Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con cảm ơn Thầy đã luôn nhắc nhở con “chỉ thấy”! Quả là con thường bị trượt ra khỏi vị trí “chỉ thấy” mà thành ra lại không thấy. Thư trước con trình với Thầy về tâm không, trống rỗng và có gì đó hụt hẫng… Sau đó lại là chút gì đó buồn và chán Thầy ạ. Thế rồi tâm bắt đầu loay hoay nghi hoặc. Con tìm theo từ khóa trên trang này rồi sa đà vào các thư về tâm si, tâm vô ký, tâm bất sinh… (nhưng cũng chưa hiểu lắm). Loay hoay một lúc con chợt nhận ra con lại sai hướng rồi! Con đang cố đặt tên cho cái tâm của mình, con tìm hiểu nó qua từ ngữ, qua cái thấy của người khác thì con không thể nào thấy được, nếu có thì cũng chỉ rơi vào khái niệm và tưởng thôi. Tâm nơi con, muốn hiểu nó con phải trở về và trọn vẹn với nó chứ không phải tìm kiếm khái niệm và đặt tên. Nhận ra thế con trở về liền nhưng tâm buồn và chán ấy lại bắt đầu đi mất… thay vào đó tâm lại phấn chấn hẳn lên. Các pháp cứ vô thường sinh diệt trong chớp mắt vậy đó, vì thế mà mới mẻ, mà giản đơn, mà không có gì buồn hay chán ở đây cả Thầy ạ! Con mỉm cười hạnh phúc giữa phút giây vô thường này!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy con xin phép chia sẻ về bệnh của em gái con. Năm nay em con đã 42 tuổi nhưng nó bị trầm cảm từ năm nó 22 tuổi, bệnh tự nhiên đến làm cho em con và cả nhà như phát điên. Cả ngày nó cứ ngồi, nằm thẫn thờ, không muốn làm một việc gì, lúc thì ăn nhiều lúc thì không ăn, chán nản. Em nó nói với con, cứ có tiếng gì đó trong đầu nó làm cho nó cảm thấy lo lắng, lo sợ. Bố mẹ con cho đi khám và uống thuốc khắp nơi mà không khỏi, hiện giờ nó phải điều trị bằng thuốc an thần, nhưng dấu hiệu trầm cảm, như chu kỳ, nó không dứt hẳn. Con thương nó, nhưng không biết phải làm như thế nào, con mong thầy giúp con với, con cám ơn thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con nghe pháp của Thầy được khoảng 2 năm rồi. Có lúc con thực hành thận trọng, chú tâm, quan sát theo như Thầy hướng dẫn. Nhưng khi thực hành thì con lại thấy tâm nặng nề, đôi khi khá là mệt mỏi. Khi mệt mỏi quá thì con lại ngưng một thời gian (tại con nghĩ thả trôi cho Pháp dạy con ạ). Dừng một thời gian thì con lại thực hành tiếp. Cứ như vậy lúc thực hành, lúc ngưng. Hôm nay con nghe bài pháp: “Làm sao khi có tạp niệm” thì con nghe Thầy nói: thận trọng, chú tâm, quan sát là đối với thân thọ tâm pháp của chính mình, chứ không phải là trên đối tượng. Thì con mới hiếu ra là lâu nay con thực hành bị sai: con thực hành trên đối tượng. Thầy cho con hỏi: nếu mình thực hành thận trọng, chú tâm, quan sát trên thân thọ tâm pháp của mình, mà không trên đối tượng thì khi đó mình sẽ không tập trung vào đối tượng, lúc đó làm việc sẽ không chính xác nữa. Con hiểu như vậy bị sai chỗ nào ạ? Con mong Thầy chỉ bảo giúp con. Con đê đầu đảnh lễ Thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, Con thường ngủ mơ. Có khi cả đêm suốt giấc ngủ. Mơ toàn thứ tiêu cực Thầy ạ. Có khi thì cãi nhau, có khi thì bị gặp thất bại, có cả lúc khóc lóc… Khi tỉnh dậy thì rất mệt mỏi và còn nguyên những cảm xúc tiêu cực đó. Bạch Thầy, xin Thầy khai thị cho con ạ! Con thành tâm đảnh lễ Thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con xin viết bài thơ: Tâm lặng lẽ sáng trong – Tấm gương không tì vết Vẫn hằng soi thật tỏ Bất thiện lẫn vô minh Càng nhìn lại tâm mình Càng minh càng thấy nhọ Thấy rõ ra hình tướng Khuôn mặt ảo chẳng xinh Chán, buông bất thình lình Âu chỉ là cái bóng Buông hoài rồi còn lại Duy chỉ một chữ “Không” Tấm gương ấy vẫn trong Vẫn hằng soi thật tỏ Trong gương ta thấy rõ Sông núi vẫn điệp trùng. Dạ thưa Thầy, con cảm hứng viết bài thơ không vần điệu này khi mà thấy cái tâm càng sáng thì càng rõ ra cái bản ngã nhọ nhem, để rồi con cứ buông dần từng chút một, như tước đi từng lớp vỏ… Nhưng càng tước đi càng thấy nơi mình chẳng còn lại gì, “không” và trống rỗng. Nhưng rồi, cái gương tâm kia vẫn cứ trong như thế, để khi soi vào đó con thấy vạn pháp vẫn điệp trùng. Thực lòng, khi cái gánh nhẹ bớt, đâu đó có một cảm giác hụt hẫng thưa Thầy – một sự hụt hẫng lặng thinh, không tham ưu. Con chợt nghĩ đến con lạc đà trong một câu trả lời của Thầy khi nó rũ bỏ tất cả để hòa chung vào cát bụi giữa sa mạc. Thầy ơi, khi vô minh ta đồng hóa mình với ảo ảnh của bản ngã, khi nhận ra ảo ảnh, ta tách mình khỏi nó, nhưng khi không còn nó thì không còn “ta”, ta khi ấy lại là một với vạn pháp chân thật phải không Thầy?

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con bạch Thầy Từ hôm con nghe được bài giảng về hạnh phúc đích thực của Thầy và con nghe đọc về tập sách thực tại hiện tiền của Thầy viết, con cảm thấy trong lòng luôn có một niềm vui thầm lặng dù con không định nghĩa được đó là vì sao, con luôn giữ chánh niệm trong hiện tại thực tập buông bỏ mọi sự mong cầu, và thầy cũng dạy việc tu hành là phải để tự nhiên chứ không phải hết sức cố gắng gì cả nhưng Sư Bà con dạy người tu phải nỗ lực hết mình để vun bồi bốn món phước, đức, trí, tuệ… Nếu không như vậy thời giờ qua mau khi mất thân người rồi sẽ không đủ phước để kiếp sau còn gặp được Tam Bảo mà tu tiếp và có khi phải làm thân trâu ngựa để trả nợ thí chủ, vậy con xin Thầy chỉ dạy cho con làm sao để thật sự có được phước đức trí tuệ và không bị mang nợ thí chủ ạ, con rất cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con cảm ơn Thầy rất nhiều ạ. Như vậy là nếu như dù con cố gắng giữ chánh niệm trong hiện tại nhưng do căn cơ thấp kém con vẫn luôn bị vọng tưởng chi phối làm mất chánh niệm thì con vẫn nên đặt cho mình thời khóa thêm như lạy sám hối, trì trú, hay niệm Phật để có được chánh niệm hơn đúng không ạ? Con bạch Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Con xin báo Thầy một tin vui là: con mới khám phá ra “Thân, Thọ, Tâm, Pháp” là người thầy tốt nhất, là người bạn tri kỷ tuyệt vời nhất, là người yêu chân thành nhất, và là vị bác sĩ giỏi nhất ạ. Thầy ạ, con thấy ra là: nhờ Thầy, nhờ bạn tri kỷ của con, nhờ những người mà con có duyên gặp và nhờ con chấp nhận ở trong “ĐỊA NGỤC” để chịu khổ và học ra bài học giác ngộ, nên cuối cùng “Bản Ngã” cũng chịu đầu hàng và Tánh Biết soi chiếu lại hết những quá trình con trải nghiệm. Vì vậy, Tánh Biết đã tự khám phá ra Sự thật thú vị này. Từ nay trở về sau, con có thể sống ung dung tự tại ở bất cứ nơi đâu và ở bất kỳ hoàn cảnh nào. Đúng là không có niềm an lạc và hạnh phúc nào trên thế gian này có thể sánh bằng “Sự an vui của hương vị giác ngộ giải thoát của Pháp” Thầy nhỉ? Chúc mọi người hưởng được hương vị giác ngộ giải thoát này! Con thành kính tri ân công đức vô lượng vô biên của Thầy đã chỉ dạy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! …………….. Con cám ơn Thầy nhiều. Con kính chúc Thầy, các sư và mọi người trong chùa được bình an.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Những lúc bực tức mệt mỏi con hay mắng con của mình. Sau thấy có lỗi quá, con nhỏ đâu có biết gì, thấy mình thật tệ. Con thấy cuộc sống mình rất ngột ngạt quá thầy ạ. Một mình lo hết, sợ mất việc, sợ ốm… Lo toan gánh vác mọi thứ không có ai chia sẻ con rất mệt.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời