Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Sáng nay con thật sự xúc động và trong lòng biết ơn Thầy sâu sắc. Con là người cách đây vài ngày có nói rằng con hiểu sự vô minh của mình nhưng tâm lại không buông được xuống và cảm giác đau khổ con thấy rất thật. Con vẫn liên tục nghe Pháp của Thầy giảng, cả khi đi ngủ con vẫn bật cho đến sáng, con cứ để như vậy hàng đêm. Cho đến chiều qua, tâm con nó đã chấp nhận buông xuống mà không cần một sự cố gắng nào nữa. Con không còn phải tự nói với bản thân, không còn tự thuyết phục bản thân. Mà con nhìn thấy tâm con nó đã tự chấp nhận mọi việc và tự buông xuống rồi ạ. Ngay lúc này con đang nghe Thầy giảng về tứ diệu đế và tiến trình tâm, con dừng lại để viết gửi Thầy. Con cảm tạ Thầy rất rất nhiều ạ. Chính những đau khổ trong cuộc đời làm cho con băn khoăn để đi tìm một con đường, để đi ra khỏi cái vòng luẩn quẩn (hạnh phúc rồi lại khổ đau, khổ đau rồi lại hạnh phúc). Con đã từng thắc mắc thật ra cuộc đời này là gì? Tại sao con người phải sinh ra để rồi chiến đấu với đau khổ? Đã có lúc con thật sự chán ngán cuộc sống nên con đã đi từng đi khóa thiền, nhưng con thấy phương pháp đó không giải quyết được vấn đề, con lại tiếp tục tìm. Và bây giờ con đã tìm thấy. Con cảm tạ những bài Pháp của Thầy, cảm ơn cả những câu trả lời Thầy dành cho con, nó là nơi để con nương tựa. Và con đã tìm ra con đường cho mình. Con đã hiểu ra rất nhiều điều. Con đã nhận ra, bao lâu nay con đã sống trong quá nhiều ảo tưởng của riêng mình. Trước đây con chưa bao giờ biết cách học ra bài học từ những khổ đau của mình, thế nên cuộc đời cứ luẩn quẩn mãi, chính cái luẩn quẩn đó làm con suy tư rất nhiều. Con đang rất vững tin rằng giờ đây khó khăn sẽ không còn là quá khó khăn với con nữa. Vì con đã biết cách nhờ có Thầy hướng dẫn. Một lần nữa con cảm ơn Thầy sâu sắc. Con chúc Thầy thật nhiều sức khỏe.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Đầu thư con xin kính chúc Thầy thân tâm thường lạc. Con biết, lúc này Thầy sẽ còn mệt do chuyến đi dài, kính xin Thầy hoan hỷ khi con lại làm phiền đến Thầy và Quý đạo hữu! Thưa Thầy, con là con út trong một gia đình đông anh em, nhưng bản thân con từ nhỏ luôn là người sống có trách nhiệm, luôn đứng ra gánh vác công việc khi đủ lớn và quan niệm sống của con là hi sinh bản thân mình với mong muốn người khác được tốt hơn, con vui khi người khác được hạnh phúc,…. Đến khi lập gia đình, do gia đình bên chồng con cũng khó khăn, nên khi bước chân về bên ấy con lại tâm niệm phải cùng chồng đứng ra gánh vác để họ có cuốc sống tốt hơn và con đã làm được điều đó. Nhưng Thầy ơi, con không chỉ gánh vác cái khó khăn về vật chất mà luôn cả tinh thần của họ, rồi thì họ hàng và em út của chồng con,… Thưa Thầy, con không bận tâm về vật chất đã bỏ ra nhưng tâm con có sự chuyển biến làm con lo lắng, mà nói đúng hơn là quan niệm về sự hi sinh trước đây của con nó không còn lí tưởng nữa, nó chỉ làm cho con thêm mệt mỏi,… Có phải lòng từ bi con chưa đủ lớn phải không Thầy? Kính thưa Thầy, giờ đây khi sự việc gì bất như ý xảy đến, con lại mong cho nó sớm kết thúc, cho dù kết quả có là một cái chết, con không còn đau khổ, vật vã hay cầu xin được một kết quả tốt đẹp, con trở nên lạnh lùng nhưng không bỏ mặc, vẫn giúp đỡ theo cách của con là thận trọng và có sự tính toán lâu dài. Xin Thầy cho con lời dạy bảo về nhận thức cuộc sống của con hiện nay. Thành kính tri ân Thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy. Mỗi ngày con dành được 15 phút để nghe Thầy giảng pháp. Qua những bài giảng, con hiểu Thầy dạy chúng con chỉ cần sống trọn vẹn tỉnh thức với thực tại buông bỏ bản ngã là được rồi. Nhưng một ngày con lên lớp học, hai lần khoảng 4 tiếng, là Sư bà và Ni sư trong chùa con dạy lúc nào cũng phải cố gắng trong từng sát-na kẻo vô thường tấn tốc sẽ không kịp đến lúc ra đi không biết về đâu. Khi thực hành lời Thầy dạy, con thấy trong tâm rất nhẹ nhàng và tự tin hơn trong hành trình giác ngộ giải thoát, nhưng con cũng bị ảnh hưởng bởi lời dạy của Sư bà và Ni sư nên tâm con lại bị trầm ngâm lại. Hơn nữa, với quan điểm đó đôi khi con cảm thấy mình đã cố gắng tu học và công quả hết sức rồi nhưng đối với Sư bà và Ni sư thì đó chỉ là được một chút xíu thôi, chính vì thế làm cho con mệt mỏi cả về tâm lí và công việc. Vậy con kính mong Thầy chỉ giúp con làm sao để con có thể thực hành tu tập và sống an lạc trong hiện tại và có một hướng đi tốt cho tương lai. Con rất cảm ơn Thầy. Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi, khi cái ngã của con đi vào đường cùng và có thời khắc nhìn sự vật mà không có ngã, con cảm thấy thật kỳ diệu, rồi tự tập thiền định. Nhưng con không tìm được ai dạy nên bị tẩu hoả nhập ma, gây ra nhiều ân hận. Cho tới khi con biết tới Thầy. Dù chỉ qua hỏi đáp trên mạng, Thầy đã hướng dẫn con từng bước, giúp con thoát khỏi mọi tư tưởng sai lầm. Sau đó vì con khờ dại, con còn làm phiền Thầy với những câu hỏi về trải nghiệm kì lạ của mình khi thiền, cả những việc bế tắc trong đời sống, con nương tựa Thầy thật nhiều. Cho tới ngày con hiểu ra, và không làm phiền Thầy với những câu hỏi đó nữa. Con dần dần thoát khỏi tưởng tri, quay trở lại với cái thực. Mọi thứ đến đi trong cuộc sống dạy con rất nhiều. Đúng như câu thơ của Thầy, “Cuộc đời là vị thầy – Dạy biết bao chân lý – Chính nước mắt vơi đầy – Là những lời khai thị”. Vừa được Pháp dạy, vừa được nghe Pháp của Thầy. Con gần đây thấy được cái có lẽ là cái không sinh không diệt mà Thầy nói. Nhưng con cũng bị mất phương hướng và hôn trầm, vì nhận ra Pháp đang sống. Buồn cười là bình thường cứ không thích cái “Ta”, tới khi thấy ra cái “Ta” không có thật, lại quay trở về với cái “Ta” rồi thấy lạc lõng. Nhưng con biết rồi Pháp sẽ cho con tìm ra câu trả lời cho mọi thắc mắc, con hạnh phúc lắm vì nghe được Pháp của Thầy. Con không có đủ duyên lành để tham gia mừng thọ Thầy, con đọc bài tác bạch của sư mà không kìm được nước mắt. Con tri ân Thầy nhiều lắm Thầy ơi!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ, Thầy cho con hỏi con có thể đến thăm Thầy khoảng thời gian nào trong ngày ạ? Con xin cám ơn Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Hôm trước con có hỏi thầy về giấc ngủ khi nuôi con ạ. Đọc câu trả lời của thầy mà con rơm rớm mắt vì cảm nhận được tình yêu thương trong từng lời thầy viết, con định viết thư cảm ơn thầy mà ngại phiền thầy và đạo hữu vì lại kéo dài thêm một câu hỏi chỉ với lời cảm ơn. Nay con đọc được bài chia sẻ của một đạo hữu về kinh nghiệm nuôi con của chị mà vô cùng tâm đắc và thấy hữu ích quá. Con viết mấy dòng bày tỏ niềm vui được yêu thương, được chia sẻ với thầy và chị với lòng biết ơn chân thành. Hà Nội sớm nay mưa tươi tắn mát lành quá thầy ạ. Con chúc thầy và các đạo hữu một ngày mát lành!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy. Thưa thầy con xin chia sẻ đạo về mối quan hệ giữa người với người. – Lúc đầu do 02 bên có điểm đồng và bất đồng nên có lúc vui (hợp), lúc buồn (bất hòa). Con quan sát chỗ đúng chỗ sai của mình để điều chỉnh lại và cố gắng duy trì mối quan hệ tốt đẹp. Nỗ lực này chỉ hiệu quả tạm thời về lâu dài thì thất bại thảm hại. Nỗ lực càng lớn thì oán trách, thất vọng càng nhiều. – Sau này phát huy được chánh niệm tỉnh giác con thấy ra được nguyên nhân chủ yếu của sự bất hòa là do mình. Do mình nhận thức đối tượng một cách chủ quan cho nên khi tham hay sân thì thực ra là tham sân trên chính cái đối tượng chủ quan do mình xây dựng nên chứ còn đối tượng ấy như thế nào thì không sao hiểu nổi. – Tiến bộ hơn một chút con thấy có một cái ta chấp. Cái ta chấp này chấp tiến trình đưa đến tham sân thành ra ta tham, ta sân, ta vui, ta khổ. – Tiến trình tưởng là, cho là, phải là, sẽ là xuất hiện trong tích tắc chủ quan nhưng lại độc lập với cái ta chấp. Cái ta chấp hiểu lầm cái tướng do tiến trình này cung cấp là cái mình thực thấy thực nghe cho nên cứ luân hồi sinh tử hoài. Đến giai đoạn này con thấy ra được cái khởi đầu của vấn đề mâu thuẫn là do nơi mỗi người có một cái nhân chủ quan nhưng lại hoạt động một cách quán tính vô thức và nhận thức hoàn toàn bằng khái niệm. Vậy biết sân ai bây giờ? Con xin cám ơn thầy đã đọc. Con xin chào thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy ạ, đêm nào con cũng nghe Pháp thoại của Thầy và của Sư Giới Đức, con cảm thấy như bừng tỉnh thành một con người khác qua những bài giảng ấy. Việc tu dưỡng tâm và quan sát tâm sân sinh khởi con đã tiến bộ rất nhiều qua cách hướng dẫn của Thầy. Nhưng hiện tại gia đình con gặp nhiều chuyện không vui, cụ thể là anh trai và chị dâu con sống chưa tốt, làm ba mẹ con phiền lòng, con không nỡ để anh chị cứ làm khổ ba mẹ nhiều như thế, con đã sân lên để mắng anh chị, nhưng mục đích sân của con là để anh chị nhận ra cái sai và sống tốt hơn, mặc dù con thấy rõ đó là sân. Như vậy cho con hỏi con sân vậy là đúng hay sai ạ? Con mong thầy chỉ giúp con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! Con có 1 chị bạn đang có vấn đề nhờ thầy từ bi giúp con trả lời ạ! Có 2 bạn chưa có gia đình, k bị ràng buộc bởi người bảo hộ hay pháp luật – họ hoàn toàn tự do là Phật tử đã thọ 5 giới và bồ-tát giới. Hai người này yêu nhau, có thoả ước hôn nhân (bằng miệng) chưa kết hôn mà có quan hệ tình dục trước hôn nhân thì có phạm giới tà dâm không ạ? Kính tri ân thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con có đọc bài của bạn hỏi Thầy về vấn đề giấc ngủ khi chăm sóc em bé. Con xin được chia sẻ đôi điều cùng bạn, vì bản thân con cũng đã trải qua vấn đề này khi chăm sóc em bé Trí Minh. Gửi mom! Khi em bé mình còn nhỏ cữ bú của bé là 2h một lần, ngày cũng như đêm rất đều đặn, chưa kể em bé nhỏ put out mỗi ngày nhiều lần, đêm đến mồ hôi ra ướt đẫm cả áo mặc dù nhiệt độ phòng không nóng. Ngoài việc thức đêm cho em bé bú (mỗi cữ khoảng 20p), mình còn lau mồ hôi thay áo, bỉm tã cho con. Trong hai tháng đầu mỗi đêm mình chỉ ngủ được không quá 2h, ban ngày mình không có được giấc ngủ bù nào do tranh thủ tắm rửa giặt dũ cho hai mẹ con (mình tự giặt đồ cho bé ngay khi còn trong bệnh viện), cũng như dọn dẹp và tự vào bếp chuẩn bị bữa cơm. Chưa kể sức khoẻ của mình thời gian đó cũng không tốt lắm. Nhưng mình đã bước qua giai đoạn đó rất nhẹ nhàng. “Bí quyết” của mình là: 1. Lên thời gian biểu chi tiết sinh hoạt hàng ngày cho hai mẹ con. Khi mẹ có lịch sinh hoạt chi tiết cho con mẹ sẽ theo dõi được lượng ăn, thời gian ngủ, cũng như các thói quen của con, sẽ giúp mẹ hiểu con hơn, dễ dàng nương theo con để đưa con vào nếp sinh hoạt ăn ngủ chơi có giờ giấc ổn định mẹ sẽ nhàn hơn rất nhiều. Nên rèn bé tự ngủ, tự chơi không nên ôm ấp quá nhiều khi không cần thiết. 2. Mẹ nên vận động những bài tập nhẹ nhàng (mình đi thái cực quyền chỉ đi được 3 thức đầu thôi nhưng kết hợp điều hoà hơi thở sức khoẻ phục hồi khá nhanh). Mẹ cũng có thể tập yoga hoặc bài vận động nào phù hợp với mẹ. 3. Vấn đề ăn uống: không cần phải cố ăn thật nhiều với mong muốn có nhiều sữa cho em bé bú, cũng đừng quá kiêng khem, ăn đa dạng dinh dưỡng về màu sắc, chỉ cần bạn ăn vừa đủ khi cơ thể cần, kết hợp uống nhiều nước ấm, sữa nóng hay ngũ cốc đều rất tốt. 4. Khi cho con bú mẹ nên ngồi dậy không nên nằm không tốt cho con mà bản thân người mẹ nửa thức, nửa ngủ chỉ khiến tình thần uể oải hơn thôi. Khi ngồi cho con bú mẹ hãy tìm một điểm tựa để dựa vào sẽ đỡ đau mỏi lưng hơn. 5. Vấn đề về tâm lý: đây là yếu tố quan trọng nhất. Tâm lý người mẹ sẽ ít nhiều ảnh hưởng lên con. Mẹ cần lắng nghe mình, lắng nghe những cảm xúc trỗi dậy trong mẹ, lắng nghe thôi đừng ghi nhận, xua đuổi hay chống đối lại nó gì cả. Mẹ nên nghe pháp thoại đều đặn mỗi ngày. Thư giãn buông xả mọi lúc, thư giãn buông xả ngay trên việc cần làm. Hãy dành ra 10 hay 15p mỗi ngày nằm buông xả hoàn toàn sẽ giúp thân tâm mẹ hồi phục năng lượng. Khi mẹ hoàn toàn độc lập không phụ thuộc vào bên ngoài, mà chỉ lặng lẽ lắng nghe mình, lặng lẽ hết lòng chăm sóc con với tình thương vô điều kiện, thì cho dù hoàn cảnh như thế nào cũng không còn quan trọng nữa, thậm chí mẹ sẽ biết ơn rất nhiều vì tất cả. Chúc hai mẹ con bạn luôn bình an và mạnh khỏe. Thưa Thầy, đây là những gì con đã trải qua, hi vọng giúp ích gì cho bạn ấy. Con kính cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời