Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ bạch Thầy, làm thế nào để ngũ uẩn giai không? Con cảm tạ thầy chỉ bày ạ!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi, khi chánh niệm tỉnh giác thì trong ngoài đều biết hay chỉ biết trong (thân tâm) mà không biết ngoài (ngoại cảnh ạ)? Vì con thấy sự tập trung của Phật khi ngài tỉnh thức như đoạn kinh Đại-bát Niết-bàn dưới đây nên con thắc mắc ạ: 27. Bạch Thế Tôn, thuở xưa, ngài Alàra Kàlàma đang đi trên đường. Rồi ngài bước xuống đường và ngồi xuống một gốc cây, không xa con đường để nghỉ trưa. Bạch Thế Tôn, lúc ấy có khoảng năm trăm cỗ xe đi ngang qua gần ngài Alàra Kàlàma. Bạch Thế Tôn, có một người đi theo sau lưng đoàn xe ấy, đễn chỗ ngài Alàra Kàlàma và nói với ngài: “Tôn giả có thấy khoảng năm trăm cỗ xe vừa đi qua không?” – “Này Hiền giả, ta không thấy”. – “Tôn giả có nghe tiếng không?” – “Này Hiền giả, ta không nghe tiếng”. – “Có phải Tôn giả đang ngủ không?” – “Này Hiền giả, không phải ta đang ngủ”. – “Vậy có phải Tôn giả đang thức tỉnh?” – “Này Hiền giả, ta đang thức tỉnh”. – “Tôn giả đang thức tỉnh nhưng không thấy khoảng năm trăm cỗ xe vừa đi ngang qua gần một bên, cũng không nghe thấy tiếng. Bạch Tôn giả, cái áo của Tôn giả cũng bị lấm bụi”. – “Này Hiền giả, phải, áo ta bị lấm bụi”. Bạch Thế Tôn, người ấy liền tự nghĩ: “Thật là kỳ diệu, thật là hy hữu sự trầm tĩnh của vị xuất gia. Trong khi giác tỉnh, còn thức nhưng không thấy năm trăm cỗ xe vừa đi ngang qua gần một bên, cũng không nghe tiếng”. Sau khi tỏ sự thâm tín đối với ngài Alàra Kàlàma, vị ấy từ biệt. 28. – Này Pukkusa, nhà ngươi nghĩ thế nào? Cái gì khó làm hơn, cái gì khó thực hiện hơn? Một người trong khi giác tỉnh, còn thức mà không thấy năm trăm cỗ xe vừa đi ngang qua gần một bên, cũng không nghe tiếng. Hay một người đang giác tỉnh, còn thức, trong khi trời đang mưa, mưa tầm tã ào ào, trong khi điện quang chớp lòa, sấm sét vang động, mà không thấy, cũng không nghe tiếng? 29. – Bạch Thế Tôn, nói gì đến năm trăm cỗ xe này, cho đến hoặc sáu trăm, hoặc bảy trăm, hoặc tám trăm, hoặc chín trăm, hoặc một ngàn, cho đến trăm ngàn cỗ xe, cũng không thể so sánh được. Thật khó làm hơn, khó thực hiện hơn, một người đang giác tỉnh, còn thức, trong khi trời đang mưa, mưa tầm tã ào ào, trong khi điện quang chớp lòa, sấm sét vang động, mà không thấy cũng không nghe tiếng. 30. – Này Pukkusa, một thời, Ta ở Atumà, tại nhà đập lúa. Lúc bấy giờ trời mưa, mưa tầm tã ào ào, điện quang chớp lòa, sấm sét vang động, có hai anh em nông phu, và bốn con bò đực bị sét đánh chết. Này Pukkusa, một số đông người từ Atumà đi ra đến tại chỗ hai anh em nông phu và bốn con bò đực bị sét đánh chết… 31. Này Pukkusa, lúc bấy giờ Ta từ nhà đập lúa đi ra và đi qua đi lại ngoài trời, trước cửa nhà đập lúa, Này Pukkusa, có một người từ nơi đám đông ấy đi ra, đến chờ Ta, đảnh lễ và đứng một bên. Và Ta nói với người ấy đang đứng một bên: 32: – “Này Hiền giả, vì sao có số đông người tụ họp như vậy?” – Bạch Thế Tôn vừa rồi trời đang mưa, mưa tầm tã ào ào, điện quang chớp lòa, sấm sét vang động, có hai anh em nông phu, và bốn con bò đực bị sét đánh chết. Do vậy mà có số đông người ấy tụ họp tại đây. Bạch Thế Tôn, lúc ấy Ngài ở tại chỗ nào?” – “Này Hiền giả, lúc ấy Ta ở tại đây”. “Bạch Thế Tôn, Ngài không thấy gì cả sao?” – “Này Hiền giả, Ta không thấy gì”. – “Bạch Thế Tôn, Ngài không nghe tiếng gì cả sao?” – “Này Hiền giả, Ta không nghe tiếng gì?” – “Bạch Thế Tôn, có phải Ngài đang ngủ, phải không?” – “Này Hiền giả, không phải ta đang ngủ”. – “Bạch Thế Tôn, có phải Ngài đang tỉnh thức phải không?” – “Này Hiền giả, phải”. – “Bạch Thế Tôn, Ngài đang tỉnh thức, nhưng trong khi trời mưa, mưa tầm tã ào ào, điện quang chớp lòa, sấm sét vang động, có hai anh em nông phu và bốn con bò đực bị sét đánh chết, nhưng Ngài không thấy, cũng không nghe gì”. – Này Hiền giả, phải như vậy”. 33. Này Pukkusa, người ấy liền tự nghĩ: “Thật là kỳ diệu, thật là hy hữu sự trầm lặng của vị xuất gia, khi thức tỉnh, dầu có mưa tầm tã ào ào, điện quang chói lòa, sấm sét vang động, có hai anh em nông phu và bốn con bò đực bị sét đánh chết mà không thấy gì, không nghe gì hết”. Sau khi nói lên lòng tin tưởng ở nơi Ta, người ấy đảnh lễ Ta, thân phía hữu hướng về phía Ta và từ biệt. Con cảm ơn thầy ạ!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Sư. Xin Sư khai thị cho con về các pháp như sau: Buổi sáng, trong lúc thiền ngồi, có chim hót, thì có sinh khởi: “có tiếng chim hót”. Nhưng cũng có cái biết có “âm thanh”. Nhưng nó đã qua rồi. Xin sư từ bi khai thị tiếp để con có sự đúng như trong pháp của Phật. Con xin đảnh lễ và cám ơn Sư. Nam Mô Bôn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Sư Ông. Con kính chúc Sư Ông có thật nhiều sức khỏe, từ bi và trí tuệ để chỉ dạy chúng con, chia sẻ những kinh nghiệm quý báu giúp cuộc sống của các con nhẹ nhàng hơn. Con cũng kính chúc tất cả mọi người truy cập website Trungtamhotong.org đạt được nhiều điều quý báu thiết thực trong cuộc sống hiện tại và hướng đến giác ngộ giải thoát. Thưa Sư Ông. Nếu Sư Ông có một người đệ tử trẻ chỉ biết giữ giới, cố gắng thận trọng trong lời nói – ý nghĩ và hành động, sống theo lời Sư Ông chia sẻ, nhớ bao nhiêu sống bấy nhiêu. Nhưng có một điều là người đệ tử đó do bị bệnh trí nhớ rất kém, học kinh Pali hoài mà không nhớ dù đó chỉ là những bài kinh tụng cơ bản. Mỗi lần học để nhớ những bài kinh Pali thì rất căng thẳng nặng đầu và khi cố gắng tập trung học thì rất nhức đầu ạ. Khi buông bỏ không học nữa thì cảm thấy rất thoải mái nhẹ nhàng. Trường hợp này Sư Ông sẽ nói với người này như thế nào ạ. Thật ra đây là trường hợp của con thưa Sư Ông. Con vừa sống đời sống xuất gia không lâu. Thật ra nơi đây cũng không theo ý nguyện hàng đầu của con lắm nhưng con phải nghe theo Cha Mẹ đến đây để xuất gia. Kẹt một cái là chỗ con tụng kinh là chủ yếu, không học không được, không biết tụng kinh là Phật tử tại gia nói tu gì dở quá. :) :) Ở đây là vậy đó, mà con nghĩ con dở thật cái ngu này con chấp nhận là con có, ai nói con ngu con không giận. Nếu ở đây có hướng dẫn thiền thì tốt rồi nhưng nơi đây không có hướng dẫn thiền gì cả ạ, chỉ có pháp học thôi nhưng con chưa được học. Con cố gắng học kinh tụng Pali cũng theo huynh theo đệ nơi con tu học thôi ạ. Chứ thật ra con cũng không quan trọng phải biết tụng kinh Pali lắm vì con thấy tụng Pali Phật tử tại gia không hiểu gì cả và người chưa học Pali như con cũng không hiểu gì luôn. Chẳng thà tụng tiếng Việt không là được rồi. Đó là theo riêng con thôi. Con không có ý là bỏ Pali vì con biết nếu biết Pali thì rất tốt trong việc đối chiếu kinh điển, tìm hiểu thêm kinh luật, biết nhiều về văn hóa lịch sử xứ Ấn xưa. Nhưng mỗi người có một căn cơ duyên nghiệp riêng. Hồi xưa đến giờ việc tự ca hát con không có hướng thú và bây giờ việc tụng kinh cũng vậy. Vì tánh con từ nhỏ đến lớn rất ít nói, nói chi việc ca hát thì trừ khi hồi đi học phải học môn nhạc con mới hát, khi ngoài đời con không có cố gắng để học hát bài nào cả, nghe rồi tự nhớ vài câu hợp ý thì có. Từ khi biết đến đạo Phật con chỉ thích nghe và đọc kinh dịch ra Việt ngữ thôi và nghe các bài giảng của các vị Thầy – thiền sư để tham khảo rồi tự trải nghiệm qua đời sống hằng ngày, còn việc tụng đọc là con không tâm đắc lắm. Xin Sư Ông chỉ dạy cho con ạ. Con cảm ơn Sư Ông nhiều lắm. Con viết hơi gấp nên hơi lộn xộn mong Sư Ông thông cảm. Mọi người, vị nào có kinh nghiệm xin cùng chia sẻ cho con với ạ. Cảm ơn tất cả quý vị.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Sư Ông! Con nhận thấy bản thân con khi gặp đau khổ, phiền não, tâm con liền có cách đối trị tự nhiên như là cuộc đời vô thường, là khổ và không có gì là của ta là ta, do vô minh nên dính mắc với nó mà khổ thôi… Thế là tâm con yên hơn không chạy theo để khổ nhiều. Nhưng con lại thấy chính điều đó là sự phản kháng của bản ngã trước khó khăn mà nó không muốn gặp, và nó làm con chưa cảm nhận trọn vẹn với cái khổ đến với mình (chứng kiến người thân bị tai nạn, hay người thân mất đi…). Vậy Sư Ông cho con hỏi con cảm nhận như vậy có đúng không? Và cách đối trị như thế nào, lúc nào là đúng với lời dạy của Đức Phật. Hay con cứ mặc kệ chỉ cần quan sát thân tâm thôi a? Thành kính đảnh lễ Sư Ông!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy con muốn biết mong muốn của các thầy dành cho tín đồ Phật tử là gì.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Tôi muốn thỉnh một số đầu sách của Hòa Thượng Viên Minh. Vui lòng hướng dẫn nơi liên hệ. Xin cám ơn.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Hoà thượng cho con hỏi, Có pháp nào dành cho người câm, điếc và mù, còn bị tàn tật tu không? Mà con thấy các thầy đi giảng dạy chỉ đem kinh điển và sách vở để thuyết thì sao họ có thể lĩnh hội được pháp học ạ. Con mong Người chỉ dạy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Khi con bị nhận lời phê bình, chỉ trích về mình, lúc đó con quan sát tâm mình, nó gợi lên cảm thọ buồn, hơi khó chịu, giọng nói lúc đó không còn tự nhiên, như nó đang chất chứa sự tức giận thầm kín ở bên trong. Nhưng con không thấy tâm sân khởi lên mặc dù cảm thấy khó chịu, có lẽ chánh niệm còn yếu nên con không thấy tâm đó? Theo ý thức, con tự nghĩ mình đã học đạo thì mình không nên phản ứng lại gây mất hòa khí, lúc đó con quay trở về quan sát thân tâm mình tiếp, con nhận ra cảm thọ khó chịu khởi sinh, sau một hồi con nhìn nó thì nó bớt dần. Và trong tâm thức con có ý nghĩ rằng nên bỏ qua, người ta không phải nói về mình đâu, và mình đừng tưởng tượng phóng đại vấn đề rồi tự làm khổ mình. Nhưng sau đó nó lại nảy ra suy nghĩ khác là nhiều khi người ta ám chỉ đến mình và đó không phải do mình tưởng tượng suy diễn. Và điều đó cứ lặp đi lặp lại, tâm khởi lên rồi diệt và lâu lâu nó gợi lên lại khiến mình phiền não, khó chịu. Có lẽ con chưa nghĩ thấu đáo về sự việc đó là mình có tưởng tượng hay người ta ám chỉ mình thật, và cách mình ứng xử lại như thế nào nên phiền não nó chưa dứt mà cứ gợi đi gợi lại đúng không Thầy mặc dù con đã quan sát thấy nó? Lúc trước thì xảy ra những chuyện như vậy con cảm thấy rất khó chịu, và lo lắng nhiều. Nhưng con có nghe lời Thầy nói phiền não nó khởi lên nhiều lần để mình thấy nó, mình mới giác ngộ được, mình học chưa xong nên nó khởi lên để kiểm tra mình lại, nên con cảm thấy bớt khó chịu hơn. Cũng giống như mình muốn biết con chuột nó đang ở đâu trong nhà mình mà nó cứ ẩn mình hoài sao mình biết được, nhờ nó xuất hiện nhiều lần thì từ từ mình mới biết nó nhiều hơn. Con cũng quan sát thấy một số người họ ứng xử rất hay mặc dù họ chưa biết đạo nhiều nhưng khi gặp tình huống bị phê bình đó, họ chẳng những bình thản, biết sai nhận lỗi mà họ còn suy nghĩ ra những chuyện khôi hài để hai bên đều vui vẻ và sau đó đủ bình tĩnh để giải thích và làm không khí lắng dịu. Nhưng con thì lúc đó con quay lại tâm mình và con hơi buồn, ấm ức nên nhiều khi người đối diện cảm được tâm trạng con buồn và tình huống lại càng trở nên xấu đi. Con trình bày cách ứng xử của mình ở trên nhờ Thầy góp ý nhận xét để con hiểu ra và tự điều chỉnh. Con cảm ơn Thầy. Kính Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Sư, con muốn hỏi nghĩa của từ “Ái dục” trong bài kệ Pháp Cú: “Ai sống trong đời này Ái dục được hàng phục Sầu rơi khỏi người ấy Như giọt nước lá sen” Chữ “ái dục” này chỉ nói về sự mê đắm, lệ thuộc vào quan hệ nam nữ hay nghĩa là lòng tham đắm đối với tất cả mọi thứ như ăn, uống, ngủ, hưởng thụ và dục ạ? Vì con nghĩ ở đây không dùng từ “tham” hay “si” mà dùng từ “ái dục” nên chắc là có ý nghĩa gì đó khác với “tham”, “si”. Con xin tri ân Sư!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời