Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật, con hứa là sẽ luôn ghi nhớ và thực tập theo lời chỉ dạy của Thầy để con luôn có được cuộc sống nhẹ nhàng an lạc, lợi mình và lợi người để không cô phụ công ơn của Thầy đã luôn chỉ dạy và ở bên mỗi khi chúng con gặp phải điều khúc mắc, con rất biết ơn Thầy và luôn luôn nương tựa nơi Thầy, Nam Mô A Di Đà Phật

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy sáng mai con về vấn thăm Thầy và lắng nghe Thầy dạy thêm ạ

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy khi con trở về trọn vẹn với con dù cho thân tâm sinh khởi như thế nào thì mặc kệ nó phải không Thầy (ngoại trừ tâm bất thiện). Dù cho đó là lo âu hay sợ hãi… con chỉ thấy và thay đổi thái độ với những thứ nghịch cảnh ấy là được phải không Thầy. Vì con quan sát rất rõ con không có quyền chọn lựa gì cả trong đó cả mỗi pháp đều có nhân duyên sanh diệt của nó. Chỉ cần thái độ chọn lựa khởi lên con liền thấy sinh khổ ngay giây phúc ấy liền. Ví dụ khi con bị đau con thấy có 1 lực kháng lại cái đau ấy. Con thấy có sự chọn lựa trong đó không chọn được thì sinh sân chọn được sinh tham thì vẫn còn tham ái nằm trong đó. Khởi tâm muốn cái đang là thì cũng sai. Con cứ để tự nhiên nhẫn nại với cái khổ ấy quan sát chúng rồi tự nhiên chúng hoàn toàn diệt thì mới thật sự trả con lại cái đang là như lúc đó. Và con nhận ra trong con có 1 cái thấy chính cái thấy ấy mới không sinh diệt nên cái gì khởi lên là nó thấy, khởi lên là nó biết dù cho đó là những ý đồ âm thầm của bản ngã nó vẫn biết và thấy. Dạ con xin cảm ơn Thầy nhiều lắm ạ

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con chào Thầy, dạo này trong con cứ nhen nhóm tư tưởng xuất gia mỗi ngày một mạnh lên, muốn đi lắm Thầy ạ. Con không còn ham muốn gì ở cuộc đời nữa, con thấy mọi thứ không cần thiết đối với con. Con nhận ra sự trói buộc trong các mối quan hệ yêu thương. Thấy và trải nghiệm được sự thật gây ra các loại khổ đau. Bản thân con cũng sống rất đơn giản trong đời sống, con có thể tự cảm thấy hạnh phúc, ở một mình mà không cảm thấy cô đơn, kịp thấy phản ứng của tâm. Nhưng điều khó nhất bây giờ là gia đình con, khiến con phải băn khoăn suy nghĩ nhiều nhất vì con không biết phải nói với ba má con thế nào. Vì nhà con kì vọng rất nhiều vào con muốn con thành công trên đường đời. Ba mẹ con lại chưa hiểu đúng về những người xuất gia nữa. Nhưng dạo này có động lực nào đó cứ thôi thúc, thúc đẩy con. Thì lại khiến con suy nghĩ về gia đình nhiều hơn, nhà con cứ coi con là con nít chưa trưởng thành và suy nghĩ không thấu đáo dễ bị lời nói ngon ngọt dẫn dụ. Con thấy và hiểu được đau khổ của ba mẹ hay em con hết đó nhưng con lại không dám nói ra. Con nghĩ nếu nói ra ba con lại nói ra “Ta đẻ mày ra tao không biết à”, “Trứng mà đòi khôn hơn vịt”. Bao nhiêu năm nay con vẫn âm thầm tu tập thấy rõ bản thân để hiểu được gia đình con. Nhưng con vẫn chưa dám mở lời vì ba con là người rất lý lẽ và bảo thủ. Gia đình con không hạnh phúc, không có tiếng nói chung, mỗi lần nói là mâu thuẫn, cũng chính vì thế mà em con cũng trở nên bụi đời như bây giờ. Nó chẳng bao giờ thích ở nhà cả. Vì không khí luôn căng thẳng. Con từ nhỏ đã thấy và hiểu được những điều đó, hiểu những thứ đó là hạnh phúc là niềm vui tạm bợ, mà cho nhau đau khổ ràng buộc nhau quá nhiều. Con không muốn đi lại con đường đấy nữa, con muốn đi trên con đường hạnh phúc của chính mình. Con không cần ai cho con hạnh phúc nữa. Bởi mình con là đủ rồi. Thứ hai là con không muốn tạo thêm đau khổ cho ai khác nữa, con muốn mang tình thương như nhau đến tất cả. Hằng ngày con sống con thấy rõ sự thật thấy mọi thứ như 1 vai diễn xung quanh con. Con phải làm gì bây giờ đây Thầy ơi, con mong Pháp sẽ sớm đến và dắt con đi. Con xin cảm tạ Thầy đã đọc hết thư con. Con kính mong Thầy nhiều sức khỏe.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy, Hôm trước con hỏi thầy về chuyện bạn cùng phòng đó ạ. Chữ ‘trọn vẹn’ của thầy giúp con nhiều lắm. Có một hôm ngồi thiền con thấy rất tỉnh và rõ, lúc đấy nhìn quanh thấy cái gì cũng sống động, con thấy tâm con yên lắm, con muốn nghĩ đến cái gì thì nó mới phóng về cái đó thôi, còn lại con thấy rất yên ắng mà con thấy cái sự biết lúc đó rất sâu sắc. Lúc ấy bạn con về, con cất tiếng nói chuyện với bạn, con thấy trong tiếng nói của con rất lạ, nó tự nhiên và không chứa ý đồ gì cả. Thưa thầy không biết con thấy như vậy đã đúng chưa? Thứ 2 là con quyết định sẽ không chuyển ra ở riêng mà coi đây là động lực để tinh tấn liễu liễu thường tri ạ. Nhưng thầy ơi con lại muốn hỏi làm thế nào để giữ được tinh tấn chánh niệm tỉnh giác ạ? Hôm nay con thiền có nghĩ về vấn đề đó, dường như khi con bám vào hơi thở thì những biến đổi trong tâm nó hiện ra rõ ràng hơn để con quan sát. Không biết con bám vào hơi thở như thế có đúng chưa thưa thầy?

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy! Gàn 2 năm qua con nghe pháp, xem các sách thầy viết, con thấy ra cái lý. Và quan trọng hơn là con đã ứng dụng vào trong sinh hoạt thường nhật, tự thấy có chuyển biến trong tâm. Con mạo muội bộc bạch qua bài THƠ mong thầy từ bi điểm hóa cho con. Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Trả mây trôi cho khoảng không thêm bất tận. Trả rì rào, sóng tiếp sóng ngoài khơi. nước ra sông lại quay về biển lớn… Giọt sương mai vẫn đón nắng trong lành. PHÁP TÂM.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, hiện giờ con đang thất nghiệp, con đang đứng giữa ba sự chọn lựa: Làm tự do, làm thuê cho doanh nghiệp, xin vô làm Nhà Nước. Dẫu biết sự lựa chọn là do sinh nghiệp của mỗi người và con hiểu rõ lời Thầy dạy là “sống là để học điều gì đó từ cuộc đời và làm gì cho cuộc đời” và nếu lựa chọn nào thì cũng học bài học của Pháp trong từng sát-na nên con mới phân vân. Sở dĩ con phân vân là vì chọn cái nào ta sẽ học được nhiều bài học hơn do pháp mang đến đồng thời làm được nhiều điều cho cuộc đời hơn? Con xin Thầy tư vấn hay chia sẻ góc nhìn khác để con thấy ra nhiều mặt và lựa chọn phù hợp với bản thân hơn. Chúc Thầy luôn trở về trọn vẹn tỉnh thức.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Sư Ông ơi, lại một ngày trôi qua trong sự mệt mỏi từ ngày con nhận công việc ấy. Đây là công việc đầu tiên của con sau cánh cửa đại học. Viết đến đây con bỗng vô thức thở dài. Con tiếp nhận vị trí giáo viên ở phòng tâm vận động tại một trung tâm giáo dục đặc biệt. Đây là nơi giáo dục các em bị tự kỉ, tăng động, chậm ngôn ngữ,… Mới đầu con cảm thấy rất hào hứng vì đây là việc đúng với chuyên ngành con học, lương bổng cũng tốt hơn so với những nơi khác, con sẽ nhanh có tiền gửi về phụ giúp gia đình vì tháng nào mẹ con cũng cần tiền đi bệnh viện ngoài Hà Nội, bố con ngày càng yếu, em con lại còn nhỏ. Thế nhưng càng tiếp xúc con lại càng thấy chán nản và sợ hãi. Học sinh xuống dưới phòng con dạy rất hiếu động, đập phá mọi thứ, trèo leo, chạy nhảy, la khóc, đánh bạn, cắn bạn, ném mọi thứ. Con cảm thấy đuối sức. Có những lúc con tức giận và đánh mấy đứa nhỏ. Con nghĩ lại thật khôi hài Sư Ông ạ. Mới đầu tiếp xúc thấy các cô giáo khác đánh mấy em, con đã không đồng ý. Thế nhưng khi con bắt đầu dạy từ một người phản đối bạo lực con lại trở thành kẻ bạo lực. Con sợ hãi chính hành động của bản thân mình. Con mệt mỏi với cả đồng nghiệp khi đi làm với tâm thế phòng bị lẫn nhau vì mọi người trước mặt một đằng sau lưng một nẻo. Nhiều khi họ chèn ép, các cháu nào không ngoan họ không muốn dạy thì đưa qua phòng con. Con thật sự muốn từ bỏ. Nhiều khi con suy nghĩ liệu có phải con đã nhanh quá trong việc đưa ra quyết định chọn việc làm. Con mới chỉ bắt đầu được vài tuần nhưng đã muốn từ bỏ, thế nhưng gánh nặng tiền bạc, tìm việc làm mới cứ khiến con loay hoay. Xin Sư Ông giúp con. Nếu được xin Sư Ông trả lời con qua địa chỉ email ạ. Con thành tâm đảnh lễ Sư Ông!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thưa Thầy, Tại sao khi thức giấc dậy, khi đi, đứng, nằm ngồi, hành thiền, tu tập, thậm chí lúc ăn, khi đi ngủ chúng ta lại suy nghĩ. Và khi thiền ngồi, thiền hành, thiền đứng, thiền nằm lại tập trung (chữ tập trung này con không biết dùng chữ gì nên con xin phép dùng chữ này) nên suy nghĩ biết nó nhiều hơn là thân hoặc thọ… Con có thắc mắc như vậy mong được Thầy giải đáp. Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa sư, con nghe một ví dụ của sư, con có thắc mắc này mong sư dạy con. Có người đau khổ, người đó trở về với chính mình từng phút, từng giây, có 1 đêm người đó thấy quá khứ quay về như cuốn phim, người đó sáng suốt định tĩnh, trong lành. Vậy sáng suốt định tĩnh trong lành này là cảm nhận những gì đang diễn ra hay là quay về với thực tại như nó đang là? Vậy quá khứ đó là vọng niệm hay sao ạ? Mong sư dạy con ạ, kính sư, chúc sư luôn khỏe mạnh.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời