Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Giữa biển trời mênh mông của đời và đạo, con vô cùng biết ơn vì tất cả những gì thầy đã chỉ dạy cho chúng con qua tất cả bài giảng của thầy. Trời sao mình may mắn đến vậy! Nguyện Tam Bảo gia hộ cho Thầy có nhiều sức khỏe.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Mô phật! Kính gửi Thầy. Con có một nghi vấn, kính mong thầy từ bi giải đáp giúp con với ạ. Con nghe nói khi hành thiền thì cần phải có minh sư bên cạnh hướng dẫn, vậy con là Phật tử tại gia muốn hành thiền ở nhà có được không và phải làm cách nào ạ. Con xin cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Con là người cư sĩ hôm 23-3 đã hỏi thầy về sự chọn lưa giữa 2 con đường sống. Đọc trả lời của thầy và câu hỏi của một đạo hữu có trải nghiệm giống con, con cũng suy tư nhiều lắm. Nhìn lại mình, đúng là con có quyết tâm giải thoát thật, và con cũng chưa dám nghĩ tới chuyện mình sẽ giác ngộ. Nhưng ước muốn giải thoát của con rất đơn giản chứ con cũng chưa dám mơ tới chuyện mình sẽ đắc Tam Minh, thấy được Tứ Diệu Đế rồi vượt thoát sinh tử. Mong muốn giải thoát xuất phát từ việc con đang bị một “căn bệnh” đang ngày ngày dày vò con mà con tin thầy là vị bác sĩ có thể kê toa giúp con để chữa lành. Sau khoảng gần 2 năm thực hành sống chánh niệm, con thấy mình đang bị một căn bệnh mà trước đây chưa từng gặp. Triệu chứng của căn bệnh như sau: – Hình như con đã trở nên quá nhạy cảm với từng đổi thay nhỏ trong tâm và thân. Ví dụ như mỗi lần nói chuyện vui, hưng phấn chỉ cần con cười thành tiếng thôi thì cảm thấy như trời long đất lở, từng thớ thịt, mạch máu căng ra, cảm giác rất khó chịu. – Mỗi lần ngồi nói chuyện về đạo với người bạn, nói chuyện một cách thoải mái, không có tranh cãi gì con cũng cảm nhận được rõ ràng có tham sân trong lúc nói chuyện, biểu hiện bằng việc cảm nhận cơ thể có cảm giác khó chịu, căng thẳng, không yên, nhộn nhạo. (Có một lần con đã hỏi thầy về chuyện này). – Khi làm một điều gì đó bất thiện trong cuộc sống đối giao với người khác thì trong người cảm giác bứt rứt chịu không nổi và phải sửa sai thì mới yên. Khi vẽ xong một công trình thì bản ngã muốn làm thật tốt, không muốn có chút sơ sót có thể tổn hại tới chủ nhà. Nhiều lúc con đang ngồi thiền thì một chi tiết trong ngôi nhà đã thiết kế tự nhiên chực hiện ra trong đầu, nếu sau đó kiểm tra lại chi tiết đó thì thế nào cũng lòi ra chỗ sai. Còn nữa, đang lúc định tâm, chợt tâm lo lắng hiện ra không rõ vì lý do gì, thì sau đó thế nào cũng có chuyện này chuyện nọ không hay xảy ra. Tóm lại con cũng thấy phiền não và mệt mỏi vì quá nhạy cảm với những điều như vậy và cảm thấy như bị quá tải. – Chỉ trong những hoạt động bình thường và thiện lành trên mà con đã cảm thấy vậy rồi huống hồ là trong lúc va chạm với công việc, với vô số phiền não và bất thiện pháp hàng ngày. Đối với con bây giờ các phiền não đúng là cực hình thầy ạ. – Chỉ có lúc đọc và nghe pháp hoặc buông xả thư giãn thì con mới thấy an lạc thật sự thôi. Còn lại gần như mọi hoạt động sống khác trong ngày đúng là chỉ có khó chịu và phiền não thôi. Mong thầy hiểu cho con là chính vì những điều trực nhận trên mà con muốn giải thoát khỏi tình trạng đó chứ không phải vì muốn giải thoát mà có những cảm giác đó. Chính vì vậy mà bây giờ con đâm ra sợ chứ không phải là nhàm chán mọi thứ nữa thầy ạ. Con thấy Đức Phật nói đúng “tất cả trên thế giới này là căn nhà lửa”. Mong thầy chì dạy cho con: bây giờ bắt đầu tìm cách ra khỏi đám lửa hay là tiếp tục ở trong ngôi nhà đó để học tiếp? Con chưa đủ duyên để xuất gia thì có nên rút chân dần ra khỏi các ràng buôc không? Con cũng đã suy nghĩ kỹ về công việc mới để có thể vẫn làm tròn trách nhiệm với gia đình và có thể sống tùy duyện thuận pháp. Con kính lạy Tam Bảo, kính lạy thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Chào Thầy. Con đang có khúc mắc trong cuộc sống mong thầy cho con lời khuyên sao cho phải ạ. Con vốn từ bé đã không có gì nổi bật, ít được khen ngợi và chẳng được ai công nhận. Nó khiến con đến giờ luôn có mong ước được khẳng định bản thân, được người khác công nhận. Con rất cố gắng nhưng dường như không đạt được kết quả như mong muốn, thậm chí con tự thấy mình đang âm ỉ sự đố kỵ ganh ghét với thành tích của người khác. Con tự nhận thức được điều ấy và luôn cố gắng tìm cách gạt bỏ những suy nghĩ đố kỵ nhưng nó chỉ biến mất tạm thời và một khi đã bộc phát thì lại ngày càng mãnh liệt. Con sợ sau này con bị chính nó nuốt mất. Dù vậy con vẫn mong ngày nào đó những cố gắng của con được người khác công nhận. Con không biết phải làm sao để cân bằng được giữa ranh giới đố kỵ và được công nhận. Mong thầy với kiến thức uyên bác có thể giúp con tìm ra con đường đúng đắn. Con xin cảm ơn thầy rất nhiều.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy Thầy đi hoàng pháp xa Thầy khỏe không ạ. Trong tuần này vô tình con buông được 2 lần, 1 lần buông hết ra thì con thấy pháp như vậy là như vậy thôi con vẫn hoạt động sinh hoạt bình thường. Không cần bản ngã trong đó con vẫn làm việc bình thường. Khi buông bản ngã ra hết thì con thấy không có gì để nói nữa thầy ạ. Nghe thì vẫn nghe rồi tự động phản ứng (con không biết dùng từ sao cho dễ hiểu nữa) nhưng con cảm nhận được mọi phiền não khổ đau xuất phát ra từ bản ngã thôi. Khi buông được 1,2 lần thì con thấy đâu có gì nữa đâu nó như vậy là như vây. Con chỉ nói tóm tắt với Thầy vậy thôi. Con kính chúc Thầy luôn luôn mạnh khỏe.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, Đọc trả lời của thầy ở đoạn: “Loại tư tưởng mô phỏng hay bắt chước sự lương thiện của Thánh nhân này đã làm hư hỏng chính lương tri nơi chính mình. Hãy buông xả mọi tư tưởng rập khuôn ấy để bắt đầu khám phá sự thật bằng chính lương tri (pabhassara citta) sẵn có nơi mỗi người. Kinh điển chỉ có giá trị khai thị chứ không phải là khuôn mẫu để bắt chước “, con chợt bừng tỉnh. Thì ra lâu nay con bị tư tưởng phỉnh gạt mà không biết. Có lẽ từ thời còn bé con đã bị “nhồi sọ” theo kiểu “phải sống có đạo đức, có trách nhiệm, phải sống lương thiện, tránh làm việc ác v.v…” mà không ai giải thích vì sao lại phải sống như vậy. Cho nên bây giờ những tư tưởng đó điều khiển con trong vô thức khiến con cảm thấy căng thẳng. Con đã hiểu, chỉ có Tánh Biết mới là câu trả lời rốt ráo nhất cho việc sống có đạo đức và hơn thế nữa là lòng từ bi vô hạn. Bởi vì chỉ khi tánh biết hiển hiện rõ ràng thì tự nhiên mấy thứ kia đã tự có luôn rồi chứ không phải tạo tác, cố gắng thêm gì nữa. Con thấy nhẹ lòng hơn và thấy rõ ràng con đường đi của mình nhiều lắm rồi thầy ạ. Vậy thì thưa thầy, đối với triệu chứng thứ nhất và thứ hai của “căn bệnh” là quá nhạy cảm với những sự thay đổi của thân tâm thì có sao không ạ? Nguyên nhân của chúng là gì? Kính xin thầy giải đáp tiếp thắc mắc của con với ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con như trút bỏ được bao nhiêu là gánh nặng trong tâm rồi. Đó là gút mắc trở ngại của con. Con không biết nói gì hơn là xin đảnh lễ thầy với tất cả lòng biết ơn.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy con thấy 5 triền cái và 10 kiết sử đều do tiến trình 5 uẩn mà có. Như vậy có đúng không thầy? Con xin cảm ơn thầy ạ!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thưa Thầy! Con muốn kiếm mua một số sách của Thầy nhưng ra nhà sách của thành phố Hải Phòng thì không có. Con ở Thuỵ Điển ít có dịp về nước nên khó mua tại chỗ. Con muốn hỏi sách của Thầy có đặt online được không ạ? Con xin cám ơn Thầy và chúc Thầy có đươc sức khoẻ tốt để còn giúp những người như con khai trí.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Sư, kính nhờ Sư cho con biết knowing mind là gì và dịch ra tiếng Việt có phải là tâm hay biết, là cái tâm nó thấy sự được cả hai tâm chánh niệm ghi nhận những gì xảy ra ở 5 giác quan. Khi nghe những bài giảng của Sư con nhận thấy có nhiều điểm giống sự giảng dạy cua U Tejanya đệ tử của Ngài Shwe Oo Min vì con có ở trung tâm đó. Kính chào Sư và kính chúc Sư đặng nhiều sức khỏe.

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời