Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ, con xin phép Thầy được chia sẻ kinh nghiệm của con với người bạn có nói rằng bị người âm theo ạ. Trước đây con đi coi bói người ta hay nói là đầu ngõ nhà con có vong theo con, từ đó con lo sợ, không dám đi lối đó, cứ phải đi đường vòng rất vất vả, mỗi lần bắt buộc phải qua thì luôn luôn có cảm giác rờn rợn, hoang mang, buổi tối mà đi qua đó thì đêm về bất an không ngủ được. Sau này nghe Thầy giảng nhiều nên con đi làm phước rồi hồi hướng cho vong linh đó, con quyết tâm sẽ đi qua đó hàng ngày chứ không trốn tránh nữa và mỗi lần qua đó con đều niệm Araham sammā sambuddho. Đến bây giờ thỉnh thoảng con vẫn hồi hướng cho họ khi có dịp, nhưng con không còn sợ hãi nữa và con cũng không cần phải niệm Phật khi đi qua đó nữa mà tâm con vẫn bình an. Nên xin bạn hãy yên lòng, chỉ cần tâm ta vững vàng, ta có nương tựa nơi Tam Bảo, có rải tâm từ đến họ, thì người âm cũng không làm hại gì ta. Con cám ơn Thầy đã chỉ dậy chúng con.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

A Di Đà Phật con bạch Thầy, Con kính xin Thầy chỉ giúp con cách thoát ra nỗi khổ tâm mà con đang phải chịu, con thành kính tri ân Thầy. Dạ con bạch Thầy con là một người bán thế xuất gia, vì bạn con bị nghiện ma tuý nên con đã xin phép bố mẹ chồng cho con được đưa cháu về nhà ngoại rồi tự làm nuôi con. Nhưng lại sợ bố mẹ con bị mất mặt với họ hàng nên con đã bế cháu vô chùa cho một sư cô và mong muốn sau này cháu được làm người xuất gia khỏi phải chịu khổ như con. Nhưng khi bé được 2 năm thì sư cô đã cho con đi xuất gia sư cô cũng thương hai mẹ con con nhưng lại rất nóng tính thương xuyên to tiếng thậm chí có thể đánh con mỗi khi con sơ suất điều gì, rồi sau đó sư cô cho con đi học trung cấp Phật học hết 5 năm sau con mới về lại. Nhưng tính cách của sư cô vẫn như xưa nên con cảm thấy rất đau khổ có lúc hai mẹ con con nhìn nhau qua màn nước mắt mà con không dám nói gì. Ngày tháng trôi qua con cảm giác như ở địa ngục và phải cố gắng hết sức để không khởi tâm oán hận với người đã có ơn với mình. Con không muốn tiếp tục chịu đựng nổi uất ức đó nữa nên con đã nói ra nỗi khổ tâm của mình và mong thầy trò có thể hiểu nhau và không gây oan trái với nhau nữa. Nhưng thầy con đã đuổi con ra khỏi chùa và lấy hết Y áo, chứng minh nhân dân, điện thoại. Thầy con nói tất cả những gì mà mày có bây giờ là do tao cho kể cả chứng minh nhân dân tao cũng cho tiền mày đi làm nên tao đòi lại. Lúc đó con vừa sợ bị đánh vừa muốn trả lại tất cả những gì thuộc về thầy nên con đã trả hết và ra đi với hai bộ đồ cũ và một số tiền ít ỏi mà Phật tử cho con lúc con đi học về. Bây giờ con đang ở chùa của sư bà vì lúc trước con đã ở đây để đi học. Thời gian trôi qua gần một năm con luôn đau khổ và buồn tủi cho số nghiệp của mình cho đến khi gặp được pháp của Thầy con đã giải toả tất cả và nhắn tin về sám hối thầy con, mong thầy tha thứ cho con được nhẹ nhàng và cũng để thầy trò không gây oán thù với nhau nữa. Nhưng thầy con nói không bao giờ tha thứ cho con vì con đã bất hiếu với thầy tổ vào địa ngục mà ở, giấy chứng minh và hộ khẩu của mày tao cũng cắt dục đi rồi, đồ bất hiếu đừng bao giờ gặp mặt nhau nữa. Nghe thầy nhắn lại như vậy con rất buồn và con xin thầy chỉ cho con biết ở một hoàn cảnh như vậy con có nên ra đi không và tội của con có đáng bị đoạ vào địa ngục không, nếu có con phải làm sao để thoát khỏi quả báo này? Hôm trước khi nghe bài pháp thoại bình yên chỉ có ở trong tâm nhưng lúc đó con thật sự con rất sợ cảm giác nơm nớp lo sợ vì có thể bị đánh chửi bất cứ lúc nào nếu con làm không được như ý của Thầy con. Vậy việc con nói ra nỗi khổ tâm và mong muốn giải toả không khí bức bách của thầy và trò con là đúng hay sai ạ. Con bạch Thầy nếu sai rồi thì con phải làm sao ạ, con xin Thầy mở ra cho con một lối thoát để con có thể sống an vui với chánh pháp của Đức Phật qua những bài giảng thiết thực của Thầy. Con rất biết ơn và thành tâm đảnh lễ Thầy. Nam Mô A Di Đà Phật.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch thầy, Hiện tại con đang trong khoá tu mùa hạ ở một thiền viện, và con đang hành thiền theo lời Thầy dạy qua những bài pháp thoại trên Youtube. Trong những ngày con đang tu tập, thì được tin báo đến là người con thương yêu đã lừa dối và phản bội con từ rất lâu. Con nghĩ nhờ việc hành thiền, nên con đã đối diện với sự thật rất nhẹ nhàng và cảm nhận tâm không quá đau đớn. Những ngày sau đó, khi Thiền, con quán chiếu về tâm Từ để có thể tha thứ cho họ, cũng như hoá giải sự sân hận của con. Nhưng con vẫn còn vướng mắc, là khi mình tha thứ, thì mình có nên tiếp tục liên hệ với họ, hay mình tha thứ để tâm nhẹ nhàng hơn nhưng nên cắt đứt với người xấu như thế? Có một lần con đang thiền và quán chiếu về sự tha thứ cho người đó, thì bất chợt con cảm thấy rất xúc động và muốn khóc, sau đó con nghe trong tâm mình vọng lên câu: “đã tha thứ!” và con cảm thấy rất nhẹ nhàng. Con không hiểu vì sao như thế. Kính mong thầy giải đáp giúp con.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Con không có gì để trình pháp với Thầy, con cứ thường nghe pháp thoại, thường lặng lẽ nhận biết thân tâm, và qua thời gian con cảm nhận khi càng hiểu ra lời Thầy, con càng cảm nghe quý kính công ơn Thầy. Con không có lời lẽ nào để nói hết tâm con, lần gần đây nhất, con được có đủ nhân duyên đến đảnh lễ Thầy, trực tiếp nghe lời Thầy dạy, con thấy rõ tâm con được mở dần và như chạm đến điều gì rất đặc biệt. Con nhớ khi đảnh lễ Thầy để ra về, khi quỳ xuống dưới chân Thầy, con không thấy có người đang quỳ xuống, con chỉ cảm nghe một niềm xúc động nhẹ nhàng mà sâu lắng, con có thể cảm nghe năng lượng từ hoà của Thầy toả khắp xung quanh. Đã hơn 2 tuần về lại nhà, mỗi khi nhớ đến giây phút đảnh lễ Thầy, con vẫn nghe rất hạnh phúc. Con luôn cảm ơn cuộc đời đã ban cho con nhân duyên được gặp Thầy trong hiện đời.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ, thưa Thầy con cũng xin được phép nói về những trải nghiệm của con khi gặp những người âm. Con cũng có duyên gặp trực tiếp bằng mắt khi tỉnh táo 2 lần và đa số là trong mơ. Đa số trong những giấc mơ họ hiện ra nhìn và cười với con, chỉ có một giấc mơ mà đã làm cho con hoảng sợ vì trong mơ, chị đó cứ rượt theo con đuổi để hỏi mà tại sao chị ta chết, vừa lúc con hoảng sợ quá tỉnh dậy (khi con đang ngủ trưa) thì phía dưới đường hẻm nơi con gặp chị ta trong mơ có tiếng trống kèn của đám ma đi ngang qua. Rồi có một hôm con đi chùa gần nhà trọ, khi đang nhắm mắt niệm hồi hướng cuối buổi tụng thì một anh bỗng hiện ra cười với con. Khi đã kết thúc con xuống tầng dưới lạy bàn tổ (vì con hay đi trễ nên toàn lên tầng trên trước) và xá những bàn các vị mới mất thì phát hiện ra khuôn mặt anh hồi nãy đây mà, thì ra ảnh là công an vừa mới mất (vì còn đang để ảnh to phía ngoài). Nhưng con cũng lấy làm lạ là dù gặp hay thấy gì thì họ cũng chẳng hại gì con, chỉ có lúc gặp chị đuổi theo thì làm con sợ thôi. Nhưng bây giờ, mỗi khi hồi tưởng lại những người âm đã đến để cho con thấy đó (già, trẻ, gái, trai) và đặc biệt là chị đã dí đuổi con đã cho con sự cảm nhận sâu sắc ranh giới giữa sự sống và cái chết; sự hoảng hốt, tức giận, đau khổ khi nhận ra mình đã chết mà còn bao nhiêu dự định, kế hoạch chưa làm (vì chị đó chỉ ngoài 30 thôi). Con cũng đã có những chiêm nghiệm thú vị khi chính mình được gặp họ. Lúc đầu, con cũng rất sợ nhưng con tập trung những việc mà con phải có trách nhiệm. Một thời gian sau thì nhận ra cuộc sống của bản thân cũng bình thường, vì những việc này không thể chia sẻ cũng như nhân duyên của mỗi người vậy. Vì vậy, con thường dành thời gian cho bản thân nhiều hơn, đặc biệt cuối tuần con thường ở nhà nghe pháp sống theo chính niềm vui trong mình. Rồi nhân duyên đưa đẩy, bạn con rủ con đi khóa tu mùa hè chùa Hoằng Pháp năm 2016, con tham gia khóa tu 7 ngày, vì được trực tiếp cảm nhận từ trường thanh tịnh nơi ấy nên khi về con tìm hiểu xem pháp môn Niệm Phật là gì. Dù là ngủ ở chùa mà con cũng có một đêm được thấy một em gái nữa, trong mơ khi ấy con vừa sợ vừa thương khuyên nhủ em thôi thì đã ở nơi đây rồi hãy tu tập theo các Thầy, niệm Phật Di Đà đi nhé. Khi con thường Niệm Phật, nghe các bài giảng pháp thì ít được thấy nữa và bây giờ thì hiếm khi con được thấy lại những người âm, mà giờ có thấy thì con cũng khuyên họ rằng: đừng bỏ thêm củi khô (thân) vào sự khao khát sự sống nữa, hãy niệm Phật cầu tịnh độ. Bây giờ, con cũng rất cảm ơn những nhân duyên đã cho con được thấy như vậy vì qua đó con đã thấy ra được những bài học cho chính mình. Những tìm cầu, hy vọng, dự định, rồi đạt được hay không đạt được cũng như bong bóng nước vậy thoáng hiện ra rồi biến mất trong hư không cũng như xác thân này vậy. Dù vậy, chúng ta cũng sẽ sống trọn vẹn một ngày, một giờ, một phút, một giây cho sự hiện hữu ấy và thấy được những sự thật cần thấy. Con kính chúc Thầy và mọi người sức khỏe, vui vẻ, bình an trong tâm hồn. Con xin được cảm ơn tất cả!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thiền Sư! Con có duyên được nghe pháp thoại của thầy và con thấy rất lợi ích và hiểu đúng chánh pháp của Đức Như Lai mặc dầu con chưa một lần được diện kiến thầy trong cuộc sống đời thường. Con ở Huế ạ, thầy cho con hỏi là ở chùa thường thì khi quy y các sư phụ đặt pháp danh cho các Phật tử thì sẽ dựa trên nguyên tắc nào ạ? Câu hỏi hơi ngây ngô nhưng là điều con không rõ xin thầy cho con hiểu thêm, con xin cản ơn thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy! Mọi thứ rất rõ ràng trước mắt, như thể con đã đi tới tận cùng con đường sinh tử ấy rồi nên biết rõ nó, con biết rõ đó là con đường của khổ, dẫn tới khổ, nên chắc chắn con không bước vào. Con lại nhớ đến lời Đức Phật: “Như Lai dừng lại rồi. Còn ông chưa dừng lại”. Con xúc động muốn quỳ lạy thật lâu dưới chân Ngài, dưới chân Tam Bảo. Dạ, con xin phép được chia sẻ với Thầy niềm hoan hỉ an bình này, nó không phải là hỷ lạc, không phải là sung sướng, không phải là hạnh phúc như người ta vẫn gọi tên… Nó chỉ là nó giản dị vô cùng, bình thường vô cùng, bình thường đến mức không có gì để sở đắc, để tự hào, để bám víu cả. Con xin được trích một câu kinh Pháp Cú con đọc từ lâu mà nay con mới hiểu: “Ý dẫn đầu các pháp Ý làm, ý tạo tác Nói lên hay hành động Với tâm ý thanh tịnh An lạc bước theo sau Như bóng không rời hình.” Lành thay, một sự thật bình thường! P/s: cách đây vài tiếng con gửi lá thư này nhưng mạng rớt, nay có mạng con gửi lại. Nếu bị trùng lặp con mong Thầy tha thứ cho ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, Con hiện đang cư ngụ tại miền nam California, Hoa Kỳ. Con chỉ mới biết đến Phật giáo nguyên thủy trong vài năm trở lại đây. Con học hỏi được nhiều từ những băng giảng online của thầy. Con từ từ hiểu được ý nghĩa cao quý của quy y Tam Bảo (sáng suốt là Phật Bảo/Tuệ, định tĩnh là Pháp Bảo/Định, trong lành là Tăng Bảo/Giới) không phải chỉ là điểm khởi đầu mà là cả quá trình chuyển hóa nhận thức cho đến khi thấy được sự thật của cuộc sống như nó đang là. Con mạn phép xin hỏi khi nào thầy lại có lịch trình hoằng pháp tại Nam California trong thời gian gần để chúng con được đảnh lễ thầy. Con xin thầy hoan hỉ giải đáp cho con về một vài câu hỏi: 1- “phục vụ để hoàn toàn, hoàn toàn để phục vụ”. Hoàn toàn ở đây có mang nghĩa là toàn tâm toàn ý hay mang nghĩa là hoàn thiện hay mang ý nghĩa nào khác? 2- “tâm quả vô nhân” không bao gồm tham, sân, si, vô tham, vô sân, vô si; vì sao tâm này được xem là không có trí và vẫn có khả năng tái sanh vào khổ cảnh? 3- Thập nhị nhân duyên (duyên sinh) có thể dùng để giải thích cho sự luân hồi sinh tử của bất kỳ các pháp hữu vi không thưa thầy, hay chỉ để giải thích cho sự luân hồi sinh tử của một đời người? Vậy ở các loài chúng sanh khác loài người (hóa sanh, v.v.) hoặc chư thiên ở cõi vô tưởng thiên thì có đủ danh và sắc không? Vô tưởng thì vẫn còn tạo nghiệp (hành) phải không thầy? Như vậy thì vẫn là không có trí tuệ? Mặc dù chưa một lần gặp mặt, con xin được tri ân và đảnh lễ thầy, một bậc thiện tri thức, đã khai ngộ cho con điều chỉnh cái nhìn và thái độ sống đúng đắn. Tên doanh nghiệp của con là “Clarity”, nghĩa là trong sáng minh bạch và xin thầy cho phép con được sử dụng câu “phục vụ để hoàn toàn, hoàn toàn để phục vụ” trong khi làm doanh nghiệp cũng như phụng sự xã hội để hiểu ra ý nghĩa của phục vụ mà không lầm nhân quả. Con thấy chuyển hóa tốt đến với con khi mình giữ giới. Đến trọn đời, con xin nguyện giữ tròn năm giới của người Phật tử tại gia. Con nghĩ rằng mình sống thuận pháp thì được pháp hộ trì. Xin thầy chỉ dạy. Con,

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! Duyên lành đã đưa con đến với chuỗi bài thơ Cứ để mây bay và sau đó là con tìm được tới các bài pháp của thầy giảng! Ngày con đọc được các dòng thơ của thầy con đã khóc rất nhiều, khóc vì mừng khi thấy chân lý, vì thương mình khờ dại. Thấm thoát đã gần 2 năm từ khi thấy pháp, con tự biết mình còn thất niệm buông lung phóng dật nhiều. Thật lạ là gần đây con nhận ra mình sân nhiều hơn ngày trước, trước đây khi có gì không vừa lòng con thường bỏ qua dễ dàng khi tự phân tích sự việc. Bây giờ thì khác khi cái sân trong lòng nổi lên con có tự biết mình đang sân con cũng chỉ quan sát nó chứ không phân tích dùng lý trí để thay đổi quan điểm như trước. Nhưng vài đôi ba hôm cái sân ấy nó vẫn khởi lại, con cũng mặc kệ nó sinh khởi tuy có khởi lên thêm cảm giác tự trách móc mình. Trước đây con cứ tưởng mình tốt, bây giờ thường thấy cái tâm sinh khởi con mới nhận ra là mình không tốt như mình đã tưởng. Thì ra phán xét người khác thì dễ mà thấy ra mình thì lại không thấy cho chân thật. Khi không khổ thì tham sân si không mấy mà khởi, khi khổ liền thấy các ảnh xuất hiện ngay! Thầy dạy chúng con phải biết ơn cái khổ sao mà đúng quá thầy ạ. Nhìn thấy tâm mình con thật hổ thẹn! Con xin trình pháp với thầy, xin cảm ơn thầy đã từ bi dẫn dắt chúng con, cảm ơn kênh Youtube Quán Nguyên đã giúp cho nhiều người như con được tiếp cận các bài giảng của thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy vui lòng trả lời con về câu hỏi bị người âm đi theo ạ. Giờ con không biết làm sao ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời