, con có thề là một người sống tốt vì biết nhân quả, tin nghiệp báo, hay như nhiều người nhận xét bản tính con rất hiền nhưng con không thể giác ngộ được. Con thành kính đảnh lễ thầy! Con xin phép thầy cho con được trình lên bài kệ của thầy như lời tạ ơn của con: Nói làm thường thận trọng Luôn trọn vẹn chú tâm Lắng nghe quan sát rõ Đến đi pháp lặng thầm.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, sau 1 thời gian ngắn ngưng đọc sách kinh, con lại ‘bị’ thôi thúc đọc tiếp. Nay con xin trình pháp như sau: – Ngũ uẩn chỉ giai không khi sắc thanh hương vị xúc pháp qua 6 căn không có ảo tưởng phát sinh, nó chỉ là nó thôi. – Vọng niệm sinh khởi khi thấy ngay như nó là thì vọng niệm đó cũng chính là pháp. Con đang tâm đắc câu nói: hãy đi chiêm ngưỡng thế giới nhưng đừng làm rơi những giọt dầu trong muỗng của mình hoặc như người đi xem kịch vậy, biết hết thấy hết là không thật và không bị cuốn vào đó. Có thể tập khí con còn sâu dày nên đến giờ vẫn lúc được lúc không thầy ạ. Con có khả năng hiểu ý ngưới khác muốn nói (viết) ám chỉ điều gì, hay con bị vong nhập mà không hay? Con cám ơn thầy rất nhiều.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Namo Buddhāya Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Con chào Sư Ông Xin Sư Ông cho con biết thế nào là Chánh niệm (Sammāsati) và thế nào là Niệm (Sati). Con thường nghe mọi người nói “Làm … trong Chánh niệm”. Chánh niệm ở đây là như thế nào thưa Sư Ông? Dùng từ chánh niệm hay là Niệm mới đúng ạ? Vì làm gì biết nấy, ăn biết ăn, đi biết đi… đó là sự tỉnh giác hay là niệm, chứ dùng từ Chánh niệm con thấy không hợp lắm ạ. Con thường tự tác ý là “Làm việc trong từng tâm niệm” chứ không dùng câu “Làm việc trong Chánh niệm”. Con chưa thông suốt chỗ này. Mong Sư Ông chia sẻ kinh nghiệm cho con hiểu đúng để hành đúng. Con cảm ơn Sư Ông.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Đôi lúc tâm mình thanh tịnh, mình nhìn vào tâm mình không có mặt của tham và sân, nhưng cái đó chỉ bề ngoài nó không có, nhưng bên trong vẫn còn nguyên vẹn và đủ duyên nó sẽ trổi dậy đúng không thầy? Vậy lúc thanh tịnh tỉnh giác không thấy tham và sân, thì tâm tham và sân nó nằm ở đâu thầy? Nhờ thầy khai thị cho con, con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin kính chào thầy. Mong thầy luôn an lành khỏe mạnh. Mong cho nhiều người có duyên nghe được, khéo tư duy, thực hành theo lời giảng của thầy để được an lành trong cuộc sống. Thật sự là con có duyên biết được trang web này và nghe được những bài giảng của thầy. Sau khi sống với sự hiểu biết của con theo lời thầy dạy (con cũng không biết con hiểu đúng hay sai) khoảng 2 ngày qua con có một nghi ngờ con sẽ trình bày bên dưới. Mong thầy từ bi hoan hỷ giải nghi cho con. – Con có cảm giác dường như trong con có cái rõ biết và cái rõ biết này không có cái gì xảy trong con người con mà nó lại không biết. Ví dụ như: Khi con vui thì nó biết con vui, khi con buồn nó biết con buồn, khi con giận nó biết con giận thậm chí một ý nghĩ nhỏ, một chút xíu rất nhỏ xảy ra trong con nó cũng biết nốt. Con thấy cái rõ biết đó thật là kì diệu, lúc đó con khởi nghĩ vậy thì sống với cái rõ biết này thôi thử xem sao. – Rồi tối hôm qua có một việc như sau. Vợ con có một chuyện không vừa ý với mẹ của con, đem chuyện không vừa ý đó nói với con. Thay vì bực mình, nóng giận, cãi cọ với vợ như mọi khi, con thấy cái giận đó khởi lên rồi xẹp đi rất nhanh, cùng lúc xuất hiện ý nghĩ, sao vợ con lại chấp lấy cái giận đó rồi bị cái giận đó gây khổ đau như vậy? Rồi mẹ của con nữa, sao hai người bị những cái không vừa ý gây khổ đau như vậy? Còn con thì thấy rõ biết mà không thấy gì khác. Vậy khi sống với cái rõ biết đó thôi thì dường như con người trở nên lạnh lùng, nhưng lại đồng thời cũng xuất hiện sự yêu thương đối với những người bị cái giận hờn, cái vui, buồn trói buộc. Thầy thấy con có lạ lùng không vậy? Con sợ rơi vào tà kiến mất. Mong thầy từ bi chỉ dạy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Thầy cho con hỏi phật tử đến lễ Dâng Y cần chuẩn bị gì. Vì đáng lý con có lịch đi công tác nhưng giờ hủy rồi nên con đi lễ Dâng Y được. Nhưng con không biết phải chuẩn bị gì. Bình thường con đi đặt bát, con chỉ đem bánh trái hoặc trà sữa.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Sư Ông. Sư Ông ơi! Cho con xin hỏi Tất cả mọi thứ không phải của ta, dù là Niết-bàn cũng không phải của ta. Vậy ta là gì? Có ta không? Theo con hiểu hiện tại thì không có ta. Ta chỉ là tên gọi để phân biệt. Ta là sự chấp trước, dính mắc và ước muốn. Ta là ảo tưởng không thật phải không thưa Sư Ông. Vì ĐẠO là vô ngã! Vô ngã nên không có ta phải không thưa Sư Ông? Con chưa hiểu rõ điều này. Mong Sư Ông chỉ con thấy rõ. Con cảm ơn Sư Ông.

Xem câu trả lời