Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi, hôm nay con thức dậy với một trái tim nặng nề, con để cho sự nặng nề tự nhiên với chính nó và rồi nó lại qua đi. Con biết rồi nó sẽ quay lại lúc nào đó mà mình không biết được, con cũng đang dần học cách chấp nhận nó. Con nhận ra một phần nguyên nhân là do mình sống quá cầu toàn, vì cầu toàn mới sợ hãi, hối hận quá khứ, lo lắng tương lai. Con có nhiều tập khí xấu, từ hồi còn nhỏ con đã cảm nhận được mình bị bất ổn tâm lý rất nhiều mặc dù hiện tại con chỉ 20 tuổi. Bây giờ, Cứ mỗi lần tham ái hay sân giận nổi lên con đều tập tỉnh giác và buông xả, mới đầu là một sự chịu đựng, một khoảng thời gian dài con mới chấp nhận nó và buông xả từ từ. Con biết mình chậm nhưng mà nó sâu dày đến nỗi con nghĩ mình không bao giờ vượt qua nó, có lẽ là do thói quen phản ứng mạnh với cùng một vấn đề từ lúc nhỏ nên nó mới sâu dày như vậy phải không Thầy? Con nghĩ nếu mình tỉnh giác buông xả vẫn chưa đủ mà cần phải nhẫn nại một thời gian dài? Nhiều lúc nhận ra điều gì đó từ bản thân con cảm thấy bất ngờ và lại buồn và suy nghĩ, điều đó cũng tốt nhưng không phải là cách hay, rồi dần dần con lại buông xả nó. Con tiến bộ chậm lắm nhưng cũng không còn buồn vì điều đó nữa vì có thay đổi là tốt rồi. Qua đó, con cũng thấy thông cảm sâu sắc với những người có nhiều tính xấu vì hiểu rằng họ cũng khổ sở như con vậy. Nếu mình không tử tế với những người xấu thì mình cũng là một trong số họ phải không Thầy? Có lẽ ngay bây giờ đây con nhẹ nhàng nên mới có thể nghĩ được như vậy, và nếu tâm không được quân bình thì con sẽ mất đi cái tâm cảm thông đó? Con mong nhận được lời khuyên từ bi của Thầy. Con đảnh lễ Thầy, mô phật!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy cho con hỏi. 1. Làm sao con có thể nhận biết được mình có chánh niệm hay không? Chánh niệm của mình lúc đó mạnh hay yếu? 2. Làm sao con có thể giữ chánh niệm được liên tục?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy! Con kể sơ qua gđ con để Thầy biết mới giúp con được. Chồng con vượt biển 1985, bảo lãnh con qua đây 1997, vợ chồng con có hai đứa, con gái 20t con trai 16t. Bạn bè nhìn vào thì gđ con thật hạnh phúc: cả hai vc đều sống đơn giản và đều coi gđ là quan trọng, hai con ngoan. Từ lúc chưa có gđ cứ cuối tuần là hát hò và nhậu uống nhiều thành thói quen cứ vậy hoài cho đến 2011 do bệnh nặng (tiểu đường, viêm tắt tĩnh mạch) người anh nỗi hạch khắp nơi, 1 mắt mờ rồi hư luôn anh dừng uống hẳn đến năm 2016 bệnh ổn định kh còn đau nhức gì nữa anh trở lại uống nhiều như trước, liều lượng thuốc bs bảo phải uống thuốc như vậy suốt đời. Con chỉ bảo anh kh vì sức khoẻ cũng vì con mình mà giảm uống đi (con gái con năm thứ ba đại học cũng cuối tuần là tiệc và uống nhiều như anh từ khi xa nhà cuối 2016) mới khuyên con được. Ai trong cuộc sống gđ cũng đều có những vết thương nông, sâu, cũ mới và đó là vết thương sâu và mới nhất của con, con tự chữa nó mới đây thôi nhờ thấm Pháp của Thầy qua hai bài “mỗi người có một sinh nghiệp nên phải tự thấy ra sinh nghiệp của mình” và bài “không phóng dật”. Vào ngày thứ bảy 04/07/2019 cần dậy sớm làm sn cho con trai 05/05/2019 nên kh ngủ được, 1am con dậy nghe Pháp để ngủ lại định 4am dậy rồi nấu để đi làm cũng kịp nhưng lần này con nghe mà thấm từng lời từng chữ của Thầy, hai baì đó con nghe nhiều lần trước đó rồi nhưng hôm đó nhờ bài “không phóng dật” con mới hiểu ra rằng té ra mình phải không phóng dật (phải không dãi đãi) mới sống trọn vẹn với thực tại đựợc. Cảm giác con khi đó thật sung sướng và dậy nấu ăn luôn và nỗi khổ sở lo lắng cho mọi điều kh may được giảm rất nhiều. Từ ngày đó con mới cảm thấy gần Thầy và thấy được giá trị của những điều Phật dạy và mong gặp để được đảnh lễ tri ân Thầy. Con được hai chị con dì ở cạnh nhà con đem con đi chùa Nam tông từ lúc 10t cứ mỗi lần có lễ dâng y và các ngày trai tăng hay lễ gì mà con ở nhà con thường đi theo và chỉ đi cho vui. Con đã gặp Thầy từ hồi đó ở chùa HK dưới chân đèo Haỉ Vân và ít nhất 10 lần rồi nhưng đến 43 năm sau con mới thật sự có duyên được gần Thầy và con vui mừng báo cho hai chị bạn dì con là con giờ mới bắt đầu hiểu đạo và học Phật, biết điều chỉnh bản thân mình để sống cho đúng tốt. Hai chị con là Sư cô Huyền Phương và Sư cô Huyền Đăng ở chùa HK Sơn Thượng. Hai chỉ rất hoan hỉ và chúc mừng con. Con mong các bạn đừng có quá chậm như con. Chồng con thường nghe Pháp của các vị Thầy Bắc tông con nói chồng con vào nghe Pháp thoại của Thầy sẽ thấy rất nhiều lợi ích (Con nghĩ Thầy giảng từ người chưa biết gì cho đến người có kiến thức sâu rộng đều nên học và con chỉ hiểu đựợc phần của mình thôi) nhưng cái duyên để hiểu được Pháp thoại Thầy giảng vẫn chưa tới được với anh mặc dù những ngày chủ nhật khi cả hai kh đi làm và kh đi đâu con mở anh vẫn nghe. Mỗi năm vc con chỉ đi chùa 1 hay 2 lần vào những ngày lễ lớn, mỗi tháng ít nhất 1 lần là anh gặp mặt bạn bè và uống nhiều rất hại cho sức khoẻ của anh. Con kính mong Thầy giúp con, con làm sao để chồng và con gái con sống tốt hơn tại nỗi lo vẫn còn đeo bám con. Con thành kính đảnh lễ Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con muốn gửi đến Thầy tiền cúng dường xây tăng xá thì chuyển khoản vào tên ai thưa Thầy?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy, Năm nay con 20 tuổi và đang học đại học. Hôm nay con muốn hỏi thầy một số câu hỏi. Câu hỏi 1: Năm ngoái con có theo học một khóa thiền Vipassana 10 ngày tại thủ đức. Trước đó do con bị bệnh về tâm là con hay suy nghĩ lung tung và liên tục không ngừng nghỉ nên con lúc nào cũng trong trạng thái mệt mỏi và căng thẳng. Và rồi sau khóa đó con thấy là mình ngồi và tiếp tục hành thiền nhưng sao nó vẫn cứ suy nghĩ (bây giờ con nghiệm lại thì lúc đó do con quá cố gắng), nhưng tự nhiên một hôm con đang ngồi đi học trên xe bus thì đột nhiên con xuất hiện một trạng thái buông xả hoàn toàn cả thân lẫn tâm, con thấy người con nhẹ như muốn bay lên, nó vui vẻ, nhẹ nhàng và không còn 1 suy nghĩ nào nữa hết. Nhưng khoảng khắc đó chỉ được 1 phút rồi mọi suy nghĩ lại quay về. Cho con hỏi cái trạng thái như con vừa nêu trên khi con đang ngồi trên xe bus là trạng thái gì vậy ạ? Câu hỏi thứ 2: Nhà con là một nhà không theo đạo. Mà con là một đứa thích tìm tòi về tâm linh nên con đã tìm hiểu may sao là ra Phật giáo. Thì cái hôm đó lần đầu tiên con tìm đến là của thầy Thích Nhất Hạnh, Thích Tâm Nguyên…, con cũng có tìm mua sách của Thầy Nhật Từ ở chùa Giác Ngộ. Mà cái lạ là tại sao khi mà con nghe mấy thầy thuyết pháp hay đọc sách thì con chả hiểu gì (nếu con hiểu thì chỉ hiểu được con ngôn ngữ sơ sơ). Hôm đó đang trên đường về quê thì con nghe pháp của thầy video: Thiền và đời sống, lạ một điều là con hiểu ngay lập tức không cần suy nghĩ là phải áp dụng như thế nào, nên hiểu cái đó như thế nào. Vậy câu hỏi của con là con có cần bắt buộc phải thiền định hay chỉ đơn giản là quay về thấy ra như chân thật tại bây giờ là được rồi ạ? Câu hỏi 3: Con có về nói cho ba và mẹ con nghe điều mà con thấy là: “Bây giờ nếu ba mẹ làm cái gì đó thì chỉ thấy nó như nó đang như vậy thôi đừng có suy nghĩ về một cái gì khác, quan sát chuyển động của nó và chú tâm hoàn toàn. Lúc đầu thì hơi khó do tâm mình hay phóng dật nhưng từ từ rồi có sức định trong đó thôi” Ba mẹ nói con là “Mày nói trừu tượng vậy ai mà hiểu, toàn lý thuyết không à?”. Con không hiểu là tại sao sự thật nó nằm ở đây, quá xác thực đơn giản mà tại sao mọi người lại không thấy ra ngay lập tức được ạ?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy. Kính thưa Thầy, gần đây con luôn băn khoăn về việc như sau ạ: 1. Con không còn ham muốn chuyện vợ chồng nữa. Tuy nhiên vì để giữ cho gia đình hạnh phúc để nuôi dạy con cái trưởng thành nên chiều theo ham muốn của đối phương, như vậy có ảnh hưởng đến việc tu tập không ạ? 2. Người đó luôn tìm cách chống phá việc tu hành của con bằng nhiều cách, trong đó có cả việc làm tròn bổn phận, nghĩa vụ vợ chồng. Đó có phải do nghiệp của quá khứ ạ? Việc giữ tâm xuất gia nhưng thân tại gia thực sự khó khăn với con. Xin Thầy từ bi xá tội và chỉ dạy con thêm. Con xin đảnh lễ Thầy và mong thầy bỏ qua cho việc quấy rầy này ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Các sư thầy cho con hỏi mười kiết sử: – Thân kiến (sakkàya-ditthi), – Hoài nghi (vicikicchà), – Giới cấm thủ (silabata-paràmàsa) – Tham đắm vào cõi dục (kàma-ràga) – Sân hận (vyàpàda), – Tham đắm vào cõi sắc (rùpa-ràga), – Tham đắm vào cõi vô sắc (arùpa-ràga), – Mạn (màna), – Trạo cử vi tế (uddhacca), – Si vi tế (avijjà). Thì sư thầy có thể giúp con ý nghĩa của từng kiết sử được không? Con chỉ hiểu 3 kiết sử là Hoài Nghi, Thân Kiến, Giới Cấm Thủ còn những kiết sử còn lại nó ý nghĩa là gì ạ? Và có thể cho con hỏi thêm tiếng mẹ đẻ con là tiếng Khmer (Campuchia) nhưng con muốn đi tu chùa Bửu Long có được không? Ước nguyện con muốn tu là để giác ngộ ra mọi thứ đi đúng đường chánh pháp để đạt Tứ Thánh Quả A LA HÁN vậy có được không ạ? Con cảm ơn thầy trước ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con xin đảnh lễ Thầy! Thầy ơi, con càng thấy mọi thứ thay đổi, khổ và vận hành theo đúng như nó là thì lẽ ra con phải an nhiên tự tại, mà sao trong con nó vẫn có lo lắng, sợ hãi… Chắc trong con ngầm chống đối và muốn níu giữ nên con chưa buông được hoàn toàn thái độ để thuận pháp phải không ạ? Con xin Thầy chỉ dạy cho con điểm này. Con luôn tri ân và mong cầu Thầy được khỏe mạnh.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con mới tìm hiểu đạo Phật 3 năm nay, càng tìm hiểu càng thấy hay và thích trải nghiệm những pháp trong cuộc sống. Từ khi nghe pháp của Thầy giảng, dường như con ít chấp vào mọi thứ, thấy được nó sinh và diệt trong tâm con khi nó khởi lên. Con cũng không mong cầu gì nữa. Chỉ muốn sống trọn vẹn ở hiện tại. Nhưng con có chút khó khăn, ba mẹ bảo con lập gia đình vì con là nữ 28 tuổi rồi, bản thân con không muốn ràng buộc thích được tự do, nhưng ba mẹ cũng đã già (sáu mưới mấy tuổi rồi), mẹ con thì chỉ có mình con nên rất lo cho con. Con nhiều lần phải suy nghĩ không biết mình nên làm như thế nào. Xin Thầy chỉ dạy cho con vài điều!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa sư ông, Con thích và hợp với thiền chánh niệm hơn là thiền định, vì con hay bị căng thẳng, nhưng con lại cảm thấy con thiếu định tâm. Con phải tu tập như thế nào để tâm bớt tán toạn, ổn định và không bị người khác dễ kích động kiểu “đi lẹ lên” hay “nhanh lên” trong những lúc gấp gáp không ai kêu con cũng làm hết tốc lực và khi mệt thì dễ nổi sân ạ. Sư ông chỉ cho con nên làm gì ạ. Con kính tri ân sư ông!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời