Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con xin được chia sẻ một số bài pháp của Thầy có thể cho bạn thấy ra với bạn viết thư ngày 11/6/2019, có xin lời khuyên từ Thầy về chuyện có nên thiết lập mối quan hệ với người đàn ông có 3 đời vợ để muốn giúp đỡ người đó. Mình cũng là nữ, mình 29 tuổi và mình cũng từng trải qua tình huống như bạn rồi, dù hoàn cảnh của mình chi tiết có khác. Mình cũng đã học được bài học từ đó bạn à, tùy quyết định của bạn mà mức độ bài học đó sẽ như thế nào. Có 3 bức thư của Thầy trước đây giúp mình thấy ra được khi ở trường hợp tương tự của bạn. 1. Bức Thư số 7 trong Tuyển Tập Thư Thầy, trong đó Thầy giúp mình thấy việc lo lắng cho người khác quá cũng là một loại bệnh trách nhiệm của thời đại. Và tình người không phải là mình cứ phải đi lo giải quyết vấn đề của người kia: http://trungtamhotong.org/NoiDung/ThuVien/TuyenTapThuThay/thu01.htm 2. Bức Thư Thầy trò số 55, trong đó Thầy có chỉ rõ thế nào là yêu và ghét của cái ta ảo tưởng; khi nào nên yêu thương vô điều kiện: http://trungtamhotong.org/thuvien/index.php?module=mucluc&l_id=471 3. Bức Thư Thầy trò số 57, trong đó Thầy có giải thích cho mình hiểu cái tình thương thật sự của chư Phật và tình thương của chúng sinh khác nhau như thế nào: http://trungtamhotong.org/thuvien/index.php?module=mucluc&l_id=507 Mình đã được giải thoát nhờ những lá thư này của Thầy, nhờ đó mình học xong bài học của bạn. Mình sẽ không khuyên bạn nên làm gì đâu vì cuộc đời đó là của bạn, bạn mới là người có quyền định đoạt và phải chịu trách nhiệm về những quyết định đúng đắn hay sai lầm của mình. Nếu sai bạn hãy mạnh dạn, can đảm chấp nhận quả khổ do nhân của mình đã tạo và học tiếp bài học thôi. Mình chỉ có điều muốn nói với bạn rằng bạn hãy yêu thương chính mình trước, hãy chỉ làm những việc có lợi cả cho bạn và cho cả người khác. Dục lạc chỉ có thể làm người ta khổ đau thêm chứ ko thể nào mang đến sự giải thoát. Và trong cuốn: Những vấn đề của con người, có một câu ngày đó mình chú ý: “Nếu muốn một người hạnh phúc, đừng thêm vào bất cứ tham muốn gì của anh ta mà hãy lấy bớt nó đi”. Mong cho bạn có thể thấy ra để sáng suốt biết mình. Con xin mạn phép chia sẻ với bạn từ trải nghiệm của chính mình mong có thể giúp thêm được gì đó cho bạn Thầy ạ. Có gì sai sót trong lời chia sẻ của con, con xin Thầy chỉnh sửa giùm. Con kính chúc Thầy sức khoẻ, luôn an nhiên và ở bên chúng con thiệt lâu nữa. À mà mấy hôm trước con đọc được một câu thơ của nhà thơ Tố Hữu, khi đọc con chợt nhớ đến Thầy và nay con xin chép lại để tặng Thầy ạ: “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”. Con cảm ơn mọi nhân duyên trong cuộc đời đã cho con và các bạn được biết Thầy, nghe pháp và nhận được sự chỉ dẫn của Thầy. Kính Thầy! Con.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính! Hôm nay sau khi trở về cảm nhận và lắng nghe trọn vẹn nỗi khổ trong tâm. Ngay sau đó nỗi khổ ấy liền lắng dịu như bầu trời đang mây đen vần vũ bỗng chốc mây tan trả lại bầu trời xanh trong ban đầu. Con đã tự viết cho chính mình những dòng này. Con xin chia sẻ ở đây có thể có chút hữu ích nào cho ai đó ạ. Khi ta biết quay trở về trọn vẹn trong sáng với thực tại. Biết trọn vẹn cảm nhận, trọn vẹn lắng nghe từng nỗi khổ niềm đau, từng vọng động dấy khởi trong tâm, cũng ko cần đặt tên nó là tham hay sân gì cả, nó là nó, là bản ngã dại khờ non nớt cần được thương yêu và cảm hoá chứ ko phải bắt buộc và đè nén, phán xét đánh giá. Thì đó là khi ta đang thực hành thiền tâm từ với chính bản thân mình. Ta phải có tâm từ với mọi chúng sinh trong chính bản thân mình trước khi muốn có tâm từ với chúng sinh bên ngoài. Đừng chạy theo đối tượng bên ngoài nữa. Chẳng có ai, chẳng có điều gì có thể mang đến bình yên và hạnh phúc cho mình ngoài chính mình cả, đừng bao giờ quên điều đó. Cũng chẳng có ai, chẳng có điều gì có thể là chỗ cho mình nương tựa dựa dẫm đâu. Chẳng có bất kỳ điều gì trên thế gian này có thể bám víu được. Tất cả đều chỉ là bất an và đau khổ mà thôi. Vì mọi cảnh giới đều do bản ngã vẽ nên. Đâu có gì là thật. Đâu có gì bền vững. Sự thật thì mình đâu có thấy. Mình chỉ thấy toàn là ảo tưởng của bản ngã dựng lên. Rồi ngụp lặn, đau khổ trong cái thế giới tưởng tượng đó. Tỉnh mộng ra biết mình nằm mộng thì mộng liền tan. Hoá ra tất cả chỉ là một giấc chiêm bao. Thành – bại Được – mất Hơn – thua Vui – khổ Đều là ảo mộng của bản ngã. Còn Tánh biết thì vẫn sáng trong như ánh sáng chân như. Pháp thì vẫn muôn đời tịch tịnh Mê thì bờ này Trở về thực tại hiện tiền thì ngay đây là Bờ kia. Hãy tỉnh mộng thôi đừng mơ nữa! Con xin cảm ơn Thầy vô lượng. Mãi mãi xin được quỳ dưới chân Thầy làm đứa học trò bé nhỏ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con kính chào Thầy! Lúc trước con có trình pháp với Thầy là khi ngồi thư giãn và quan sát hoạt động thở con thấy sự thở vô thở ra nó vận hành tự nhiên vô ngã. Nay cũng quan sát sự thở vô thở ra con thấy yếu tố phong đại cũng vận hành vô ngã, con thấy vậy có đúng không thưa thầy? Dạ con cám ơn Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con ngày càng thấy mình trống rỗng. Ít muốn giao tiếp ra ngoài vì thấy các mối quan hệ nó nhàn nhạt, con sợ cảm giác bị ràng buộc. Con ngày càng thích ở nhà nghe pháp thoại của Thầy rồi chìm vào giấc ngủ. Có phải do con quá mệt mõi chuyện đời nên bị hôn trầm, hay con đang trên đường đến với Đạo? Con cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kinh Thua Thay Con co thac mac, kinh nho Thay giang ro. Tuong Biet thi co sanh, diet. Tanh Biet thi khong. Con doi chieu lai voi Kinh Bat Nha, thi hieu ve tanh Biet nhu vay khong dung theo Kinh roi. Con hieu sai o cho nao day? Cam on Thay. Kinh chuc Thay nhieu suc khoe tot.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa sư ông, Con gặp vấn đề này, con không biết phải nhận thức và hành xử như thế nào cho phù hợp vì những lúc con tiếp xúc với những mùi, mùi hôi như trong nhà vệ sinh hay mùi thuốc lá và mùi thơm quá nồng nặc của nước xả,… Có những lúc con cố gắng tác ý để tâm không sân và khó chịu như mùi chỉ là mùi, có người chịu được sao mình không chịu được để tâm thư giãn nhưng thời gian kéo dài quá lâu và mặt khác con lại nghĩ những mùi này độc hại, hoá chất rồi khói thuốc, mùi bài tiết,… những lúc đó bỏ đi thì không được và ở lại thì tâm càng khó chịu khó thở thân tâm đều bị ảnh hưởng ức chế. Kính xin sư ông cho con lời hướng dẫn thực tập như thế nào và hành xử như thế nào ạ. Con kính tri ân sư ông.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con chợt thấy như vầy về việc “bố thí” (cho đi): Cho đi không phải vì thương người không phải vì thương mình không phải để tích đức cho thân quyến không phải để tạo phúc cho bản thân và không phải để trở nên vĩ đại hay thánh thiện. Cho đi là vì mình thấy mình đã đủ nên cho đi khi vô tình gặp những người còn thiếu. Thế nên, một người nghèo cũng có thể cho đi khi họ thấy mình đã đủ. — Con xin kính đảnh lễ Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con có một người bạn, từ nhỏ thiếu sự quan tâm, yêu thương từ gia đình, sống cô đơn một mình dù vẫn sống cùng gia đình. Khi lớn lên, anh ấy gặp một vấn đề là luôn khao khát tình yêu. Anh ấy đã yêu, sống và có con lần lượt với 3 người phụ nữ. Nhưng hiện tại, anh ấy đang ly thân (trước đó họ không làm đăng ký kết hôn) với người phụ nữ thứ 3, con cảm nhận anh ấy vẫn còn khao khát yêu và được yêu nhưng đã biết lo sợ sẽ lại dẫn đến kết cục chia tay như 3 lần trước. Và hiện tại, anh ấy đang có tình cảm với con. Con nên để anh ấy dừng lại, tự kìm nén cảm xúc để nó tự qua đi, và không tạo thêm nghiệp (nhân) bất thiện nào cả. Nếu không qua được thì vẫn tiếp tục yêu thương cho tới khi thỏa mãn (thấy đủ rồi) thì lúc đó tự khắc sẽ dừng lại. Nhưng có thể anh ấy vẫn chưa thấy ra tại sao mình lại có những suy nghĩ và hành động như vậy, cũng có thể thấy ra bản thân mình trước đây vì sao lại như vậy, từ đó điều chỉnh suy nghĩ và hành động. Hiện giờ con đang phân vân, con có nên tạo tác là đến với anh ấy, quan tâm, yêu thương để bù đắp cho anh ấy không? Hay là con nên đứng ngoài quan sát thôi, và vẫn làm bạn như trước giờ vẫn vậy hả Thầy? Con thấy mình có lòng thương mến với anh ấy và muốn giúp đỡ anh ấy, nhưng con không biết rằng mình có giúp được hay không? Và con có lo sợ là nếu con giúp đỡ bằng cách bước vào cuộc đời của anh ấy rồi mà không giúp được thì sao? Ngoài ra, cùng thời điểm này, có một người khác rất quan tâm con, hoàn cảnh không phức tạp như anh kia. Và con cũng quý mến nhưng có thể vì mới quen chưa được lâu nên nếu so sánh thì con vẫn có nhiều tình cảm với anh 3 đời vợ kia hơn, cũng có thể do con thương cảm với hoàn cảnh của anh ấy nên như vậy. Cả 2 người đều quan tâm và đối tốt với con, con không biết nên như thế nào? Xin Thầy hoan hỷ chỉ ra cho con, là con có suy nghĩ như trên thì có sai gì không ạ? Và sự thật ở đây là gì ạ? Con cám ơn Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy! Con xin hỏi từ nay đến cuối năm 2019 Thầy có mở khoá Tu nào ở Việt Nam không ạ, con rất mong muốn được sự chỉ dạy của Thầy ạ! Con được biết hiện tại Thầy đang đi Hoằng Pháp tại Mỹ và Canada, tới đầu tháng 7/2019 Thầy về Việt Nam. Con sống ở Hà Nội và con mong muốn được đảnh lễ Thầy nên con xin hỏi khi về nước thì lịch của Thầy ở đâu ạ để con thu xếp tới thăm Thầy ạ! Con kính chúc Thầy thật nhiều sức khoẻ và bình an!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính trình thầy Đây là cái thấy của con. Khi mình sống trọn vẹn trong chân đế thì bản ngã sẽ không có. Nhưng khi mình làm việc cần suy nghĩ cái nào đúng cái nào sai thì ngay đó đã có bản ngã rồi. Trong tục đế thì không thể nào tách rời bản ngã ra khỏi chân đế được vì chân đế và tục đế luôn hoạt động song song. Trong cuộc sống bản ngã luôn tồn tại dù ít, dù nhiều vì trong tục đế cuộc đời cũng chỉ là tương đối mà thôi. Mình phải biết đúng sai, phải trái khi sống chứ. Nếu tâm mình mà sống trong chân đế định tỉnh, hằng biết rõ ràng mà không khởi tâm suy nghĩ để làm việc thì mình khác chi cỏ cây. Theo con thấy thì khi cần suy nghĩ thì vẫn suy nghĩ, nhưng vẫn hằng biết rõ ràng những niệm sinh diệt của mình. Giống như ngày xưa Phật khi đi tu thì cũng phải khởi niệm đi tìm chân đế. Sau khi tìm được chân đế rồi cũng khởi tâm đi truyền đạo để cứu độ chúng sanh. Thì ngay cái niệm giúp chúng sanh giác ngộ cũng là bản ngã trong tục đế rồi. Nếu không khởi niệm thì lấy gì để giúp chúng sanh trong đau khổ. Bản ngã giữa Phật và Ma vương khác nhau là ít hay nhiều mà thôi. Phật giúp được thì giúp, không giúp được thì thôi mà tâm không dính mắc và vẫn luôn sống trong tỉnh giác. Còn Ma vương thì phải làm cho bằng được những gì họ muốn dù tâm họ có nhiều vọng động. Cái thấy của con là bản ngã luôn tồn tại trong cuộc sống của mình dù ít dù nhiều, dù tốt dù xấu. Xin thầy khai thị nếu con thấy sai.

Xem câu trả lời