Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con xin kính chúc Thầy nhiều sức khỏe và thân tâm luôn sáng suốt an lạc. Con hiện đang sống ở Australia cũng đã hơn 30 năm, giờ con đã hơn 50 tuổi và vẫn còn đang tìm cho mình một bến bờ yêu thương. Con may mắn có duyên lành nghe được những bài pháp thoại của thầy đã giúp con nghiệm ra rất nhiều điều trong đời sống nhưng càng thận trọng chú tâm quan sát con càng nhận thấy rõ hơn những lỗi lầm mà con đã làm trong quá khứ cũng như trong hiện tại, cũng vì không thận trọng lời nói và hành động mà con đã làm mất đi nhiều mối quan hệ trong gia đình và bạn bè. Hiện giờ con rất cô đơn sống một thân một mình không bạn không người thương trong căn nhà rộng, mặc dù con không thiếu thốn về mặt vật chất nhưng con hoàn toàn phá sản về mặt tình cảm. Những lỗi lầm con đã gây ra không thể nào sửa chữa được vì gia đình và bạn bè đã có thành kiến xấu về con rồi. Con thấy làm người sao mà khó quá đi, con cứ mãi ray rứt với lỗi lầm của mình, càng định tĩnh sáng suốt con lại càng thấy ghét bản thân mình và càng thấy mất tự tin trong giao tiếp. Thầy ơi, con phải làm sao để sống tiếp đây hở thầy? Xin Thầy cho con một lời khuyên. Con xin cám ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ ơn Thầy ạ! Vì những gì Thầy đã khai thị cho con và các Phật tử xứ Nghệ chúng con. Xin Thầy yên tâm bây giờ chúng con không còn có thể lạc hướng nữa. Năm mới 2019 đã đến. Con xin kính chúc Thầy luôn khoẻ, hoằng truyền Pháp Phật khắp muôn nơi. Tất thảy những người hữu duyên đều thấy Pháp. Kính xin Thầy từ bi hoan hỷ tha thứ cho những thiếu sót hay lỗi lầm trong những ngày Thầy ra xứ Nghệ ạ! Con xin đầu thành đảnh lễ chào Thầy. Con Chân An Bình

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, Con nghe nói về pháp nhưng con không hiểu pháp nghĩa là gì, con kính xin thầy từ bi giảng giải cho con từ pháp. Con xin cảm ơn thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ Thầy! Sáng nay con ngồi một mình trong phòng. Hà Nội đang lạnh 8-9 độ C nhưng con thấy trong tâm có một sự ấm áp mà giản dị, một niềm hạnh phúc nhẹ nhàng mà đơn sơ. Trong tâm con chợt hiện lên những câu này, con xin viết trình Thầy: Làm – không làm Đến – không đến Đi – không đi Sự – vô sự Gió lay cành trúc la đà Gió không đến nữa, trúc đà không lay Đến, đi muôn sự đều hay Động mà bất động, tâm này vốn không. Con xin kính chúc Thầy luôn khỏe mạnh, an vui.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thưa thầy, cho con hỏi hơi thở có phải thuộc về thân không ạ? Quán hơi thở là quán như thế nào (thiền vipassana)? Cùng hơi thở đó thì như thế nào gọi là thiền định (thiền mà đức Phật đã từ bỏ)? Con thành kính xin thầy chỉ dạy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! Từ lý đến sự phải chăng là cả quãng đường xa vời? Ngày trước con đọc một câu nói mà tâm trở về trạng thái vắng lặng. Cái lý sơ khai có từ ngày đó, sau đó bản ngã vẫn lăng xăng đánh mất mình như thường, khi thoảng còn ảo tưởng về một trạng thái “vắng lặng” đã kinh qua. Cũng từ ngày đó con thấy được việc kiếm tiền giúp đỡ ba mẹ nó mang tính tương đối và ít ý nghĩa, con tự khóc vì thấy mục đích sống bao lâu giờ ngộ ra nó vô nghĩa! Con cũng biết ko ai có thể giúp ba mẹ nhiều hơn chính ba mẹ! và vì vậy con không nói gì nhiều với ba mẹ con về điều con tin là chân lý trong cuộc sống (chân đế). Con biết 2 tư tưởng như 2 đường thẳng song song ko có điểm gặp. Rồi con vẫn tiếp tục công việc đời sống như thường! Thể hiện cá tính suy nghĩ nói năng như đúng với cái kiểu của con. Và rồi khi 2 luồng suy nghĩ và cách sống va chạm nhau giữa con và bậc sinh thành thì mâu thuẫn xảy ra liên tục, con ko còn có thể sống “thật” như vậy nữa ngay cả với người trong nhà. Con sống với nhiều vai diễn, vai nhân viên, vai con, vai đồng nghiệp, vai người bán hàng, với sự vô nghĩa (con thấy cái xã hội này đi quá xa những nhu cầu cần thiết, và chính xã hội này đẻ ra những thứ vô nghĩa và đầy đau khổ). Con vẫn sống, bản ngã vẫn còn loay hoay, cái tham cái sân cái si vẫn đầy mình. Những phút tĩnh lặng con ý thức được sự vô nghĩa của đời sống, những lúc khổ đau con nhìn lui thấy rõ tại tham sân si còn ẩn đâu đó dưới những cái lý do rất “đạo đức”. Nhưng mà đời sống con người mang tính xã hội, con người gây khổ đau cho nhau nhưng cũng nương tựa nhau mà sống ko thể tách rời! Sống trong cộng đồng mang cái nghiệp của cộng đồng biết sai biết vô nghĩa nhưng vẫn phải sống theo một cách như vậy, bởi vì các mối quan hệ bó buộc mình lại ko loay hoay đc, cũng ko xa rời gia đình cộng đồng mà sống được. Phải chăng vì mê cuộc đời nên con mới tìm đến cõi này? Con thử đặt tình huống nay mình chết, con thấy vẫn còn đau lắm, cha mẹ ra sao? con nhỏ ra sao?.. Nên có lẽ Pháp còn dạy con nhiều bài học nữa, bởi tâm con còn tham sân si quá. Mà đời sống khổ tâm quá nên nhiều lúc con cũng muốn trốn học thưa thầy! Vài dòng suy nghĩ con kính trình với thầy, chúc thầy một năm mới thân tâm an lạc ạ! Con cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Đã lâu con không nghe pháp thầy Hồn nhiên giản dị tựa cỏ cây Một ngày xuôi ngược, tâm bình lặng Mỉm cười: pháp thuyết vẫn quanh đây!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy con rất cô đơn do chồng hết tình thương với con. Một cảm giác cô đơn, bị bỏ rơi khi con đang mang thai. Con đã khóc rất nhiều nhưng anh ấy không thay đổi. Xin Thầy cho con năng lượng để cảm nhận đây là sự thật vì con luôn thấy quá khứ để níu kéo anh ấy trong vô vọng. Con mong mình có thể nhìn đây là sự thật để con vượt qua nhưng rất khó Thầy ơi! Nỗi cô đơn cứ hiện diện trong con.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Hiện tại con đang sinh sống ở Mỹ. Con sẽ về Việt Nam vào dịp Tết âm lịch. Con xin được gặp Thầy đễ được Thầy trị liệu tâm lý cho con có được không Thầy?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính gửi Thầy Đầu thư con xin kính chúc Thầy nhiều khỏe mạnh, thân tâm an lạc. Năm mới sắp đến con chúc Thầy năm mới vui vẻ ạ Thưa Thầy con viết thư này gửi Thầy nhờ Thầy soi sáng cho con. Giờ đây con đang không có phương hướng rõ ràng trong cuộc sống, điều đó làm tâm con chơi vơi. Đây là lần đầu tiên con viết thư thế này, con cũng từng viết thư cho Thầy nhưng con lại không gửi, bởi từ bé đến lớn con thường tự mày mò tìm câu trả lời nên nó thành thói quen và rồi có lúc con cũng tự tìm ra được câu trả lời. Nhưng trong con vẫn có cái gì đó luân hồi luẩn quẩn mãi nên con viết thư xin Thầy soi sáng, giúp đỡ con. Con năm nay sắp 29 tuổi. Con từng bị trầm cảm và bị bạo hành tâm lý thời ấu thơ. Cách đây vài năm con chuẩn bị tổ chức đám cưới thì bị hủy hôn gần ngày cưới vì mâu thuẫn giữa hai nhà. Bọn con cố cứu vãn nhưng 3 năm sau đó thì chúng con chia tay. Vì sắp làm đám cưới nên chúng con đã đăng ký kết hôn, vì vậy mà khi chia tay thì chúng con cũng phải làm thủ tục ly hôn như bình thường. Đám cưới chưa được thông báo ra ngoài nên chuyện này hầu như người quen của con không ai biết. Sau đó con bị trầm cảm, đầu đau liên miên và một vùng ký ức bị mất. Cộng với việc bị bạo hành hắt hủi nên lúc đó tình trạng khá nặng. May mắn là con có duyên biết được đạo Phật và con nghiên cứu để thực hành trị liệu trầm cảm nên sau đó 5 tháng con đã khỏi đau đầu. Sau 3 năm giờ con đã khỏi trầm cảm và tâm con, cả ước mơ có được tự do trong tâm của con đã được thành tựu phần nào, con đã tốt hơn trước rất nhiều. Con đã học được bài học quý giá từ những khổ đau đó nên con thấy con cần cảm ơn khổ đau đó rất nhiều Thầy ạ. Khổ đau của con đã trải qua nhiều hơn nhiều những điều con viết đây nhưng con viết ngắn gọn thôi vì sợ mất nhiều thời gian của Thầy. Và với những khổ đau đã từng trải qua, con đều cố gắng tìm ra thông điệp của nó, để học ra bài học nên khi học được bài học rồi còn không thấy nó có gì là uổng phí cả. Giờ cuộc sống mưu sinh của con cũng còn khó khăn vì đến giờ trí nhớ của con vẫn chưa hồi phục nhưng con biết điều đó và con cứ trọn vẹn với nó thôi. Giờ tâm của con không có cảm thấy những mũi kim đâm vào tim nữa rồi, khi gặp vấn đề bất an trong tâm thì con cứ trọn vẹn với nó thôi. Còn khi làm việc con thận trọng chú tâm quan sát. Giờ con thấy an ổn, vui vẻ kể cả khi ở một mình. Con cũng không cần mượn những chương trình giải trí, những món ăn, hay người yêu để có niềm vui mà con thích trọn vẹn với mình đang là hơn. Thưa Thầy nhưng mà con lại bị chơi vơi vì con không biết chọn cho mình hướng sống thế nào? Khi mà hiểu được tính vô thường, giả tạm của sự vật con thấy tình yêu, hôn nhân không đáng để con bám víu vào nữa. Lập gia đình thì thật sự con không biết con lấy chồng, sinh con để làm gì vì con có thể tự làm cho mình có bình an và hạnh phúc. Trước đây thứ con thích nhất là tình cảm, tình yêu, còn bây giờ thứ con thích nhất là Phật pháp, bởi nơi đó con có thể soi chiếu, hoàn thiện bản thân mình. Trước đây còn từng có ý định đi xuất gia nhưng rồi con yếu và có lẽ không đủ nhân duyên nên con gác lại vì như Thầy nói con tu ở đâu cũng được, còn có đi xuất gia hay không là do duyên nghiệp của mỗi người và mình nên sống tùy duyên thuận pháp. Con thấy nó rất hợp lý, hơn nữa con có đi tu hiện tại chỉ vì con muốn có thể được có Thầy, có môi trường để con rèn luyện mình, nhưng hiện nay các chùa nhắc đến việc đi tu lại chỉ thường là để phụng sự. Mà theo con mình phải giúp mình giác ngộ đã thì mình mới giúp người khác được. Con có nghe bài “Hướng sống” Thầy giảng. Thầy có nói đến một hướng sống là thuận theo pháp, mọi thứ đến đâu thì mình tùy cơ ứng biến đến đó, còn mình chỉ cần sống trong hiện tại thôi. Con có nên chọn cho mình hướng sống đó không? Bởi con thấy nó đúng nhưng không đơn giản để làm được vậy. Và khi con lựa chọn như vậy thì có phải đang là hành động tạo tác của bản ngã không ạ? Thưa Thầy, con không còn nghĩ đến quá khứ nữa, con chỉ muốn để những thứ đã qua trở về quá khứ. Nhưng con có lẽ là con sợ tương lai, dù con biết tương lai chưa đến, nào ai biết được ra sao. Và nếu mình sống trọn vẹn ở hiện tại thì tương lai không có gì đáng lo cả. Nhưng có thể vì tập khí lo trước tính sau đã ăn sâu vào trong con mà khiến con lo sợ vậy. Con cảm thấy cần phải làm một điều gì đó nhưng với những thứ đã trải qua con nhận thấy không nên làm gì cả mới đúng, bởi càng làm càng tạo ra khổ đau. Cái muốn làm đó chắc là hành động tạo tác của bản ngã. Giờ tất cả những gì còn làm chỉ là trọn vẹn với cái đang là trong thân thọ tâm pháp nơi con và con thấy an ổn khi thực hành như vậy. Nhưng ở ngoài đời tuổi con là sẽ lập gia đình nhưng con không muốn, đi xuất gia con cũng ko thể. Con có thể không dự tính mình nên làm gì, trở thành gì như cách người đời hay làm được không Thầy? Cứ nghĩ đến hướng sống là con không biết mình nên định hướng sao hay chính xác hơn là con không dám tin ở lựa chọn của con. Vì cú ngã vừa rồi, 20 năm con cố gắng nỗ lực nó tan tành thì con đã mất niềm tin vào chính mình và giờ con mới hồi phục được đôi chút. Con sợ con lại sai nữa. Sai thì không sao nhưng rất mất thời gian nên hôm nay con viết thư xin Thầy soi sáng cho con. Và xin Thầy cho con quy y làm đệ tử của Thầy được không ạ? Vì con đang ở miền bắc, điều kiện hiện giờ của con không cho phép con vào chùa Thầy để xin Thầy quy y. Con từng quy y các vị Thầy trước đây nhưng cả 2 lần đó trục trặc mà con không nhận được pháp danh, trong điệp quy y của con là Tâm Tuệ là do con tự đặt. Cuối cùng hơn 20 năm qua, người Thầy của con lại vẫn là chính mình. Con luôn mong ước có một người Thầy con kính trọng về cả trí tuệ và đạo đức là người Thầy của con. Mong Thầy từ bi nhận con làm đệ tử và đặt cho con pháp danh. Con cảm ơn Thầy. Con đợi hồi âm của Thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời