Câu hỏi:
Hỏi Đáp
Danh sách các chủ đề phổ biến
- trình pháp & chiêm nghiệm
- nguyên lý tu tập
- cuộc sống
- tinh tấn chánh niệm tỉnh giác
- tri ân
- thơ
- Hỏi & Đáp về Phật giáo
- Thiền
- vô ngã
Ngày gửi:
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy! Con biết thầy đang rất bận, con hỏi chút xíu việc này: Con mới thỉnh tượng Phật về thì con phải làm gì đúng phép trước khi đặt lên thờ ạ? Xin Thầy hoan hỷ chỉ bày ngắn gọn, con cảm ơn thầy!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính đảnh lễ Thầy. Kính chúc Thầy nhiều sức khỏe nơi đường xa. Con xin chia sẻ về câu hỏi người có đôi mắt vô hồn. Bạn ơi, người bạn của bạn bị suy nhược quá lâu rồi. Bạn tham khảo cách chữa của thầy Vương Văn Liêu nhé. Mình nói sơ sơ là cơ thể bạn ấy suy nhược như thế khả năng huyết áp thấp, thiếu đường, thiếu máu. Bạn hãy nghiên cứu qua facebook Vương Văn Liêu rồi liên hệ đến khám chữa nhé. Mình tin tình trạng bạn ấy sẽ được cải thiện.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thầy, con xin chia sẻ về bệnh trầm cảm, không biết có giúp được người bạn đó phần nào không, con xin thử ạ: Khoảng 9, 10 năm trước mới phát bệnh, nguyên nhân là do con kìm nén nổi khổ trong lòng, do người khác gây ra cũng có mà do chính con không tự tha thứ cho bản thân cũng có. Con luôn dằn vặt mình với câu hỏi tại sao mà không ai trả lời được và không nói với ai được vì họ sẽ nghĩ là mình khùng – cái chữ con ghét nhất trên đời lúc đó. Con đã vào bệnh viện tâm thần, không nhớ là vô bao nhiêu lần kể cả nhập viện và lấy thuốc. Ban đầu con chống đối dữ dội và ghét người nhà lắm nhưng khi cái cơn bệnh phút chốc qua đi con lại thấy thương họ và con nên chấp nhận 1 điều, con bị bệnh và con phải thoát khỏi bệnh. Thuốc rất buồn ngủ, nhưng giai đoạn này ngủ thì cứ ngủ để thuốc hoạt động trị bệnh, phải ngủ cho thật ngon nếu đã đúng thuốc đúng bệnh, ngủ mà đừng chống đối, có khi ngủ không biết bao lâu rồi nếu không ai nhắc nhưng không quá lâu vì thuốc bác sĩ đã can đúng thời điểm để thức mà ăn uống. Nên thỉnh vài cuốn kinh sám hối, hình có màu, ít chữ để nhẩm theo cho khởi tín tâm và đọc sẽ ngẫm ra chút ít gì đó về nghiệp. Đọc một ít thôi cũng được. Để hình Phật trong kinh mà lạy chút ít cũng được. Mỗi ngày một chút. Phải thành tâm. Khi đã ra khỏi giường được nên đến chùa gần nhà mà lạy phật cho tiện vì không ai rảnh mà chở mình đi xa và ngồi ngắm cảnh chùa, nghe tiếng chuông,… Khi đã nhẹ bớt một phần nào đó có thể bật pháp thoại lên nghe và khi đã thâm nhập được rồi thì sẽ biết con đường tiếp theo mình cần đi là gì. Này bạn, mình từ trầm cảm mà qua đến cả tâm thần phân liệt mình cũng không sợ, sau này đó là những cái tên thôi, đến giờ mình chỉ uống rất ít thuốc do bác sĩ kê toa (đã qua 3 bác sĩ nhưng không do ai chọn, và người sau phù hợp thuốc với mình hơn người trước, tất cả do nhân duyên cả thôi). Hiện giờ mình làm công việc quản lý cơ sở kinh doanh cho gia đình, mình làm với cái tâm, ban đầu vừa khỏe lại mình rất vất vả nhưng không ép mình lắm, chỉ làm vừa sức thôi mà ngủ thì nhiều nhưng cơ duyên sẽ đến. Mình đã đổi 3 chỗ làm trước khi về nhà làm. Bây giờ mình lập gia đình với người chồng rất tâm lý và có con lúc đầu người ta nói nó tự kỷ nhưng với sự cố gắng của hai vợ chồng bé đã thoát khỏi bóng đêm đó. Mình xin nhắn nhủ với bạn là đừng đầu hàng số phận, sẽ có lối ra, phép màu sẽ đến với bạn nếu bạn không bỏ cuộc! Thư dài quá, mong thầy thông cảm. Con cám ơn thầy.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thầy ơi! Con xin được trình pháp: trước đây con thấy chân đế và tục đế như đang chơi trò trốn tìm, tức là cái này có thì cái kia không. Nhưng quá trình thực hành đến khi tâm đã chánh niệm – tỉnh thức ở mức độ vững hơn trên thực kiện thì con lại thấy chân đế và tục đế lại là 2 mặt viên dung cân bằng sự sống và mở rộng ra là sự cân bằng trong sự vận hành của vạn pháp. Thầy chỉnh sửa cho con!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con xin đảnh lễ Thầy! Con vẫn thường sống trọn vẹn với thực tại, không vọng niệm, tạp niệm, để tánh biết tự ứng mà soi sáng thấy pháp vận hành. Và con thấy con vô minh, si mê nhiều như thế nào. Trước đây chánh niệm bởi ý thức, đối trị tập khí, nhiếp phục, suy xét đúng sai tốt xấu khi nhận biết được tâm gì. Cũng qua một giai đoạn con thực hành, có lẽ con cũng “mệt” mà buông bỏ cái Ta ý thức lăng xăng đó. Rồi như con nhận ra Chánh niệm đúng là không làm gì cả. Nhưng con vẫn đang sống trọn vẹn với tập khí xấu của con. Tâm thức con lúc này ra sao con vẫn không ngăn chặn nó. Con vẫn luôn nhớ lời Thầy khai thị. Trọn vẹn với thực tại là hoàn hảo. Tất cả cũng đều là pháp. Pháp nào cũng được. Con suy nghĩ bất chợt để viết ra những lời này. Con luôn muốn nhận được những lời khai thị sâu sắc từ Thầy. Con xin tri ân Thầy đáng kính!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy quý Kính, Đầu thư cho con được kính thăm sức khỏe của Thầy. Con biết Thầy đang hoằng pháp ở nước ngoài rất là bận nên hơn một tháng nay con gặp khó khăn rất nhiều nhưng con không dám hỏi Thầy ạ. Dạ vì nay con mất ngủ nhiều sức khỏe sa sút nên con mạo muội làm phiền Thầy, con có gì không đúng con mong Thầy lượng thứ cho con ạ. Con gặp khó khăn trong chuyện tình cảm Thầy ạ. Người con thương bây giờ thương thêm người khác, nhưng không thể bỏ con. Con cũng muốn buông cho nhẹ nhàng để tùy duyên thuận pháp như lời Thầy dạy. Nhưng khó quá Thầy ạ. Lúc con muốn buông thì ít hơn lúc con muốn nắm giữ nên con mới khổ. Con muốn thận trọng chú tâm quan sát như lời Thầy dạy nhưng trong tâm con không biết bao nhiêu ý nghĩ về sự việc đó nó ùa về làm cho con không trở về với thực tại được Thầy ạ. Con kính Thầy cho con lời khuyên ạ. Và con xin Thầy rải tâm từ cho con để con đủ nghị lực vượt qua việc này ạ. Sau cùng con kính chúc Thầy luôn được nhiều Sức khỏe và có chuyến hoằng pháp nhiều thuận lợi ạ. Dạ con xin báo với Thầy là từ ngày hai mẹ con con lên xin quy y với Thầy, con gái con sửa đổi rất là nhiều rồi ạ.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Dạ con kính chào Thầy! Con sống tại gia, mới bắt đầu nghe pháp thoại của Thầy từ đầu năm và đang ứng dụng. Sau đây con xin trình pháp và hỏi pháp mong Thầy hoan hỷ giúp con: Lúc đầu khi thực hành chánh niệm tỉnh giác trong khi ăn con thấy danh sắc. Cho con hỏi: 1) Khi chánh niệm tỉnh giác trên cái sân, con thấy ra cái sân chính là quá trình chồng chất của ngũ uẩn và sân đó đã được diệt, như vậy có phải là quán pháp hay là quán tánh sinh diệt trên tâm thưa Thầy? 2) Khi chánh niệm cái sân đó 3 lần tới cảm thọ có cảm xúc là khó chịu, tới lần thứ 4 con quán thấy vô ngã. Thầy cho con hỏi là quán trước khi cảm thấy khó chịu vậy là có bị xen cái bản ngã vào đó không thưa Thầy? 3) Khi con tập ngồi thư giãn và quan sát hoạt động thở có 1 lúc con thấy hoạt động thở nó vận hành 1 cách tự thân, hoàn toàn vô ngã. Và đây là vấn đề con đang gặp và hết sức lo lắng. Lúc con đang ngủ người nhà con thấy con mở mắt và mắt con màu đỏ, miệng thì nói nhưng không ra tiếng. Đó là hiện tượng gì thưa Thầy?
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Dạ thưa Thầy! Con xin trình pháp, cũng là chia sẻ một chút trải nghiệm của con biết đâu có thể giúp ích cho ai đó (tuy nói là “một chút” nhưng con đã phải đánh đổi bằng những năm tháng tuổi trẻ sống trong đau khổ, dằn vặt,… đủ cả… cho đến khi có duyên lành được Thầy khai thị) Thường khi đứng trước những ngã rẽ trong cuộc đời buộc người ta phải đưa ra quyết định lựa chọn, và ta chỉ có thể chọn một ngã rẽ để đi. Thường ta sẽ băn khoăn, nên chọn lối rẽ nào đây, để tốt nhất, để sau này không hối hận? Và sau khi có lựa chọn “tốt nhất” để đi trên lối rẽ ấy rồi. Nhưng kiểu gì không nhiều thì ít ta cũng sẽ có chút hối tiếc, hoặc ân hận, giá như ngày đó ta chọn hướng khác thì giờ không phải như thế này… đại loại là như vậy. Nhưng người ta lại không biết rằng bất kỳ mình chọn điều gì thì cũng đều giống nhau mà thôi, đều phải trả giá cho sự lựa chọn ấy như nhau thôi, khác là chỉ khác ở hình thức trả giá mà thôi. Như Thầy đã dạy, nếu mình chọn lửa, mình sẽ học bài học của lửa trước, xong rồi kiểu gì mình cũng phải học qua bài học của nước chứ đừng hòng trốn thoát. Ngược lại, ai chọn nước thì học bài học về nước trước, sau rồi cũng nếm trải tiếp bài học về lửa thôi. Đừng nghĩ mình chọn nước thế là xong. Giống như con trước đây, làm người cư sĩ tại gia, con nhìn cuộc sống của người xuất gia mà ao ước giá mình được như vậy. Nhưng con đã không biết rằng pháp đang đưa ra cho con học bài học tại gia trước mà thôi. Và con cũng biết, không ít người xuất gia muốn trở lại làm người tại gia với đời sống cư sĩ bình thường, và chắc họ cũng chưa biết pháp đang muốn họ học thông suốt bài học xuất gia trước. Thế nên bất kỳ điều gì đến với mình cũng đều là bài học mà pháp đưa đến cho mình học, nếu mình chểnh mảng lơ là không học cho tốt để bỏ lỡ thì rồi sau đó sẽ phải học lại thôi. Kiểu như đang học môn toán mà không lo học cho tốt chỉ mong nhanh hết giờ để học sang môn văn thì rốt cuộc thi rớt môn toán và rồi sẽ phải học lại ở một thời điểm khác. Còn môn văn thì đằng nào cũng nằm trong chương trình học rồi, không cần mong cũng sẽ phải học môn văn thôi. Chỉ sợ đến lúc học văn lại thấy nhàm chán và nghĩ có khi học môn toán vẫn thú vị hơn. Và nếu cứ là lựa chọn, tiếc nuối, giá như, hay mong muốn…mà không học được gì thì cứ quẩn quanh mãi vậy thôi. Bởi vì cuộc sống trần gian này chính là trường học duy nhất để giác ngộ. Và chân lý không phải những gì cao siêu xa vời mà chính là ngay trong những hoạt động của thân, tâm, cảnh hết sức bình thường hàng ngày. Nếu ta chỉ chăm chăm nói chuyện chân đế mà coi thường tục đế thì cũng chính là đang bỏ mồi bắt bóng vậy. Bài học tục đế mà còn chưa học xong thì đừng nói chi đến chân đế, bởi đó chỉ là ảo tưởng mà thôi. Cùng lắm chỉ là thấy lý chứ không thể nào có lý sự viên dung. Điều này chính là cái ý “trong chân đế không dính một hạt bụi, nhưng trong tục đế không bỏ một pháp nào”. Bởi vì bỏ pháp tục đế thì làm sao học ra bài học giác ngộ mà có chân đế? Kể cả những bậc đã giác ngộ, đã sống trong chân đế được rồi nhưng trong tục đế vẫn sống, vẫn sinh hoạt như bình thường. và thậm chí còn “bình thường” hơn cả những người bình thường khác. Bởi vì “bình thường tâm thị đạo”. Con xin quỳ lạy đảnh lễ Thầy!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch thầy! Khi con học đại học con có ý nguyện xuất gia, nhưng do con là con 1 nên không thể đi. Từ đó con thệ nguyện rằng cố gắng tu tập làm một cư sĩ xứng đáng là con Phật. Con nguyện trả hết nghiệp mà con gây tạo. Làm những việc công đức. Xong cứ mỗi mùa khóa lễ con tham gia. Đối trước Phật đài mỗi khi hành lễ trong lòng con lại dâng lên một niềm cảm xúc khó tả và hai hàng lệ rơi. Con cố không để ai nhìn thấy.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời